Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 103:



Đây là câu nói chân thành nhất hắn từng nói trong đời.

Không toan tính, không vụ lợi.

Vân Niệm cười cười, cảm thấy hắn đúng là còn nhỏ, nói chuyện như trẻ con vậy.

Nàng vỗ nhẹ lưng hắn, an ủi: “Sư đệ, ta cũng sẽ đối xử tốt với đệ.”

Tạ Khanh Lễ nhắm mắt lại.

Hắn biết nàng hơi chậm chạp trong chuyện tình cảm.

Nhưng thế thì đã sao?

Dục vọng chiếm hữu và sự tham lam điên cuồng bị kìm nén trong lòng khiến hắn muốn nhai nát nàng, hòa tan xương m.á.u hai người vào nhau, dù c.h.ế.t cũng không chia lìa.

Muốn nàng chỉ nhìn thấy mình hắn, chỉ có mình hắn.

Hắn tiếp cận nàng với động cơ không trong sáng, mục đích cũng chẳng thanh cao gì nhưng từng cử chỉ, từng lời nói của nàng như mưa xuân rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, từng vòng sóng lan tỏa, gãi đúng chỗ ngứa trong tim hắn, từng chút từng chút chiếm lấy trái tim hắn.

Hắn nhất định phải nắm c.h.ặ.t lấy nàng, đến c.h.ế.t mới thôi.

Hai người ôm nhau rất lâu, hơi thở hòa quyện.

Lâu đến mức Vân Niệm tưởng Tạ Khanh Lễ đã ngủ, cái đầu đang tựa vào hõm cổ nàng khẽ động đậy.

Hắn nhìn vào mắt nàng, giọng bình thản: “Sư tỷ, vết thương của đệ không sao rồi, chúng ta đi tìm Đại sư huynh đi còn phải tìm Hoàng hậu nữa, trễ quá rồi.”

Cổ họng Vân Niệm thắt lại.

Đại sư huynh, cái tên nghe thật xa lạ nhưng Phù Đàm Chân Nhân lúc nào cũng nhắc đến.

Là người mà cả Đạp Tuyết Phong nhắc đến đều trầm mặc.

“Vết thương của đệ chắc chắn không cần nghỉ ngơi thêm sao?”

Tạ Khanh Lễ ngẩng đầu: “Không cần, đệ không sao.”

Sắc mặt hắn quả thực đã tốt hơn nhiều.

Vân Niệm im lặng cũng không hỏi hắn tại sao Toái Kinh có thể áp chế kinh mạch hắn, thứ ẩn trong xương sống hắn rốt cuộc là gì.

Rõ ràng hắn bị thương nặng như vậy, sau khi được Toái Kinh chữa trị lại hồi phục đến tám phần, quả thực còn thần kỳ hơn cả đệ nhất y tu thiên hạ.

Nhưng Vân Niệm đã hứa với hắn sẽ không ép hắn nói ra những điều này.

Hắn cũng đã hứa với nàng, khi thời cơ chín muồi sẽ nói cho nàng biết tất cả.

Vân Niệm đứng dậy, đưa tay về phía Tạ Khanh Lễ đang ngồi dưới đất.

Thiếu niên đang chỉnh lại đuôi tóc, động tác khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Khanh Lễ đưa tay ra, khoảng cách ngắn ngủi nhưng dường như mất rất nhiều thời gian.

Hắn nắm lấy tay nàng.

Vân Niệm kéo hắn đứng dậy.

“Sư tỷ, đi thôi.”

Vân Niệm nhìn hắn thật kỹ, xác định hắn không phải đang cố tỏ ra mạnh mẽ mới gật đầu: “Đừng cố quá, nếu mệt hay khó chịu ở đâu thì phải nói với ta ngay nhé.”

“Được, sư tỷ.”

Đường hầm dài hun hút, Tạ Khanh Lễ gọi linh điệp ra.

Linh điệp bán trong suốt vỗ cánh bay về phía trước.

Vân Niệm: “Cái gì đây?”

Thiếu niên đáp nhanh: “Điệp truy tung, đệ đã đ.á.n.h dấu linh ấn lên người Đại sư huynh, trong vòng mười dặm đều có thể tìm thấy huynh ấy.”

[Điệp truy tung chẳng phải cổ thuật Miêu Cương sao... Tạ Khanh Lễ sao biết cái này?]

Vân Niệm lại không thấy quá ngạc nhiên.

Giờ Tạ Khanh Lễ có nhảy ra nói mình là thiên hạ đệ nhất thì Vân Niệm cũng bình tĩnh chấp nhận.

Hắn biết quá nhiều thứ, giấu giếm cũng quá nhiều thứ.

Đi theo thiếu niên một hồi lâu, Vân Niệm nhẩm tính thời gian, bên ngoài chắc trời sắp sáng rồi.

Yến tiệc Lưu Hoa bắt đầu vào chiều nay, kéo dài đến tận đêm khuya.

Họ hiện đang ở trong đường hầm, muốn quay về cũng mất mấy canh giờ, đường hầm chật hẹp khó mà ngự kiếm.

