Nàng nhận ra giọng nói đó là của ai.
Những mảnh ký ức nhìn thấy mấy ngày nay, cùng với giọng nói vừa rồi, đều là do Hoàng hậu làm ra.
Bà ta đang giúp họ, chỉ dẫn họ nhìn thấy sự thật về Cầm Khê Sơn Trang.
Vân Niệm lảo đảo đi theo sự chỉ dẫn của giọng nói đó, cho đến khi đến trước một bức tường đá.
“Ngươi vào đi.”
Vân Niệm: “?”
Nàng buồn cười, theo bản năng đẩy bức tường: “Người bảo ta vào kiểu gì, chẳng lẽ húc đầu vào tường... ủa?”
Nàng dường như ấn vào một chỗ lồi lên, ấn nhẹ xuống, cánh cửa đá đang đóng c.h.ặ.t xoay một vòng, phía sau lại là một...
Mật thất.
Khóe mắt Vân Niệm giật giật: “Cơ quan ở Cầm Khê Sơn Trang các người làm đơn giản thế này thôi sao?”
Giọng nói của Hoàng hậu dường như đột nhiên biến mất, không trả lời Vân Niệm.
Vân Niệm rón rén bước vào.
Tối om như mực, đưa tay không thấy năm ngón, mũi ngửi thấy mùi là lạ, tai nghe thấy âm thanh khó tả.
Khò khò...
Giống như tiếng thở nặng nề của loài động vật nào đó.
Vân Niệm lấy hết dạ minh châu ra đặt sang một bên.
Khi mật thất dần sáng lên, nàng nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Tim nàng như thót lên tận cổ họng.
Trong mật thất rộng lớn, xung quanh nàng chất đống vô số xác khô.
Trên người mặc y phục đệ t.ử các tông môn lớn, hình dáng tiều tụy, m.á.u thịt dường như bị hút cạn, chỉ còn lại lớp da bọc xương.
Da dẻ xám ngoét quỷ dị.
Cả đại điện nồng nặc mùi m.á.u tanh.
Còn tiếng thở kia cũng chẳng phải của động vật gì.
Vân Niệm ngẩn ngơ ngước mắt lên, người phụ nữ đang quỳ bên cạnh một tu sĩ ngẩng đầu lên.
Nhờ ánh sáng dạ minh châu, Vân Niệm nhìn rõ khuôn mặt bà ta.
Ngũ quan thanh tú, dịu dàng như nước, đôi mắt xám tro vô hồn.
Khóe miệng dính m.á.u, chảy dọc xuống cằm.
Y phục lộng lẫy quý phái là gấm vân ngàn vàng khó mua, có thể thấy người chuẩn bị y phục cho bà ta sủng ái bà ta đến nhường nào.
Sâu trong thạch thất còn đặt bình phong và ghế quý phi, trang trí tinh xảo hoa lệ, chắc bà ta vẫn luôn sống ở đây.
Sống ở nơi vàng son lộng lẫy nhưng lại tối tăm không thấy ánh mặt trời này.
Dù đã sớm đoán trước nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Vân Niệm vẫn không khỏi nín thở.
“Hoàng hậu.”
Đống x.á.c c.h.ế.t đầy phòng, tinh huyết bị hút cạn là do bà ta làm.
Giống hệt như giấc mơ nàng thấy mấy ngày trước.
[Vân Niệm, bà ta đến kìa!]
Động tác của bà ta rất nhanh, chẳng giống người không có tu vi chút nào, gần như trong chớp mắt đã lao tới.
Vân Niệm dùng kiếm đỡ đòn, cơ thể Hoàng hậu không biết bị làm sao mà lưỡi kiếm Thính Sương sắc bén lại không thể cứa rách da bà ta dù chỉ một chút.
Ngược lại tay Vân Niệm bị chấn động đến tê dại.
Đôi mắt Hoàng hậu ánh lên sắc đỏ quỷ dị, vẻ mặt bỗng chốc trở nên hung dữ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài dịu dàng thanh tú.
Sức lực của bà ta rất lớn, lao tới đè Vân Niệm xuống đất.
Bà ta há miệng định c.ắ.n vào cổ Vân Niệm.
Vân Niệm một tay chống cằm bà ta, một tay dùng kiếm đỡ móng vuốt sắc nhọn.
Cánh tay nàng đau nhức, nghiến răng cố sức chống đỡ.
Thứ quái quỷ gì thế này, sao sức mạnh lại lớn đến vậy?
Còn lớn hơn cả sức lực của một tu sĩ như nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hệ thống lo lắng: [Cô phải ra tay thôi, g.i.ế.c bà ta đi, nếu không cô sẽ bị bà ta vắt kiệt sức đấy!]
Vân Niệm khó khăn đáp: “Ngươi đùa gì thế, g.i.ế.c bà ta thì còn trông mong gì Hoàng đế và Khối Lỗi Sư nói cho chúng ta biết chuyện ở Cầm Khê Sơn Trang nữa?”
