“A Chiêu, A Chiêu huynh nhìn muội đi... đừng làm muội sợ...”
Tô Doanh không dám tin người trước mặt là chàng thiếu niên hay đỏ mặt dỗ dành nàng vui vẻ ngày nào.
Tam đệ t.ử Giang Chiêu của Đạp Tuyết Phong, luận về thiên phú là đệ nhất trong thế hệ trẻ, hắn kiêu ngạo phóng khoáng, sạch sẽ chỉnh tề.
Hắn không nên ở trong tình trạng trọng thương hấp hối, yếu ớt bất lực thế này.
Khuôn mặt đầy m.á.u, m.á.u tươi nhuộm đỏ thanh y, lẫn cả thịt nát khiến nàng sợ mất mật.
Nàng vất vả lắm mới trốn thoát được, vất vả lắm mới tìm được hắn.
Nàng dùng một nửa tu vi để ngưng tụ trận pháp dịch chuyển này, nàng muốn cứu hắn.
“A Chiêu, A Chiêu huynh đừng làm muội sợ... muội sợ lắm, muội sợ lắm...”
Tô Doanh luống cuống lục lọi túi Càn Khôn, người luôn bình tĩnh nhất giờ phút này hoảng loạn đến mất cả lý trí, vớ được linh đan nào cũng nhét hết vào miệng Giang Chiêu.
Hắn không nuốt được, nàng bóp nát rồi mớm cho hắn.
Nhưng đan d.ư.ợ.c lại trào ra cùng m.á.u tươi.
“A Chiêu, A Chiêu...”
Nàng khóc đến tắc thở, n.g.ự.c đau dữ dội nhưng chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho bệnh tim của mình.
Người trong lòng mấp máy môi.
Tô Doanh vội vàng cúi xuống lắng nghe.
“A Doanh... rời khỏi đây...”
Tô Doanh tuyệt vọng: “Huynh ở đây sao muội đi được! Muội không đi được! Muội không thể bỏ huynh lại!”
Giang Chiêu cố sức ngẩng đầu lên, đưa bàn tay vô lực chạm vào má nàng, vết m.á.u dính lên khuôn mặt trắng ngần của thiếu nữ rồi lập tức bị nước mắt nàng rửa trôi.
Hắn thở dốc: “Niệm Niệm và sư đệ... và sư đệ đang ở trong đường hầm... Khối Lỗi Sư đến đó rồi... muội đi báo cho họ biết, báo cho họ biết kế hoạch có sai sót... bảo Tạ sư đệ tính cách khác, tính cách khác...”
Hắn giơ lệnh bài đưa cho Tô Doanh: “Tạ sư đệ, đệ ấy đưa... muội cầm lấy có thể... có thể tìm thấy đệ ấy...”
Tô Doanh gục đầu vào n.g.ự.c hắn khóc nức nở: “Muội không đi, muội không đi!”
“A Doanh.” Hắn cố sức vỗ nhẹ vào lưng nàng, cố gắng nói trọn vẹn câu: “Niệm Niệm và sư đệ... cần muội, bọn họ cần muội...”
“Muội là... là sư tỷ của họ... muội phải đi bảo vệ họ...”
“Đi cứu họ... Thiên Cương Vạn Cổ Trận khởi động... chúng ta, chúng ta xong đời...”
Họ đều là kiếm tu.
Loại tà trận chuyên khắc chế kiếm tu này không phải thứ họ có thể đối phó, nếu không người mạnh như Tạ Khanh Lễ cũng sẽ không lãng phí một phần ba linh lực ngưng tụ vào gương Vô Lượng, muốn hắn dùng chiếc gương này tạm thời hút đi Thiên Cương Vạn Cổ Trận.
Tô Doanh không ngốc, đương nhiên hiểu lời Giang Chiêu có ý nghĩa gì.
Nàng rất muốn ích kỷ một lần.
Không muốn quan tâm đến sư muội sư đệ, không muốn làm người hùng cứu thế.
Nàng muốn cứu hắn cũng không bỏ được hắn.
Nhưng Giang Chiêu siết c.h.ặ.t t.a.y nàng: “A Doanh... giúp ta một lần được không...”
Tô Doanh không biết mình thoát ra bằng cách nào.
Nàng chạy trong vô thức, không dám quay đầu lại nhìn, chỉ sợ nhìn một cái sẽ buông xuôi tất cả quay lại cùng sống cùng c.h.ế.t với hắn.
Gió thổi vào mặt, nước mắt dính trên mặt lạnh buốt, rõ ràng mới tháng Chín mà nàng cảm thấy như đang ở giữa mùa đông khắc nghiệt.
Nàng chạy rất nhanh, mặc kệ bệnh tim của mình.
Phải cứu sư muội sư đệ.
Rồi đưa họ quay lại đón Giang Chiêu.
“A Chiêu, A Chiêu, cố gắng thêm chút nữa, đợi muội...”
Nàng càng chạy càng nhanh.
Vân Niệm đi theo Hoàng hậu một lúc lâu.
Bước chân Hoàng hậu ngày càng cứng nhắc, lúc đầu còn đi lại như người thường, giờ đi hai bước đã thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi.
