Nhưng cơ thể không nghe lời, ánh sáng trên trần mật thất mờ dần trong mắt nàng, Phượng Khấu bên hông nhấp nháy sáng tối, Thính Sương ong ong bên tai, cọ vào vai nàng mong nàng đáp lại.
Vân Niệm chẳng làm được gì cả.
Trước khi ý thức rơi vào vực thẳm, nàng nghe thấy giọng nói đã lâu không nghe thấy.
“Ngươi thật là... chẳng khiến ta bớt lo chút nào.”
Vân Niệm không nghe thấy gì nữa.
Khoảnh khắc nàng nhắm mắt, thiếu niên đang đ.á.n.h nhau với Tịch Ngọc liếc thấy, động tác khựng lại, năm ngón tay sắc nhọn của Tịch Ngọc lập tức cào rách cánh tay hắn.
Bạch y bị xé rách, vết thương sâu hoắm lộ ra xương trắng, m.á.u trào ra nhuộm đỏ áo, vết thương lẫn những sợi khí đen.
Tịch Ngọc cười khẩy: “Lúc nào rồi mà còn phân tâm?”
Tạ Khanh Lễ xưa nay luôn biết tiến biết lui, dù trong lòng có dậy sóng thì ngoài mặt cũng hiếm khi thất thố.
Nhưng giờ đây quai hàm hắn căng c.h.ặ.t, đôi mắt đen kịt đáng sợ đầy sát khí, linh lực cuồn cuộn tụ lại ở mũi kiếm, không chút lưu tình tung ra một đòn chí mạng.
Tịch Ngọc hứng trọn nhát kiếm này, rên lên một tiếng, khóe miệng rỉ m.á.u đen.
“Ngươi thực sự đáng c.h.ế.t.”
Mái tóc đuôi ngựa của thiếu niên bị kiếm ý thổi tung bay phần phật sau lưng, môi mím c.h.ặ.t, xung quanh nổi lên cơn bão táp, tựa như ác quỷ bò lên từ địa ngục Tu La, sát ý nồng đậm đến kinh người.
Hắn không cho Tịch Ngọc cơ hội phản ứng, chiêu nào cũng chí mạng, hoàn toàn không màng đến cơ thể mình cũng chẳng thèm che chắn t.ử huyệt, đ.á.n.h theo kiểu liều mạng, Toái Kinh trong tay hắn uyển chuyển như rồng nước, mũi kiếm lần nào cũng nhắm chuẩn xác vào huyệt Linh Yến của Tịch Ngọc.
Nụ cười khinh miệt và khiêu khích trên mặt Tịch Ngọc dần tắt ngấm.
Hắn rất mạnh, Tạ Khanh Lễ không phải đối thủ dễ xơi.
Hắn đã khinh địch rồi.
Tịch Ngọc c.ắ.n răng che chắn t.ử huyệt, lạnh lùng hỏi:
“Tạ Khanh Lễ, chúng ta đã bày bố cục hai mươi lăm năm, dùng m.á.u tươi của vô số tu sĩ nuôi dưỡng cơ thể A Thanh, mục đích là tìm một cơ thể người để nàng hồi sinh. Cơ thể đó của nàng đang dần mục nát, ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu không nhanh ch.óng di hồn thì nàng không sống nổi mấy ngày nữa đâu!”
“Bà ấy là dì nhỏ của ngươi! Chúng ta tìm kiếm bao lâu mới tìm được người có hồn ấn tương thích với dì nhỏ ngươi, Vân Niệm lại ngộ ra kiếm tâm, thể chất cường tráng là vật chứa thích hợp nhất!”
“Câm miệng!” Tạ Khanh Lễ vung kiếm, lưỡi kiếm lướt qua vai trái Tịch Ngọc, m.á.u tươi phun ra: “Ngươi là cái thá gì mà dám lấy sư tỷ ta làm vật chứa cho người c.h.ế.t?”
Trong thoáng chốc Tịch Ngọc thậm chí không phản ứng kịp.
“... Cái gì?”
Tạ Khanh Lễ nhân cơ hội đ.â.m thêm một nhát, suýt chút nữa xuyên thủng huyệt Linh Yến của hắn:
“Ngươi ngạc nhiên lắm sao? Ngươi tưởng ta là kẻ coi trọng tình thân m.á.u mủ à? Trình Niệm Thanh chẳng phải đã c.h.ế.t từ lâu rồi sao còn nói gì đến hồi sinh?”
