Hoàng hậu không phản ứng.
“Người muốn ta cứu người, không muốn nhìn Hoàng đế và Tịch Ngọc vì hồi sinh người mà tiếp tục hại c.h.ế.t tu sĩ nên ta đến đây.”
Hoàng hậu đờ đẫn như khúc gỗ mục, dường như hoàn toàn không nghe hiểu lời Vân Niệm nói.
Vân Niệm cau mày, suy nghĩ một lát rồi chợt nhớ ra điều gì.
Nàng nhớ lại ba lần bước vào ký ức của Hoàng hậu trước đó.
Lần đầu tiên, Hoàng hậu bị Hoàng đế dùng tính mạng Thẩm Chi Nghiên uy h.i.ế.p, trong lúc tuyệt vọng nhìn thấy Vân Niệm nên đẩy nàng ra ngoài.
Lần thứ hai, Hoàng hậu cãi nhau với Hoàng đế, đau đớn đến thổ huyết, Vân Niệm bị kéo ra ngoài.
Lần thứ ba, Hoàng hậu uống m.á.u người, có sức lực, biết mình biến thành quái vật hút m.á.u người để sống, Vân Niệm lại bị đưa ra ngoài.
Có lẽ chỉ khi cảm xúc của Hoàng hậu d.a.o động mạnh, bà ta mới có thể tạm thời điều khiển cơ thể.
Vân Niệm thử thăm dò: “Người còn nhớ Thẩm Chi Nghiên không, chính là An Chi ấy, nó là con của người, hiện giờ nó cũng đang ở Cầm Khê Sơn Trang.”
Hoàng hậu vẫn không có phản ứng.
Mọi suy đoán đều không đúng, Vân Niệm có chút không hiểu.
Người Hoàng hậu quan tâm nhất là Thẩm Chi Nghiên, nhắc đến nó mà bà ta cũng không có phản ứng gì, chẳng lẽ tàn hồn của bà ta không ở trong cơ thể này sao?
Vân Niệm tiếp tục cố gắng:
“Thẩm Chi Nghiên trước đó bị Khối Lỗi Sư bắt đi, Khối Lỗi Sư chính là Tịch Ngọc, hắn ta giờ điên rồi, hắn ta rõ ràng biết Thẩm Chi Nghiên là con của người nhưng vẫn bắt nó đi. Ta nghi ngờ chuyện Thẩm Chi Nghiên bị bắt không phải ngẫu nhiên, có lẽ họ đang âm mưu gì đó, Hoàng hậu người có nghe thấy...”
“Không cần gọi nữa, đeo vòng ngọc cho ta.”
Giọng nói vừa biến mất đột ngột vang lên lúc này.
Vân Niệm im lặng một lát, hỏi: “... Người đang nói ở đâu vậy?”
Người bị nàng trói trước mặt ngay cả miệng cũng không mở, thần sắc như gỗ mục, ngoại trừ mở mắt ra thì chẳng khác gì người c.h.ế.t.
Nhưng giọng nói trong đầu lại chân thực vô cùng.
Hoàng hậu nói: “Lát nữa ngươi sẽ hiểu thôi, không còn thời gian nữa, mau đeo cho ta!”
Vân Niệm nghe ra sự gấp gáp trong giọng nói của bà ta, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đeo chiếc vòng ngọc lên tay Hoàng hậu.
Chiếc vòng ngọc màu đen vừa đeo vào cổ tay Hoàng hậu, bàn tay buông thõng bất lực bỗng như có ý thức, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.
Người vừa nãy còn đờ đẫn bỗng chuyển động đồng t.ử nhìn sang.
Vân Niệm giật mình, Hoàng hậu nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Bà ta mở miệng, giọng khàn đặc:
“Không kịp nữa rồi, cứu ta ra ngoài!”
Khuôn mặt Hoàng hậu mờ ảo không rõ, trước mắt Vân Niệm lại là một màn trắng xóa.
Nàng ngẩn người một lát, lập tức nhận ra mình bị kéo vào ký ức của Hoàng hậu.
Câu cuối cùng Hoàng hậu nói là cứu bà ta ra ngoài, nàng phải cứu thế nào đây?
Không kịp nữa là ý gì?
Vân Niệm nghĩ mãi không ra, màn sương trắng mờ mịt bỗng tan biến, trước mắt là màn đêm đen kịt, tĩnh lặng u ám, bóng người chạy thục mạng, nơi này giống như một rừng trúc.
Lực hút mạnh mẽ kéo nàng chạy theo.
Vân Niệm vừa chạy vừa nhìn kỹ người phụ nữ đang chạy trốn phía trước.
Là Hoàng hậu.
Mấy tùy tùng theo sau, bế hai đứa trẻ, dìu bà ta chạy về phía trước, bụng Hoàng hậu nhô cao, có vẻ như sắp sinh.
Lúc này Hoàng hậu vẫn chưa sinh Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây là chuyện của ba mươi năm trước.
Vân Niệm chạy theo sau mấy người họ, Hoàng hậu thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng và hoảng sợ, dường như sợ có người đuổi theo.
