Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 118: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt



Vân Niệm tưởng mình nói sai gì nhưng nghĩ mãi không ra mình sai chỗ nào.

Nàng dè dặt hỏi: “Ta nói sai gì sao?”

Hoàng hậu thân thiết nhéo tai nàng: “Vân cô nương, cô nương đáng yêu thật đấy.”

Vân Niệm: “... Dạ?”

Hoàng hậu: “Không có gì, khen cô nương đáng yêu thôi.”

Vân Niệm: “...”

Con đường ba người đi, luôn có một người thừa thãi.

Nàng chính là người lạc lõng đó còn Tạ Khanh Lễ và Hoàng hậu, hai người nhà họ Tạ dường như có sự ăn ý kỳ lạ nào đó, toàn nói những chuyện nàng không hiểu.

Vân Niệm quay đầu lại nhìn, thiếu niên phía sau đang cõng Từ Tòng Tiêu.

Từ Tòng Tiêu không thấp, vóc dáng lại vạm vỡ, Tạ Khanh Lễ cõng lâu như vậy mà lưng vẫn thẳng tắp, mặt không đỏ hơi không gấp, trông rất khỏe mạnh.

À quên còn cả Từ Tòng Tiêu hắn đang cõng nữa.

Thế giới bốn người, chỉ có nàng và Từ Tòng Tiêu là dư thừa.

Vân Niệm lắc đầu thở dài ngao ngán.

“Vân cô nương, rẽ trái.”

Đường hầm này chằng chịt lối đi, mỗi khi đến ngã rẽ, Hoàng hậu lại vỗ vai Vân Niệm chỉ hướng đi.

Vân Niệm không biết tại sao bà lại nhớ đường giỏi thế, nơi này làm nàng ch.óng cả mặt, nếu không có Hoàng hậu chỉ dẫn chắc chắn nàng không tìm được đường về.

Đi mãi một lúc lâu, Hoàng hậu chỉ vào con đường khuất nẻo nhất.

Là ngõ cụt.

Tạ Khanh Lễ cũng nhận ra.

Không có chút gió nào thổi tới, khác với những con đường khác, nơi này yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc, phía trước tối om sâu hun hút, dạ minh châu trên tường hai bên có lẽ do thời gian quá lâu nên ánh sáng mờ nhạt, trông như cái miệng vực thẳm đang nhe nanh múa vuốt chờ nuốt chửng họ.

Hoàng hậu chỉ tay: “Đi thôi.”

Vân Niệm nhìn Tạ Khanh Lễ, thiếu niên gật đầu với nàng.

Hoàng hậu không có ác ý với họ, dù bà muốn đưa họ đi đâu thì cũng là đang giúp họ.

Con đường cụt này không dài, khi đứng trước một bức tường, Hoàng hậu nói: “Vân cô nương, thả ta xuống đi.”

Vừa chạm đất bà đã lảo đảo, phải chống tay vào tường mới miễn cưỡng đứng vững.

Vân Niệm nhận ra bà dường như càng yếu hơn rồi.

Giống như con b.úp bê bị xì hơi, khi không khí thoát hết ra ngoài sẽ nhanh ch.óng xẹp xuống.

Bà từ chối sự giúp đỡ của Vân Niệm, lê bước về phía bức tường đá.

Khoảng cách mà người bình thường chỉ cần một nhịp thở là đến nơi, bà lại đi rất lâu, tứ chi cứng đờ khó khăn di chuyển.

Vân Niệm do dự có nên giúp bà hay không thì thấy Hoàng hậu lắc đầu cười với nàng: “Vân cô nương không cần lo cho ta, ta đã đèn cạn dầu khô rồi.”

Bà rất bình thản, dù sắp phải đối mặt với sự tan biến thực sự, ánh mắt vẫn không chút gợn sóng.

Bức tường đá phẳng lì nhẵn nhụi, Hoàng hậu quay đầu lại hỏi: “Có thể soi sáng cho ta không? Mắt ta hơi kém rồi.”

Vân Niệm đương nhiên đồng ý, vội vàng lấy dạ minh châu ra giơ lên.

“Để ta soi cho, nương nương muốn làm gì?”

“Vậy đa tạ cô nương.” Hoàng hậu dựa vào tường thở dốc, chỉ vào bức tường đá: “Soi giúp ta bức tường này, trên đó có tranh khắc đá.”

Vân Niệm bước tới ghé sát vào xem, sau lưng có luồng gió lạnh thổi qua, Tạ Khanh Lễ cũng đã đi theo từ lúc nào.

“Sư tỷ, ghé sát dạ minh châu vào chút nữa.”

Vân Niệm gần như áp sát viên dạ minh châu vào tường.

Bức tường nhẵn bóng ngoài hơi lạnh ra thì chẳng có gì, được mài nhẵn thín, không nhìn ra được gì cả.

Mặt Vân Niệm suýt dán vào tường.

Tạ Khanh Lễ nín thở, dường như sợ làm phiền suy nghĩ của nàng.

Hoàng hậu vốn không thở, lặng lẽ dựa vào tường đợi Vân Niệm.

Vân Niệm khịt mũi ngửi nhẹ, hơi nhíu mày rồi ghé sát hơn nữa.

