Lông tơ sau gáy dựng đứng, da đầu tê dại từng cơn.
“Không đúng!”
Không phải Bát Phương Trận!
Ngay sau đó, cuồng phong nổi lên bốn phía, cương phong ập thẳng vào mặt nàng.
Vân Niệm vội vàng ngả người ra sau, gió lốc c.h.é.m đứt cây trâm ngọc trên đầu, mái tóc đen được b.úi gọn gàng lập tức rối tung, chỉ còn sợi dây buộc tóc giữ lại.
Vân Niệm theo bản năng sờ lên đầu mình, khi chạm vào suối tóc mượt mà mới thở phào nhẹ nhõm: “May quá may quá.”
Suýt chút nữa thì thành “địa trung hải” .
(Địa trung hải: chỉ kiểu đầu hói ở giữa)
[Ký chủ không ổn rồi, cương phong này nhanh hơn lúc nãy gấp mấy lần!]
Đương nhiên Vân Niệm cũng nhận ra điều đó.
Cơn gió ban nãy còn cho nàng cơ hội để thở nhưng trận pháp hiện tại thì ngay cả một hơi thở cũng không cho nàng.
Chỉ trong một cái chớp mắt đã có hàng chục luồng cương phong ập tới, nàng căn bản không thể né tránh, chỉ có thể tiêu hao linh lực để tạm thời bảo vệ bản thân.
Nhưng lớp bảo hộ linh lực trong tình cảnh này cũng chẳng chống đỡ được bao lâu.
Đây hoàn toàn không phải Bát Phương Trận. Tuy cương phong đến từ tám hướng nhưng chu kỳ dường như không đơn giản là tám luồng một vòng.
Nàng phán đoán sai trận pháp, tìm sai trận nhãn cũng tự đưa mình vào chỗ c.h.ế.t.
Không được, phải bình tĩnh lại để nhận biết đây là trận pháp gì, nếu không nàng sẽ chẳng thể nào tìm ra trận nhãn!
Nàng bắt buộc phải tìm ra quy luật của trận pháp này, cứ trốn mãi trong vòng bảo hộ là không thực tế, nàng cũng không đủ khả năng để né tránh mãi được.
Vân Niệm lúc nãy có một điểm phán đoán không sai, gió này quả thực cứ tám luồng là một vòng, sau đó sẽ ngừng lại giây lát.
Khi đợt cương phong mới bắt đầu, Vân Niệm c.ắ.n răng dùng hơn nửa linh lực bảo vệ vài chỗ yếu hại trên cơ thể, sau đó mở vòng bảo hộ ra để mặc thân thể trần trụi dưới những luồng cương phong dày đặc.
Mấy luồng cương phong hung hăng rạch toạc da thịt nàng, Vân Niệm không kìm được khẽ rên lên một tiếng.
[Vân Niệm, cô không sao chứ?]
“Không sao để ta thử xem!”
Tám luồng cương phong chỉ trong hai nhịp thở đã c.h.é.m hết lên người Vân Niệm. Sau khi đợt tấn công kết thúc, tranh thủ lúc tạm nghỉ, Vân Niệm dùng linh lực tụ thành vòng bảo hộ bao bọc lại chính mình.
Cương phong va đập vào vòng bảo hộ.
Bên trong vòng bảo hộ, Vân Niệm nhẩm niệm pháp quyết thắp lên một ngọn linh hỏa, nương theo ánh sáng quan sát những vết thương do tám luồng cương phong vừa gây ra.
Trong tám luồng cương phong vừa rồi, chỉ có bốn luồng c.h.é.m sâu đến tận xương, thực sự muốn lấy mạng nàng.
Bốn luồng còn lại chỉ rạch rách da thịt để lại vết sẹo, nhìn thì đáng sợ nhưng thực chất không gây c.h.ế.t người.
Trong đầu Vân Niệm lóe lên một ý tưởng.
“Tám luồng cương phong, bốn hướng Đông Tây Nam Bắc mang theo sát khí, bốn hướng Đông Nam, Tây Nam, Đông Bắc và Tây Bắc lại không có sát khí... Bốn sinh bốn t.ử.”
Hệ thống tiếp lời nàng: [Cửu Tinh Sát Trận.]
Đúng, chính là Cửu Tinh Sát Trận!
Trong nguyên tác từng nhắc đến Cửu Tinh Sát Trận, ở giai đoạn cuối truyện khi Huyền Miểu Kiếm Tông bị Ma Vực tấn công, Tạ Khanh Lễ đã dựa vào Cửu Tinh Sát Trận này để cùng Huyền Miểu Kiếm Tông chống lại Ma Vực.
Cửu Tinh Sát Trận lúc đó mạnh hơn bây giờ gấp trăm lần, có thể bao trùm phạm vi trăm dặm, từng luồng cương phong như máy xay thịt, nghiền nát những kẻ xâm nhập trong trận pháp thành đống thịt vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gọi là Cửu Tinh Sát Trận, tám vị trí xung quanh gọi là “Địa Tinh”, tương ứng với tám phương vị Càn, Khôn, Chấn, Tốn, Khảm, Cấn, Ly, Đoài trong Bát Quái Đồ.