Xa xa có người dắt ngựa đợi sẵn, Hoàng hậu đưa người lên xe ngựa: “Đi mau, đến nơi sẽ có người tiếp ứng các ngươi, tuyệt đối đừng quay lại, chuyện ở đây ta sẽ xử lý!”
“Vâng, nương nương!”
Xe ngựa vừa định rời đi.
Vút...
Lưỡi d.a.o xé gió lao tới.
Một mũi tên b.ắ.n xuyên qua cổ người đ.á.n.h xe.
Tiếng hét thất thanh vang lên.
Máu tươi ấm nóng b.ắ.n tung tóe, vài giọt b.ắ.n lên mặt Hoàng hậu, khuôn mặt trắng bệch đầy vẻ kinh hoàng.
Vân Niệm quay đầu nhìn, xa xa ánh đuốc đang lao nhanh về phía này, một đội nhân mã lao ra từ rừng rậm, tiếng vó ngựa dồn dập.
Người dẫn đầu chính là Hoàng đế.
Hắn sải bước xuống ngựa, đến bên cạnh Hoàng hậu kéo bà ta đi.
“G.i.ế.c hết, không chừa một ai.”
Hoàng hậu phản ứng lại, liều mạng đẩy hắn ra: “Không được g.i.ế.c, không được g.i.ế.c! Đó chỉ là hai đứa trẻ còn chưa biết gọi mẹ, tại sao không thể tha cho chúng!”
Hoàng đế dừng bước.
Hoàng hậu quỳ xuống đất, đôi mắt đẫm lệ:
“Bệ hạ, thần thiếp hồi nhỏ bị bắt cóc là Trình gia thu nhận thần thiếp, nuôi dưỡng thần thiếp khôn lớn, cha và huynh trưởng trước khi c.h.ế.t chỉ có một nguyện vọng này là muốn thần thiếp cứu hai đứa trẻ này, cầu xin người...”
Bà ta rút thanh đao bên hông Hoàng đế kề lên cổ mình: “Người g.i.ế.c thần thiếp đi, ta đổi mạng cho hai đứa trẻ này, người g.i.ế.c ta đi!”
Lưỡi d.a.o cứa rách da thịt, m.á.u tươi trào ra, đồng t.ử Hoàng đế co rút mạnh.
Vân Niệm theo bản năng định lao tới giật lấy thanh đao của Hoàng hậu nhưng tay lại xuyên qua cơ thể bà ta.
Hoàng đế như phát điên: “Nàng ép trẫm như vậy sao? Nàng thực sự không nỡ rời xa nhị ca của nàng, thà dùng mạng mình đổi lấy hai đứa con của hắn?”
Hoàng hậu không thể tin nổi: “Bệ hạ, đến giờ người vẫn cho rằng thần thiếp và nhị ca có tình ý bất chính sao?”
Hoàng đế quát lớn: “Nàng là con gái nuôi! Nàng và hắn có hôn ước từ nhỏ, các người đâu có quan hệ huyết thống, hắn có tình ý gì với nàng bản thân nàng không biết sao!”
“Nhưng huynh trưởng đã thành thân rồi! Hôn ước đó cũng chỉ là lời nói đùa thôi!”
“Nàng dám nói trong lòng nàng không có hắn? Nếu năm xưa trẫm không ngang nhiên cướp đoạt, nàng có chịu gả cho trẫm không!” Hoàng đế nhắm mắt lại, thở dốc.
“Bệ hạ.” Hoàng hậu ngã ngồi xuống đất cười t.h.ả.m thương: “Ta không ngờ, hóa ra người vẫn luôn nghĩ như vậy.”
Hoàng đế không nói gì.
Hoàng hậu nói:
“Ta quả thực không phải huyết mạch Trình gia nhưng Tạ gia chúng ta là thế gia cơ quan thuật là gia tộc có tiếng tăm lẫy lừng trong Tu Chân Giới, chúng ta không sợ hoàng thất. Nếu không phải ta tự nguyện, người thực sự nghĩ ta sẽ khuất phục trước quyền lực hoàng thất mà gả cho người sao?”
Hoàng đế quay đi, Vân Niệm thấy khóe mắt hắn lấp lánh ánh nước như tức giận lại như đau lòng.
Vân Niệm chợt nghĩ đến chuyện khác.
Hoàng hậu là con gái nuôi của Trình gia, gia tộc thực sự của bà ta... họ Tạ?
Tạ gia nổi tiếng về cơ quan thuật trong Tu Chân Giới chỉ có một.
Tạ gia ở Nam Vực.
Vân Niệm còn đang ngẫm nghĩ thì Hoàng đế quát lớn: “G.i.ế.c hết cho trẫm!”
Hoàng hậu giãy giụa gào khóc: “Không được g.i.ế.c, không được g.i.ế.c!”
Bà đứng dậy hét khàn cả giọng: “Ta xem ai dám g.i.ế.c! Thẩm Kính, chúng còn chưa đầy một tuổi!”