Nàng đến đây là để tìm Hoàng hậu.
Tại sao Từ Tòng Tiêu lại biến thành bộ dạng này?
Bức tranh tường Kim Vĩ Hạc trong sào huyệt Khối Lỗi Sư là thế nào?
Những chuyện này có lẽ đều phải bắt đầu từ Hoàng hậu, Hoàng hậu chắc chắn biết rất nhiều thứ, bà ta có thể cho Vân Niệm câu trả lời nàng muốn!
Không thể g.i.ế.c!
Vân Niệm nhíu mày, đang định tìm cách hất văng Hoàng hậu thì Phượng Khấu bên hông phát sáng rực rỡ, một cột sáng phóng thẳng lên trời.
Người phụ nữ đang đè lên Vân Niệm bị hất văng vào vách đá, Vân Niệm vội vàng lồm cồm bò dậy.
Nàng nhìn Phượng Khấu bên hông.
Vừa rồi... là Phượng Khấu thay nàng đ.á.n.h bay Hoàng hậu?
Tạ Khanh Lễ đang giúp nàng?
Vân Niệm day day mi tâm, không hiểu Tạ Khanh Lễ rốt cuộc muốn làm gì.
Nàng nhìn Hoàng hậu.
Hoàng hậu thậm chí còn không thổ huyết.
Bà ta đứng đó, vương miện trên tóc đã bị Vân Niệm giật đứt, khuôn mặt lạnh lùng trầm tĩnh, không chút cảm xúc.
Bà ta bỗng cúi người như một con linh thú nhảy lên vách đá, nhẹ nhàng và nhanh như chớp lao xuống Vân Niệm từ trên cao.
Vân Niệm vội vàng né tránh.
Nàng vừa tránh né sự tấn công của Hoàng hậu, vừa lấy dây trói linh từ túi Càn Khôn ra tìm cơ hội trói bà ta lại.
Hoàng hậu tung một vuốt về phía nàng, Vân Niệm theo bản năng giơ tay phải lên đỡ.
Tay áo trượt xuống, lộ ra chiếc vòng ngọc màu đen.
Hoàng hậu liếc mắt nhìn thấy, thân hình đang lao xuống khựng lại, sát chiêu dừng lại giữa không trung.
Vân Niệm không có thời gian suy nghĩ tại sao bà ta dừng lại, chớp lấy thời cơ vòng ra sau lưng bà ta, dùng dây trói linh quấn c.h.ặ.t lấy Hoàng hậu, dù bà ta có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát được.
Hoàng hậu đờ đẫn nhìn xuống đất.
Khống chế được bà ta xong Vân Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa cổ tay tê dại, xuýt xoa nắn lại khớp xương hơi lệch.
Vân Niệm vòng ra trước mặt Hoàng hậu, giơ dạ minh châu lên quan sát kỹ lưỡng, ánh mắt lướt qua từng tấc trên khuôn mặt bà ta, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Nàng đưa tay chạm vào má Hoàng hậu.
Lạnh toát, cảm giác rất lạ, không hề mềm mại như người thường mà có chút cứng ngắc, giống như cao su.
Nàng lại bắt mạch cho bà ta.
Không có mạch đập.
Linh lực dò theo kinh mạch Hoàng hậu, sắc mặt Vân Niệm ngày càng nghiêm trọng.
Không có chút sự sống nào.
Đây là một người c.h.ế.t không thể c.h.ế.t hơn được nữa.
Đúng như nàng đoán, Hoàng hậu nhờ một đóa sen băng hồi sinh, phải hút m.á.u người mới duy trì được sự sống nhưng chỉ là sống một cách vô tri vô giác, không có ý thức.
Hoặc nói đúng hơn là ý thức bị giam cầm không thể điều khiển cơ thể này.
[Sư huynh Từ Tòng Tiêu của cô... có phải cũng giống Hoàng hậu bị giam cầm thần hồn, không thể điều khiển cơ thể không?]
Vân Niệm lắc đầu: “Không biết nhưng sư huynh chưa c.h.ế.t.”
Còn Hoàng hậu thì c.h.ế.t hẳn rồi.
C.h.ế.t hai mươi lăm năm rồi, người c.h.ế.t tuyệt đối không thể sống lại, giờ bà ta giống yêu nghiệt hơn là người sống.
Vân Niệm giơ tay lên, lắc lắc chiếc vòng ngọc trước mặt Hoàng hậu.
“Hoàng hậu, người nhớ vật này đúng không?”
Hoàng hậu bất động như thể sự đờ đẫn vừa rồi là do Vân Niệm nhìn nhầm.
Vân Niệm tháo chiếc vòng ra, đưa đến trước mặt Hoàng hậu:
“Đây là đồ của người là Hoàng đế đưa cho ta, ông ta vốn định hại ta nhưng người đã giúp ta, cho ta thấy bộ mặt thật của ông ta. Tóm lại nhờ chiếc vòng này mà ta nhìn thấy một số ký ức.”
Vân Niệm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Là ký ức của người.”