Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 105:





“Hôm nay, không ai có thể sống sót rời khỏi Cầm Khê Sơn Trang.”

Yến tiệc Lưu Hoa bắt đầu vào giữa trưa, khi Giang Chiêu vội vã chạy đến thì Vọng Nguyệt Đài đã chật kín người. Tiếng hát trong đêm văng vẳng qua mặt nước, lầu cao đình tạ, liễu rủ hoa bay, mùi rượu nồng nàn hòa quyện với hương hoa.

Một dòng nước uốn lượn từ trên cao chảy xuống, bao quanh cả Vọng Nguyệt Đài, những cánh hoa trôi lững lờ trên dòng nước róc rách.

Chén rượu được đặt trong vật chứa đặc biệt, trôi nổi vững vàng trên mặt nước, dù chảy từ trên cao xuống cũng không bị nghiêng đổ.

Giang Chiêu vừa đáp xuống đất, Tô Doanh đã đón lấy.

“Huynh đến rồi à, muội đợi huynh mãi.”

Tô Doanh thân thiết khoác tay hắn, ghé sát mặt vào hắn.

Mùi hương nồng nặc trên người nàng xộc vào mũi, ánh mắt Giang Chiêu trầm xuống.

Hắn cười cười, khéo léo rút tay ra khỏi vòng tay Tô Doanh: “Vừa nãy ta đi thăm sư muội bọn họ.”

“Sư muội thế nào rồi?”

“Vẫn chưa hạ sốt, trông có vẻ không ổn lắm, hôm nay chắc không tham gia yến tiệc Lưu Hoa được rồi.”

Tô Doanh nghe vậy nhíu mày, vẻ lo lắng không giấu được: “Thế phải làm sao đây, sốt cả đêm rồi, sức khỏe có bị ảnh hưởng gì không?”

Giang Chiêu an ủi nàng: “Không sao đâu, có Tạ sư đệ ở bên cạnh chăm sóc rồi.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, bước vào đại điện Vọng Nguyệt Đài.

Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, luồn qua hành lang dài trên mặt nước, chính giữa hồ là một đình đài chiếm một phần ba diện tích mặt hồ, người ngồi ngay ngắn trong đó chính là Hoàng đế.

Ông ta mặc thường phục màu đen, đang tự tay rót rượu, mỗi lần rót xong một chén lại đặt lên khay nhỏ thả xuống dòng nước trước mặt, dòng nước sẽ đưa những chén rượu này trôi xuống phía dưới.

Đây là nghi thức quan trọng nhất của yến tiệc Lưu Hoa, Hoàng đế đích thân rót rượu mời khách, thả trôi theo dòng nước, ai cũng có phần.

Giang Chiêu bước vào đình hành lễ: “Bệ hạ.”

Hoàng đế đặt bình rượu xuống, cười nói: “Giang công t.ử không cần đa lễ, mau ngồi đi.”

Giang Chiêu và Tô Doanh ngồi xuống vị trí bên trái phía dưới Hoàng đế, hai chén rượu từ từ trôi đến trước bàn gỗ.

Hoàng đế đưa tay mời: “Mời Giang công t.ử dùng rượu.”

“Đa tạ Bệ hạ.”

Hắn nâng chén rượu lên uống cạn một hơi, rượu chảy xuống cằm, yết hầu khẽ động, chén rượu đã cạn đáy.

Giang Chiêu đặt chén rượu xuống.

Hoàng đế nhìn ra ngoài, hỏi hắn: “Tạ công t.ử và Vân cô nương đâu? Sao vẫn chưa đến?”

Giang Chiêu hơi nghiêng người, thái độ vẫn cung kính: “Vân sư muội hôm qua sốt cao, sốt cả đêm, Tạ sư đệ đang chăm sóc muội ấy, hôm nay e là không đến được, thật sự thất lễ với Bệ hạ.”

“Chuyện này... Vân cô nương có sao không? Có cần trẫm phái Nguyên Thái phó đến xem không?”

“Không cần làm phiền Bệ hạ, sư muội chỉ là kinh mạch bị tổn thương từ trước, dạo này lo nghĩ nhiều nên ngã bệnh thôi, tối qua A Doanh cũng đã đến xem rồi, không có gì đáng ngại.”

Hoàng đế gật đầu hiểu ý, vẻ mặt hiền hòa không có gì khác thường: “Đã vậy thì để cô nương ấy nghỉ ngơi cho khỏe, chúng ta uống rượu trước.”

Tô Doanh cười ghé sát vào Giang Chiêu rót rượu cho hắn: “A Chiêu huynh nếm thử đi, rượu này là Đào Hoa Lộ là ngự t.ửu chỉ có trong hoàng cung đấy.”

Nàng ghé rất sát, gần như dính hẳn vào người Giang Chiêu.

Giang Chiêu cười hiền hòa.

Tô Doanh rót một chén, Giang Chiêu uống một chén.

Không chút do dự.

Nụ cười trong đáy mắt Tô Doanh như muốn tràn ra ngoài.