Nhưng thực tế, trận nhãn thực sự của Cửu Tinh Sát Trận chỉ có một, nằm ở giao điểm của tám phương vị, tức là vị trí chính giữa.
Gọi là Thiên Nguyên Tinh Vị.
[Tìm ra vị trí của Thiên Nguyên Tinh Vị, đó chính là trận nhãn!]
Cửu Tinh Sát Trận trong nguyên tác xuất hiện lần đầu tiên là khi Ma Vực tấn công Tu Chân Giới, trận pháp này quá giống với Bát Phương Trận nên Vân Niệm đã chủ quan cho rằng trận điểm nằm ở tám phương vị.
Ma Vực lúc đó cũng vậy, không ngờ lại kích hoạt trận pháp khiến uy lực của Cửu Tinh Sát Trận bùng nổ đến mức tối đa.
Sách viết rằng, trận điểm chỉ có một, nằm tại Thiên Nguyên Tinh Vị!
[Ký chủ, cô phải xác định vị trí tâm trận trước nhưng Cửu Tinh Sát Trận khác với Bát Phương Trận, cô không thể chỉ tìm tám phương vị đại khái được, cô cần phải tìm ra Thiên Nguyên Tinh Vị chính xác tuyệt đối, không được sai lệch dù chỉ một chút!]
Tám tinh vị của Cửu Tinh Sát Trận tương ứng với Bát Quái Đồ, trong đó bốn phương vị Càn, Khôn, Ly, Khảm đại diện cho T.ử Môn.
Bốn phương vị còn lại là Đoài, Tốn, Chấn, Cấn đại diện cho Sinh Môn.
Đây không chỉ đơn thuần là các hướng Đông Tây Nam Bắc chung chung, nàng cần tìm ra vị trí chính xác trên Bát Quái Đồ, đồng thời định vị chuẩn xác Thiên Nguyên Tinh Vị, chỉ cần lệch một chút thôi cũng sẽ kích hoạt Cửu Tinh Sát Trận.
Nhưng nếu T.ử Môn nguy hiểm thì nàng sẽ tìm bốn hướng của Sinh Môn, nối chúng lại thành đường thẳng, giao điểm hội tụ chính là Thiên Nguyên Tinh Vị!
Vân Niệm mở vòng bảo hộ lần nữa, nín thở nhắm mắt lại.
Nghe tiếng gió.
Luồng cương phong thứ nhất, có lẽ đến từ vị trí Càn, T.ử Môn.
Vân Niệm né tránh.
Luồng cương phong thứ hai, có lẽ đến từ vị trí Ly, Sinh Môn.
Vân Niệm di chuyển trong trận pháp, c.ắ.n răng chịu đựng luồng cương phong này, nương theo hướng gió ập tới, tụ linh lực trong tay thành sợi dây mảnh phóng đi.
Luồng cương phong thứ ba, có lẽ đến từ vị trí Khôn, T.ử Môn.
Vân Niệm lại né tránh.
Liên tiếp tám luồng, nàng dần tìm ra quy luật, di chuyển nhanh như chớp trong trận pháp, dễ dàng tránh né T.ử Môn. Khi cương phong của Sinh Môn ập đến, nàng cẩn thận lắng nghe tiếng gió, ngưng tụ linh lực thành sợi dây rồi phóng ra.
Cho đến khi bốn sợi dây bạc được phóng đi, tìm ra chính xác bốn phương vị Đoài, Cấn, Chấn, Tốn.
Vân Niệm bất chợt mở mắt, sát ý trong đáy mắt bùng lên.
“Hiện!”
Thiếu nữ quát khẽ một tiếng, những sợi tơ vừa phóng về bốn phía bỗng chốc bừng sáng, bốn sợi tơ vàng rực rỡ hiện rõ mồn một trong bóng tối.
Điểm cuối của bốn sợi tơ là bốn Sinh Môn và giao điểm của chúng đều hội tụ tại cùng một nơi.
Đó chính là Thiên Nguyên Tinh Vị!
Vân Niệm triệu hồi mộc kiếm bay v.út lên không trung, nhẩm niệm pháp quyết.
Linh lực kinh người ngập trời ập thẳng vào tâm trận, uy áp ngất trời bùng lên, sức công phá cực lớn hất văng nàng ngã mạnh xuống đất ở phía xa.
Bên ngoài trận pháp, Ôn Quan Trần lấy ghế trúc và bàn gỗ từ trong túi Càn Khôn ra, đặt ấm trà lên bàn bên cạnh, đang ung dung ngồi ngắm trận pháp chờ Vân Niệm đi ra.
Trận pháp này ông đã mất ba tháng để cải tiến dựa trên nền tảng của Bát Phương Trận, trận điểm ngoài ông ra không ai biết.
Kể cả có tìm ra quy luật di chuyển của cương phong, đoán ra được trận điểm thì khi ở trong trận pháp, người đi vào chẳng nhìn thấy gì cả, đương nhiên cũng không thể xác định phương vị của mình.
Tìm tám phương vị địa lý đại khái thì đơn giản, linh thức tu sĩ quét qua một cái, chỉ cần nằm trong phạm vi đó là được.