Khi bà lại suýt ngã, Vân Niệm vội vàng đỡ lấy cánh tay bà.
“Hoàng hậu, người sao rồi? Còn đi được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng hậu lần này không cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, cúi đầu nhìn đôi chân mình, cười bất lực: “Đúng là vô dụng thật.”
“Vân cô nương.” Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn nàng: “Có thể phiền cô nương cõng ta không?”
Tạ Khanh Lễ cõng Từ Tòng Tiêu im lặng đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn Hoàng hậu không giấu được sự lo lắng.
Vân Niệm đáp rất nhanh, ngồi xổm xuống trước mặt Hoàng hậu: “Người lên đi, ta cõng người.”
Hoàng hậu rất nhẹ, trọng lượng của bà đối với Vân Niệm chẳng đáng là bao.
Nàng là tu sĩ, cõng một nam nhân trưởng thành cũng chẳng tốn sức.
Chỉ là...
Vân Niệm cảm thấy sống mũi cay cay.
Nàng cõng Hoàng hậu, hai tay đỡ lấy đùi bà, có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi kỳ lạ trên cơ thể bà.
Cơ thể bà dần cứng lại, so với cảm giác giống như cao su trước đó, giờ đây càng giống tượng đất nung hơn, Vân Niệm phải giữ thật c.h.ặ.t, sợ bà rơi xuống sẽ vỡ tan.
Hoàng hậu quay đầu ho khẽ, Vân Niệm không dừng lại, vẫn im lặng cõng bà đi về hướng bà chỉ.
Tạ Khanh Lễ đi theo sau, rũ mắt không biết đang nghĩ gì.
Y phục Hoàng hậu rườm rà, trên đầu cài đầy trâm ngọc, rung lên leng keng theo từng cơn ho của bà.
Cuối cùng bà cũng ngừng ho, tựa vào vai Vân Niệm.
“Vân cô nương.”
“Vâng, ta đây.”
“Năm nay cô nương bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười tám.”
“Ra vậy, lớn hơn A Lễ một chút cũng không sao, các ngươi đều còn trẻ.”
Vân Niệm không đáp lời.
Hoàng hậu cũng không thấy chán, bà dường như muốn làm dịu bầu không khí u ám c.h.ế.t ch.óc này nên cố tình nói chuyện nhẹ nhàng.
“Cô nương quen biết A Lễ bao lâu rồi?”
“Sắp được ba tháng rồi ạ.”
“Cô nương có người trong lòng chưa?”
“... Chưa ạ.”
Hoàng hậu có vẻ hơi thất vọng: “Vậy cô nương thích kiểu người thế nào?”
Vân Niệm biết bà đang tìm chủ đề vui vẻ để nói.
Nàng hỏi gì đáp nấy: “Dịu dàng một chút, tính tình tốt, lương thiện.”
“Còn gì nữa không?”
Vân Niệm cười: “Đẹp trai nữa.”
Hoàng hậu cũng cười: “Cô nương xinh đẹp thế này, phu quân tương lai chắc chắn cũng không xấu đâu, chắc chắn rất đẹp trai.”
Vân Niệm tít mắt: “Đương nhiên rồi, ta là người háo sắc mà.”
Hoàng hậu và Tạ Khanh Lễ không hiểu “háo sắc” theo kiểu Vân Niệm nói là gì nhưng cũng lờ mờ đoán được.
Hoàng hậu cười, ánh mắt hướng về phía thiếu niên đang theo sát phía sau ở nơi Vân Niệm không nhìn thấy.
Ánh mắt bà có chút trêu chọc, Tạ Khanh Lễ da mặt mỏng, quay đầu đi chỗ khác như muốn che giấu sự ngượng ngùng.
Hoàng hậu bèn nói: “Ta lại rất tò mò sau này A Lễ nhà ta sẽ cưới cô nương thế nào.”
Bà ghé vào tai Vân Niệm thì thầm: “Ta nói cho cô nương biết nhé, Tạ gia chúng ta nổi tiếng thương vợ, cậu, bác cả và cả ông ngoại của A Lễ, ai cũng cưng chiều người trong lòng hết mực.”
Vân Niệm: “... Thương vợ là tốt mà.”
Hoàng hậu lau mồ hôi trên trán Vân Niệm, giọng rất nhẹ rất dịu dàng: “Vân cô nương, A Lễ nhà ta cũng sẽ đối xử rất tốt với cô nương.”
Vân Niệm không hiểu hàm ý trong lời bà, tưởng bà đang gửi gắm Tạ Khanh Lễ cho mình.
Dù trong lòng thấy xót xa cho bà nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:
“Người yên tâm, ta cũng sẽ đối xử tốt với sư đệ, đệ ấy giờ có Huyền Miểu Kiếm Tông chống lưng, sư phụ ta là kiếm tu hàng đầu, các sư huynh sư tỷ của ta cũng là những người xuất sắc trong thế hệ trẻ, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ tốt cho sư đệ.”
Im phăng phắc.
Ngay cả Hoàng hậu cũng tắt nụ cười.