Giang Chiêu uống hết chén này đến chén khác dần trở nên say sưa, hắn chống cằm, khóe mắt liếc thấy người ngồi trên đài cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoàng đế được nội thị hầu hạ rót rượu, từng chén rượu trôi theo dòng nước xuống phía dưới.

Tất cả mọi người trong Cầm Khê Sơn Trang đều uống rượu này.

Giang Chiêu rũ mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt lại nhận lấy chén rượu Tô Doanh đưa.

Mặt nước phản chiếu khuôn mặt thanh niên, hắn mặt không biểu cảm ngửa cổ uống cạn.

Tô Doanh lấy khăn tay lau rượu bên khóe miệng cho hắn: “Huynh xem kìa, uống rượu mà cũng không xong.”

Giang Chiêu chỉ cười, má ửng hồng như đã say.

Hắn ngồi thẳng dậy dựa vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn vị đế vương ngồi trên cao.

“A Doanh, Nguyên Thái phó và Thái t.ử đâu rồi?”

Tô Doanh: “Nguyên Thái phó đi tuần tra bên ngoài rồi, Thái t.ử... không biết có đến không, huynh cũng biết đấy, chuyện của Quý phi đả kích Thái t.ử rất lớn.”

“Ra là vậy, thế thì thôi.” Rượu ngấm dần, khuôn mặt trắng bệch của thanh niên càng lúc càng đỏ, không nhịn được gục xuống bàn: “A Doanh, ta nghỉ một lát, lát nữa gọi ta nhé.”

Tô Doanh chỉ đáp: “Được.”

Giang Chiêu nhắm mắt lại, đầu óc mơ màng, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Cầm Khê Sơn Trang vẫn náo nhiệt, tiếng người ồn ào, tiếng cười nói rộn rã, vũ nữ nhảy múa trên đài cao, lụa là bay phấp phới dáng điệu thướt tha, tiếng nhạc du dương uyển chuyển.

Tô Doanh ghé sát tai Giang Chiêu, thân mật thổi nhẹ vào tai hắn: “A Chiêu, huynh ngủ rồi sao?”

Thanh niên không hề hay biết gì.

Đuôi mắt Tô Doanh cong lên, đôi mắt đẹp dần mở to, đồng t.ử đen láy không biết từ lúc nào đã biến thành đồng t.ử dựng đứng.

Thân hình uốn éo trong tư thế kỳ dị, giống như con rắn không xương.

Y phục rơi xuống đất, một con rắn có hoa văn chui ra từ đống y phục trên mặt đất, bò dọc theo bắp chân Giang Chiêu lên trên, qua eo, đến cổ hắn.

Đầu rắn hướng về phía Hoàng đế đang ngồi trên đài cao.

Hoàng đế lười biếng dựa vào ghế dài, nội thị hầu hạ vẻ mặt bình thản như không hề nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị trước mắt.

“Ra tay đi.”

Lưỡi rắn thè ra, tiếng “xì xì” vang lên, răng nanh sắc nhọn lộ ra.

Cắn phập vào cổ thanh niên.

Tạ Khanh Lễ thong thả đi dọc theo đường hầm, so với sự lo lắng của Vân Niệm thì hắn bình tĩnh hơn nhiều.

Toái Kinh rung lên bần bật bên cạnh, nhắc nhở hắn phía trước nguy hiểm thế nào.

Tạ Khanh Lễ giữ nó lại, tiếp tục bước đi.

Đường hầm dài hun hút tối tăm, hắn vừa đi vừa quan sát vách đá hai bên.

Vân Niệm không nhìn ra những thứ trên vách đá này còn tưởng trận pháp ở dưới đất, thực ra những đường vân trên vách đá mới chính là trận pháp.

Những đường vân ẩn hiện, nếu không lại gần nhìn kỹ sẽ không thấy...

Mới chính là trận pháp chôn giấu dưới lòng đất Cầm Khê Sơn Trang.

Thiên Cương Vạn Cổ Trận, chôn sâu dưới lòng đất Cầm Khê Sơn Trang, vậy mà lại lan đến tận đường hầm này là trận pháp chuyên dùng để đối phó với hắn.

Hắn dừng bước, đưa tay sờ soạng trên vách đá.

Ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu làm mờ đi khuôn mặt thiếu niên.

Tạ Khanh Lễ nhướng mày, ánh mắt chuyển động lùi lại vài bước, rút thanh kiếm bên hông ra, linh lực quấn quanh lưỡi kiếm, thổi tung tà áo hắn bay phần phật.

Một kiếm c.h.é.m xuống, bụi bay mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội, vách đá xuất hiện từng vết nứt, đá vụn rơi lả tả nhưng đều bị vòng bảo vệ linh lực của thiếu niên chặn lại bên ngoài.

Sau khi bức tường nứt ra, một đường hầm chỉ đủ một người đi lặng lẽ hiện ra.

Tạ Khanh Lễ chậm rãi bước vào, dáng vẻ ung dung nhàn nhã.