Vân Niệm thở dài.

Thiếu niên quay đầu hỏi: “Sao thế, mệt à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vân Niệm lắc đầu: “Không sao, đi tiếp đi.”

Tạ Khanh Lễ nhìn nàng một lúc rồi im lặng thu hồi tầm mắt.

Đường hầm yên tĩnh, tiếng bước chân hai người vang vọng rõ mồn một.

Linh điệp bay hơn một canh giờ, cuối cùng dừng lại ở một ngã ba.

Hai con đường trái phải.

Tạ Khanh Lễ thu hồi linh điệp.

Vân Niệm hỏi: “Không cảm nhận được nữa sao?”

“Ừm.”

Rắc rối rồi đây, giờ có hai ngã rẽ, lỡ đi nhầm thì tốn không ít thời gian.

Tạ Khanh Lễ nói: “Sư tỷ, tỷ đi đường này, đệ đi đường kia.”

Hắn chỉ về phía bên trái, con đường đó trông rộng rãi hơn.

Vân Niệm lập tức phản đối: “Không được, trên người đệ còn có thương tích, lỡ gặp Đại sư huynh nữa thì đệ không đối phó nổi đâu.”

Tạ Khanh Lễ lắc đầu: “Huynh ấy không đ.á.n.h lại đệ đâu.”

Giọng điệu chắc nịch.

Vân Niệm nghẹn lời nhưng cũng không thể phản bác.

Dọc đường đi biểu hiện của hắn quả thực không tầm thường, lúc nãy giao đấu với Từ Tòng Tiêu, nếu không phải cố tình nương tay không muốn làm Từ Tòng Tiêu bị thương thì hắn cũng chẳng để Từ Tòng Tiêu có cơ hội lao về phía Vân Niệm.

“Sư tỷ, không thể chậm trễ nữa, Khối Lỗi Sư và Hoàng đế chắc chắn sẽ ra tay hôm nay.”

Vân Niệm im lặng, cau mày suy nghĩ về khả năng để hắn hành động một mình.

“Sư tỷ.” Tạ Khanh Lễ lại giục.

Vân Niệm ngẩng đầu: “Được nhưng nếu một canh giờ nữa không tìm thấy thì quay lại đây, chúng ta tập hợp ở đây.”

“Được.”

Vân Niệm gật đầu định rời đi thì Tạ Khanh Lễ gọi lại.

“Sư tỷ.”

“Hửm?”

Tạ Khanh Lễ dặn dò: “Cẩn thận nhé.”

Vân Niệm cười: “Đệ cũng thế.”

Nàng nhìn Tạ Khanh Lễ đi vào con đường nhỏ bên phải trước sau đó mới tắt nụ cười đi về phía bên trái.

[Tôi cứ thấy có gì đó sai sai, Tạ Khanh Lễ quan tâm cô như vậy sao lại yên tâm để cô đi một mình, hắn định làm gì?]

Vân Niệm mím môi: “Không biết, ta tin đệ ấy.”

Tạ Khanh Lễ sẽ không hại nàng.

Tuy nàng cũng thấy có gì đó là lạ, tại sao hắn lại muốn tách nàng ra?

Vân Niệm lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ rối rắm trong đầu.

“Không rõ nữa, tìm Đại sư huynh trước đã.”

Nàng bước nhanh hơn về phía trước.

Hệ thống so sánh tỉ mỉ với nguyên tác, tìm kiếm những đoạn miêu tả về đệ t.ử Đạp Tuyết Phong.

Tạ Khanh Lễ dù sao cũng là đệ t.ử Đạp Tuyết Phong, tuy sách chủ yếu viết về những kỳ ngộ và quá trình thăng cấp đ.á.n.h quái của Tạ Khanh Lễ nhưng sư môn của nam chính cũng được nhắc đến đôi chút.

[Đại đệ t.ử Từ Tòng Tiêu của Đạp Tuyết Phong, luận về tu vi thì đứng thứ hai Đạp Tuyết Phong, chỉ sau sư phụ Phù Đàm Chân Nhân còn cao hơn cả Tiểu sư thúc Ôn Quan Trần.]

Quả thực là một kiếm tu thiên phú dị bẩm, mới hơn một trăm tuổi mà đã đạt được thành tựu như vậy.

[Mười lăm năm trước, hắn nhận lệnh xuống núi trừ yêu, vốn là định đi... Nam Tứ Thành?]

Vân Niệm phanh gấp.

“Ngươi nói gì? Nam Tứ Thành?”

Giọng hệ thống đầy kích động: [Đúng vậy, hắn vốn định đi Nam Tứ Thành, lúc đó ở Nam Tứ Thành có một con đại yêu là một con Huyền Quy tu luyện mấy ngàn năm.]

“Nam Tứ Thành chẳng phải vì dịch bệnh mà trở thành t.ử thành rồi sao?”

[Đúng thế nhưng con đại yêu đó đã tàn sát cả một ngôi làng rồi trốn đến Nam Tứ Thành, dù có trốn đến Ma Vực thì sư huynh cô cũng phải đi bắt nó về!]

“Rồi sao nữa?”