Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 106:



Khoảnh khắc mặt đất rung chuyển, Vân Niệm ở bên kia cũng cảm nhận được chấn động mạnh mẽ, bụi đất bay lên mù mịt, nàng đột ngột dừng bước.

[Vừa nãy là động đất sao?]

Vân Niệm quay đầu nhìn lại con đường mình vừa đi qua, một màu đen kịt sâu hun hút, không nhìn thấy gì cả.

Không phải động đất là bên phía Tạ Khanh Lễ, hắn gặp chuyện rồi.

Nàng nghiến răng, quay người định chạy về phía Tạ Khanh Lễ.

Phượng Khấu bên hông bỗng nhiên sáng lên dồn dập.

Vân Niệm sững sờ.

Hệ thống phản ứng nhanh hơn: [Mau nghe đi!]

Nàng quên mất, Long Phượng Khấu này có thể liên lạc thoại.

Nàng vội vàng gõ hai cái để kết nối, giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên: “Sư tỷ, đệ không sao, tỷ cứ tập trung làm việc của mình đi.”

“Đệ thực sự không sao chứ? Vừa nãy bên ta rung chuyển dữ dội lắm.”

“Không sao, có thứ cản đường nên đệ c.h.é.m vỡ nó thôi.”

Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm: “Được, đệ không sao là tốt rồi.”

“Sư tỷ chú ý an toàn.”

Vừa ngắt kết nối ngọc bài, nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ biến mất không còn tăm tích, thân hình nhanh như chớp, xách kiếm lao lên.

Thiếu niên ra chiêu tàn độc, khác hẳn vẻ kiềm chế trước mặt Vân Niệm, lúc này vẻ mặt hắn âm u lạnh lẽo, kiếm ý bàng bạc lẫm liệt, hoàn toàn không quan tâm có làm người trước mặt bị thương hay không.

Chưa đầy trăm chiêu, người mặc thanh y đã bị hắn một kiếm xuyên thủng xương bả vai trái, Toái Kinh kiếm ghim c.h.ặ.t hắn ta xuống đất.

Từ Tòng Tiêu không có ý thức cũng không biết đau, liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi sự trói buộc của Tạ Khanh Lễ, thanh trường kiếm vốn cắm chắc vào vai hắn ta rung lắc, vết thương bị rạch to hơn, m.á.u tươi tuôn ra xối xả đầm đìa mặt đất.

Tạ Khanh Lễ nhíu mày: “Đừng động đậy nữa, ngươi mà c.h.ế.t trong tay ta, sư tỷ sẽ giận đấy.”

Uy áp từ người hắn bùng phát, đè c.h.ặ.t Từ Tòng Tiêu đang bị ghim trên mặt đất.

Từ Tòng Tiêu mở to mắt mờ mịt, ánh mắt vô hồn không tiêu cự, chẳng khác gì con rối.

Hắn ta không có ý thức, theo bản năng tấn công kẻ lạ mặt xâm nhập, chỉ có làm hắn ta trọng thương khiến nguyên khí đại thương, không còn sức cử động thì mới dập tắt được sát tâm của hắn ta.

Tạ Khanh Lễ không có tình cảm gì với hắn ta, ra tay cũng rất tàn nhẫn, hoàn toàn không nể tình người trước mặt là Đại sư huynh của mình.

Thấy Từ Tòng Tiêu nằm yên, Tạ Khanh Lễ rút kiếm ra, ngồi xổm xuống điểm vài huyệt đạo cầm m.á.u cho hắn ta, cạy miệng hắn ta đút mấy viên linh đan chữa thương.

Ở khoảng cách gần thế này hắn có thể thấy rõ sự khác thường của Từ Tòng Tiêu.

Y phục dường như mười mấy năm chưa thay, rách nát đầy bụi bẩn, khuôn mặt thô kệch lại mang vẻ ngây thơ hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi, hắn ta giống như tờ giấy trắng, chỉ biết nghe lệnh, người ta vẽ gì lên đó thì hắn ta sẽ thành như thế.

Đầu ngón tay Tạ Khanh Lễ điểm lên trán hắn ta, linh lực thô bạo xông vào thức hải của hắn ta.

Hắn không nhìn thấy gì cả.

Thức hải của người bình thường có thể là chim hót hoa thơm cũng có thể là tuyết phủ trắng xóa, tâm cảnh thế nào thì thức hải thế ấy.

Thức hải của Vân Niệm xuân về hoa nở, bởi nàng vốn là người rạng rỡ.

Thức hải của Tạ Khanh Lễ tuyết rơi triền miên, bởi bản thân hắn là người lạnh lùng cô độc.

Nhưng dù là loại nào thì cũng không nên giống như Từ Tòng Tiêu.

Một màu đen kịt, trống rỗng hư vô, ngoài bóng tối vẫn chỉ là bóng tối.

Thiếu niên thản nhiên thu tay về.

“Thức hải của ngươi bị người ta khuấy nát rồi, đúng là thủ đoạn của hắn... Bao nhiêu năm rồi, hắn g.i.ế.c người không bóp nát xương cốt thì cũng khuấy nát thức hải biến người ta thành phế nhân.”

