Tiểu sư thúc của nàng tuy là kiếm tu nhưng thiên phú về trận pháp còn cao hơn cả kiếm thuật. Hiện nay, phần lớn trận pháp phòng ngự của Tam Tông Lục Phái Thập Tứ Cung đều do ông sáng tạo ra.
Nhưng để thử nghiệm trận pháp từ Phù Đàm Chân Nhân cho đến các đệ t.ử trên dưới Đạp Tuyết Phong không biết đã bị ông bắt đi làm “chuột bạch” bao nhiêu lần rồi.
Vân Niệm từng bị nhốt trong trận pháp của Ôn Quan Trần suốt bảy ngày bảy đêm không một giọt nước vào bụng.
Giang Chiêu từng bị trận pháp của ông đ.á.n.h gãy ba cái xương sườn, phải nằm dưỡng thương ròng rã ba tháng trời.
Còn các sư huynh sư tỷ khác, ngay cả Đại sư huynh lúc còn sống cũng không ít lần bị Ôn Quan Trần bắt đến thử trận.
Vân Niệm giãy giụa: “Tiểu sư thúc, hôm nay người đệ t.ử không được khỏe...”
Ôn Quan Trần mỉm cười cắt ngang lời nàng: “Hàn Tô Đan.”
Vân Niệm ỉu xìu ngay lập tức.
Hệ thống: [Ký chủ, quy tắc số một của nhân viên Cục Xuyên Sách là chịu thương chịu khó không ngại gian khổ, cố lên Vân Tiểu Niệm!]
Vân Niệm cười như mếu: “Ngươi đã nghe câu này bao giờ chưa?”
Hệ thống: [Câu gì?]
“Chỉ cần ngươi chịu được khổ thì sẽ có muôn vàn cái khổ cho ngươi chịu.”
Hệ thống: [...]
Vân Niệm lê từng bước chậm chạp, cứ đi một bước lại dừng ba bước mới đến được trước mặt Ôn Quan Trần.
Ôn Quan Trần nói: “Bên trong trận pháp này tứ bề là sát cơ, trên chiến trường có thể vây khốn kẻ địch trên diện rộng.”
Vân Niệm hỏi: “Trận pháp gì vậy ạ?”
Ôn Quan Trần cười bí hiểm: “Cái này phải dựa vào con tự mình lĩnh hội rồi. Đây là trận pháp ta mới nghiên cứu ra nhưng chưa được cải tiến, chỉ là bản sơ khai thôi. Nếu con phá được, ta sẽ đưa Hàn Tô Đan cho con.”
Vân Niệm lí nhí hỏi: “Nhất ngôn cửu đỉnh?”
Ôn Quan Trần cười đáp: “Tứ mã nan truy.”
Hệ thống: [Ký chủ, Hàn Tô Đan là loại đan d.ư.ợ.c duy nhất có thể giải trừ hỏa độc trong thời gian ngắn. Tạ Khanh Lễ bắt buộc phải vượt qua Kiếm Khư, Toái Kinh bắt buộc phải lấy được.]
Vân Niệm trầm ngâm giây lát.
Hệ thống nói đúng, hỏa độc của Tạ Khanh Lễ nhất định phải giải, cho nên Hàn Tô Đan nàng nhất định phải lấy cho bằng được.
Chẳng qua chỉ là một sát trận sơ khai thôi mà, có phải nàng chưa từng xông vào sát trận bao giờ đâu.
Vân Niệm nghiến răng thầm nghĩ, Ôn Quan Trần tuyệt đối sẽ không hại tính mạng nàng, cùng lắm là nàng nằm liệt giường vài ngày thôi.
Nằm thì nằm vậy.
“Được, vậy con sẽ thử sát trận này giúp sư thúc.”
Ôn Quan Trần lùi lại vài bước nhường chỗ cho Vân Niệm, lấy từ trong túi Càn Khôn ra một chiếc hộp gỗ.
Ông mở nắp hộp, bên trong là ba viên đan d.ư.ợ.c trong suốt lấp lánh tựa như linh châu, tỏa ra ánh sáng dìu dịu.
“Ta và Hàn Tô Đan sẽ đợi con ở đây.”
Vân Niệm nhìn chằm chằm vào Hàn Tô Đan không chớp mắt, dõng dạc nói: “Sư thúc yên tâm, con nhất định sẽ thử nghiệm sát trận này thật tốt, tìm ra bí mật của trận pháp để giúp người nghiên cứu, củng cố và nâng cao nó hơn nữa.”
Nói xong, nàng quay người kiên định bước đi.
Nàng đứng giữa trận pháp, bốn bề hoang vu chỉ có một mình nàng độc lập. Dư chấn của trận pháp thổi bay mái tóc thiếu nữ, dù đang đứng trong thượng cổ sát trận nàng vẫn giữ được vẻ ung dung.
Nghĩ đến việc Hàn Tô Đan có thể giải độc cho Tạ Khanh Lễ, nhiệm vụ của nàng sẽ không vì thế mà đổ sông đổ bể, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi vài phần.