Nàng đứng thẳng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhựa thông trắng.” Vân Niệm nói: “Nhựa thông trắng trộn với phèn chua nghiền thành mực, trong suốt không màu, gặp lửa sẽ hiện hình.”

Vân Niệm đẩy Tạ Khanh Lễ: “Đưa Hoàng hậu lùi lại vài bước.”

Không cần nàng nói, thiếu niên đã đi đến trước mặt Hoàng hậu.

Hai người nhìn nhau, Tạ Khanh Lễ vẻ mặt bình thản còn Hoàng hậu nhìn hắn không chớp mắt, nụ cười ngày càng sâu.

Thiếu niên quay đầu đi: “Con đưa người rời khỏi chỗ này.”

Hắn bế ngang Hoàng hậu đi vài bước, cách bức tường đá vài trượng mới cúi người cẩn thận đặt bà xuống.

Nếu lúc này Vân Niệm quay lại sẽ phát hiện động tác của thiếu niên cực kỳ nhẹ nhàng như sợ làm Hoàng hậu ngã vỡ.

Hoàng hậu xoa đầu hắn, cảm xúc lẫn lộn khó mà phân biệt được.

Tạ Khanh Lễ đặt bà ngồi cạnh Từ Tòng Tiêu xong liền quay lại tìm Vân Niệm.

Đầu ngón tay Vân Niệm thắp lên ngọn linh hỏa, ánh lửa chiếu lên sườn mặt nàng, đường nét nhu hòa rõ ràng, ánh mắt tập trung.

Linh hỏa ném vào tường không tắt.

Mùi nhựa thông nồng nặc lan tỏa, bay xa hơn, chỉ trong chớp mắt cả đường hầm tràn ngập mùi hương kỳ lạ này.

Cả bức tường bùng cháy.

Ngọn lửa xanh lam nhảy múa, tụ lại thành dòng, chạy theo những đường nét nhất định, ngoằn ngoèo bò đi, cho đến khi một bức tranh hiện ra.

Thật quỷ dị.

Ngọn lửa bao phủ cả bức tường đá, hơi nóng hừng hực, khói bốc lên nghi ngút.

“Đây là... toàn cảnh Cầm Khê Sơn Trang nhìn từ trên cao?”

Đình đài lầu các san sát nhau, thủy tạ bao quanh hồ nước, từng tòa lầu nối tiếp nhau.

Những con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu.

Vân Niệm đứng đối diện ngay chính giữa bức tranh, thủy tạ trong tranh cao hơn hẳn những nơi khác, kết hợp với bố cục xung quanh, đó chính là Vọng Nguyệt Đài, nơi ở của Hoàng đế.

Hoàng hậu được Tạ Khanh Lễ dìu bước tới: “Phải.”

Vân Niệm thấy thật thần kỳ.

Kỹ thuật vẽ của người vẽ tranh đã đạt đến mức thượng thừa, Cầm Khê Sơn Trang rộng lớn, lầu các không biết bao nhiêu mà kể, vậy mà lại được thu nhỏ vẽ lên bức tường đá này.

Dù là tranh thu nhỏ nhưng những gì cần có đều không thiếu thứ gì.

“Là ta vẽ đấy.”

Vân Niệm quay đầu lại: “... Cái gì?”

Hoàng hậu cúi đầu cười bất lực, giọng nói xa xăm:

“Đường hầm này do ta thiết kế, bức tranh tường cũng do ta vẽ. Bản gia ta dù sao cũng chuyên về cơ quan thuật, tuy ta không ở Tạ gia bao lâu nhưng người Tạ gia vẫn thường xuyên đến thăm ta, a tỷ cũng dạy ta rất nhiều thứ.”

Bà biết cơ quan thuật cũng biết thiết kế đường hầm.

Vân Niệm cuối cùng cũng hiểu tại sao bà lại nhớ được nhiều đường đi lối lại ngoằn ngoèo như vậy.

Bởi vì tất cả đều do tay bà tạo ra.

Hoàng hậu chỉ vào bức tường đá: “Cô nương, lát nữa ngươi sẽ hiểu một số chuyện, bây giờ chúng ta cần mở bức tường đá này ra.”

Bà vẫn giữ nụ cười trên môi.

Ngọn lửa trên tường đá được linh lực tiếp thêm sức mạnh cháy càng lúc càng lớn, bức tranh vẽ bằng nhựa thông trắng cũng hiện lên rõ ràng hơn.

Hoàng hậu nói: “Cô nương có nhìn ra chúng ta đang ở đâu không?”

“Cái này... không biết.”

Họ đi trong đường hầm cả đêm, sớm đã không biết đi đến đâu trong Cầm Khê Sơn Trang rồi.

Hoàng hậu cười nhẹ bất lực, giơ tay vẽ vài đường trên tường đá, cuối cùng dừng lại ở một điểm.

Vọng Nguyệt Đài.

“Chúng ta đang ở đây.”

Vân Niệm theo bản năng phản bác: “Không thể nào, chúng ta xuất phát từ gần Vọng Nguyệt Đài mà, đi lâu như vậy...”

Không, không đúng.

Họ đã đi rất lâu.

___

Theo dõi page Chị Ba Mê Truyện để xem truyện hay nhé!