Tạ Khanh Lễ nhếch môi, giọng nhẹ tênh như đang than thở: “Hắn đúng là chẳng tiến bộ chút nào.”

Thiếu niên đứng dậy, lạnh lùng nhìn xuống Từ Tòng Tiêu đang nằm bất tỉnh dưới đất.

“Hắn cũng đến Cầm Khê Sơn Trang rồi sao? Nơi này náo nhiệt thật đấy, Thẩm Kính ở đây, Khối Lỗi Sư ở đây, hắn cũng ở đây...”

Rõ ràng nhắc đến ba kẻ muốn hại mình, trong đó hai kẻ tu vi cao thâm, một kẻ thân phận tôn quý, đáng lẽ phải sợ hãi mới đúng nhưng thiếu niên lại cong mắt cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nụ cười ngày càng sâu, không giấu được sự vui vẻ, ánh mắt cong cong như thể gặp được chuyện gì vui lắm.

“Sư huynh yên tâm, dù sao chúng ta cũng là đồng môn, đệ sẽ lôi cổ hắn ra, từng nhát từng nhát...” Thiếu niên nghiêng đầu, kéo dài giọng: “Lóc thịt hắn, róc xương hắn, rút cạn m.á.u hắn, bóp nát xương cốt toàn thân hắn, báo thù cho huynh.”

Giọng điệu cao v.út, thiếu niên dung mạo diễm lệ môi hồng răng trắng, trông như đang làm nũng với huynh trưởng.

Hắn cúi người kéo Từ Tòng Tiêu bất động dậy, dịu dàng nói: “Đừng để sư tỷ đệ đợi lâu, chúng ta đi tìm tỷ ấy thôi, lâu không thấy đệ, tỷ ấy sẽ lo lắng đấy.”

Dạ minh châu chỉ chiếu sáng một góc mật thất u ám.

Người đẹp như tiên giáng trần giờ phút này lại giống như ác quỷ La Sát.

Hắn vừa bước ra ngoài, cả mật thất lập tức sụp đổ.

Ở bên kia, Vân Niệm đã đi được một lúc lâu.

Vân Niệm không biết tình hình bên phía Tạ Khanh Lễ nhưng nghe giọng hắn qua ngọc khấu vẫn ổn, nàng biết Tạ Khanh Lễ giấu nàng đi làm chuyện gì đó.

Nàng buông Phượng Khấu xuống, vừa định đi tiếp thì n.g.ự.c bỗng đau nhói.

Vân Niệm nhíu mày, vịn vào vách đá bên cạnh.

[Cô sao thế?]

“Không sao.” Vân Niệm lắc đầu: “Chỉ là... tự nhiên thấy hơi tức n.g.ự.c, chắc do ở trong đường hầm lâu quá.”

[Cô thật sự không sao chứ?]

Vân Niệm đứng thẳng người, cơn đau tức n.g.ự.c đã biến mất, nhanh đến mức nàng còn nghi ngờ vừa rồi có phải mình ảo giác hay không.

Nàng trấn tĩnh lại: “Không sao.”

Vân Niệm tiếp tục đi về phía trước, bên hông bỗng phát sáng lấp lánh.

Nàng tưởng Tạ Khanh Lễ lại gõ Long Phượng Khấu nhưng nhìn xuống mới phát hiện ánh sáng không phát ra từ đó.

Là...

Trên cổ tay nàng.

[Vòng ngọc của cô đang phát sáng kìa!]

Vân Niệm ngẩn người.

“Ui da.”

Tiếng rít ch.ói tai vang vọng trong đầu, xuyên qua màng não như muốn nuốt chửng nàng, nàng đứng không vững, hai chân bủn rủn quỳ rạp xuống đất.

“Ngươi lại đây... đi về phía trước...”

Cái gì?

Vân Niệm ôm đầu, thái dương đau nhói như bị dùi đục.

Lần này là có chuyện thật rồi!

Nàng không nghe thấy tiếng gọi của hệ thống, chỉ nghe thấy giọng nói mơ hồ gọi nàng hết lần này đến lần khác.

Nó gọi nàng lại đó.

Lại đâu?

“Đi về phía trước... đi về phía trước...”

“Dừng lại, đừng gọi nữa!”

Đầu đau như b.úa bổ, giọng nói đó ngang ngược xuyên qua não bộ nàng, không quan tâm nàng có chịu đựng được hay không, cứ thế chen vào.

Vân Niệm không chịu nổi nữa, định tháo chiếc vòng ngọc ra.

Chủ nhân giọng nói dường như nhận ra mình đã kích động Vân Niệm, sững sờ một chút, giọng nói bỗng nhỏ đi: “Xin lỗi, ta không cố ý hại ngươi, ngươi lại đây một chút...”

Cơn đau giảm hẳn, Vân Niệm thở hổn hển chống tay xuống đất, nghỉ một lúc lâu mới lảo đảo đứng dậy.

“Ngươi đi về phía trước một chút...”

Vân Niệm lau mồ hôi trên trán, làm theo lời bà ta đi về phía trước.