Mày mắt thiếu nữ thanh tú, vẫn giữ nụ cười trên môi như mọi khi. Khi cười đôi mắt cong cong, ánh mắt sáng lấp lánh như sao trời, kiếm ý tựa du long uốn lượn quanh người nàng.
Giọng nàng có chút tinh nghịch: “Sư thúc, xin chỉ giáo.”
Ôn Quan Trần cũng cười, cao giọng đáp: “Vậy Vân sư điệt hãy thử xem trận pháp này thế nào nhé.”
Dứt lời, sát ý ngợp trời kín kẽ ập tới bủa vây lấy nàng, cả người nàng tức khắc rơi vào bóng tối vô tận.
Trận pháp khởi động.
Bóng dáng Ôn Quan Trần biến mất, tầm nhìn của Vân Niệm tối sầm, đưa tay không thấy năm ngón.
Trước mắt chẳng nhìn thấy gì, cứ như thể mọi thứ đều là giả tạo khiến nàng vô thức nảy sinh cảm giác bản thân cũng là hư vô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Niệm: “?”
Trận pháp kiểu gì thế này, sao lại không nhìn thấy gì cả?
Thế này thì đ.á.n.h đ.ấ.m kiểu gì.
Bên hông bỗng có một luồng gió mạnh quét tới, Vân Niệm nhanh ch.óng nghiêng người né tránh.
Ngay sau đó là những luồng sát khí tới tấp ập đến từ bốn phương tám hướng không ngừng nghỉ.
Sát chiêu này không biết là gì, giống như một tấm lưới bao vây c.h.ặ.t lấy Vân Niệm.
[Ôn Quan Trần ra tay độc thật, không cho chút thời gian hoãn xung nào, sát chiêu này đúng là không lưu tình chút nào, cẩn thận bị trúng đòn đấy.]
Vân Niệm đương nhiên biết nhưng hiện giờ nàng chẳng nhìn thấy gì, né tránh vô cùng chật vật.
Chỉ một thoáng sơ sẩy, một luồng gió mạnh bên phải đã đ.á.n.h trúng vai nàng.
“A.”
Cương phong sắc bén như d.a.o, trong nháy mắt đã rạch toạc da thịt, m.á.u chảy đầm đìa.
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì phía trước bên trái lại có một luồng cương phong ập tới.
[Cô không sao chứ?]
“Không sao.”
Nàng chỉ có thể né tránh qua lại nhưng khi không nhìn thấy gì, nội tâm căn bản không thể tĩnh lại được.
Hệ thống nhìn mà lo lắng: [Mau tìm trận nhãn đi!]
Đúng, mỗi trận pháp đều có trận nhãn riêng, dù là sát trận hay trận pháp phòng hộ, chỉ cần tìm được trận nhãn là tìm được mấu chốt phá giải.
Nhưng vấn đề là Vân Niệm hoàn toàn không biết đây là sát trận gì cũng không biết sát trận này có bao nhiêu trận nhãn.
Nàng không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng rít gào của những luồng cương phong bên tai.
Khoan đã.
Gió!
Nàng là tu sĩ, con mắt của tu sĩ đâu chỉ có một đôi, dẫu không nhìn thấy thì đã sao?
Nếu đôi mắt làm ảnh hưởng đến phán đoán của nàng, vậy thì mù lòa chưa chắc đã không phải là một lợi thế.
Khi không nhìn thấy, một ngọn gió, một giọt mưa, một chiếc lá rơi đều sẽ chỉ dẫn phương hướng chính xác.
Tiếng cương phong cắt vào không gian từ bốn phương tám hướng vang lên ch.ói tai, tựa như vạn quỷ khóc than.
Vân Niệm phóng linh lực ra, tạo thành một lớp lá chắn linh lực tạm thời xung quanh.
Nàng nhắm mắt lại, tai khẽ động đậy.
Những luồng cương phong kia thoạt nhìn như đến từ các phương hướng khác nhau, hỗn loạn rối rắm nhưng thực ra... dường như có quy luật.
Vân Niệm lẩm bẩm: “Tám luồng gió là một vòng, sau một vòng thì cương phong sẽ ngừng lại trong khoảnh khắc.”
Có chu kỳ, tám cái là một vòng.
Hệ thống nói: [Là Bát Phương Trận, trận nhãn nằm ở tám hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc!]
Vân Niệm mở vòng bảo hộ linh lực né tránh cương phong, tay cầm kiếm vung lên một đường kiếm quang, đ.á.n.h về tám hướng.
Phía xa dường như có thứ gì đó nổ tung, sau đó những luồng cương phong hung bạo liền tan biến trong nháy mắt.
Hệ thống kinh ngạc: [Phá được rồi?]
Vân Niệm khẽ nhíu mày.
Trận pháp mà Ôn Quan Trần nói, chính là Bát Phương Trận này sao?
Thế này thì cũng hơi... đơn giản quá rồi.
Với tính cách của Ôn Quan Trần, nàng bước vào sát trận của ông ấy ít nhất cũng phải trầy da tróc vảy mới đúng.
Xung quanh vẫn là một mảng tối đen như mực, yên tĩnh đến mức như đang ấp ủ một thứ gì đó quỷ dị hơn.
Trái tim Vân Niệm bỗng hẫng một nhịp.