“Bà ấy c.h.ế.t hay sống thì liên quan gì đến ta, ta chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.”
Tạ Khanh Lễ đ.â.m xuyên bụng Tịch Ngọc, nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm xoay mạnh:
“Nhưng hôm nay nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của sư tỷ ta, Thẩm Chi Nghiên, Thẩm Kính, kể cả ngươi - Tịch Ngọc, hôm nay các ngươi đều phải chôn cùng bà ấy.”
Hắn rút kiếm ra, ném mạnh Tịch Ngọc vào vách đá phía sau.
Tịch Ngọc ôm vết thương đẫm m.á.u ở bụng quỳ một gối xuống đất, mặt không còn chút m.á.u, m.á.u chảy ròng ròng.
Hắn ngẩng đầu nhìn thiếu niên xách kiếm đi về phía mình, thiếu niên vóc dáng cao ráo, dung mạo ôn nhu thanh tú tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tịch Ngọc từng thấy ánh mắt hắn nhìn Vân Niệm, nụ cười bên môi dịu dàng, ngoan ngoãn.
Lần đầu tiên hắn thấy bộ dạng đầy lệ khí lạnh lùng này của thiếu niên.
Tịch Ngọc cười: “Ở đây ta chỉ quan tâm A Thanh, ngươi tưởng...”
“Vậy ta g.i.ế.c Thẩm Chi Nghiên trước thì thế nào?”
Thiếu niên nhẹ nhàng cắt ngang lời hắn.
Thanh kiếm trong tay đột nhiên đ.â.m ra, xé gió rít lên, hướng về phía...
Thẩm Chi Nghiên.
“Đừng!”
Tịch Ngọc bất chấp vết thương trên người, lao tới che chắn cho Thẩm Chi Nghiên, Toái Kinh kiếm xuyên qua vai phải ghim c.h.ặ.t hắn xuống.
Thân kiếm cắm sâu vào cơ thể hắn, một nửa lộ ra trước n.g.ự.c, m.á.u chảy dọc theo mũi kiếm nhỏ xuống người Thẩm Chi Nghiên.
Hắn ho sặc sụa, m.á.u b.ắ.n tung tóe.
“Chẳng phải ngươi còn quan tâm Thẩm Chi Nghiên sao?”
Thiếu niên bước tới nhẹ nhàng.
“Ta cứ thắc mắc mãi, Quý phi rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này, tại sao Hoàng đế nói Quý phi c.h.ế.t rồi nhưng t.h.i t.h.ể chúng ta nhìn thấy lại là giả. Ta không tin kẻ tàn nhẫn như Thẩm Kính lại niệm tình nghĩa phu thê hơn hai mươi năm mà tha mạng cho Quý phi, ông ta ngay cả con mình còn không quan tâm, làm sao quan tâm một phi tần?”
“Cho đến khi ta gặp Thẩm Chi Nghiên.”
Tạ Khanh Lễ đi đến bên cạnh hắn, lạnh lùng nhìn Thẩm Chi Nghiên được Tịch Ngọc che chở bên dưới:
“Phệ Hồn Cổ có thể di hồn nhưng cần một loại trận pháp hộ pháp mà mấu chốt để bố trí trận pháp này chính là trái tim của người thân.”
“Thẩm Kính chẳng phải bảo ngươi đi bắt Thẩm Chi Nghiên sao, tại sao ngươi không g.i.ế.c hắn?”
Tịch Ngọc lau m.á.u bên khóe miệng, rút thanh kiếm cắm trước n.g.ự.c ra.
Tạ Khanh Lễ tự nói tiếp: “Ngươi không nỡ, ngươi không muốn g.i.ế.c hắn.”
“Thẩm Chi Nghiên từng nói với chúng ta, Quý phi rất thương hắn còn hay kể chuyện Hoàng hậu cho hắn nghe. Một người chưa từng gặp Hoàng hậu sao lại kể những chuyện đó? Rõ ràng là mẹ nuôi nhưng lại thường xuyên nói với con riêng rằng mẹ ruột yêu thương hắn đến nhường nào, Quý phi rảnh rỗi quá sao?”
“Tịch Ngọc, ngươi là Quý phi cũng là Nguyên Hề, ta nói đúng không?”
Tịch Ngọc xoay người ngửa đầu nhìn thiếu niên, cười nói: “Ngươi thông minh lắm, quả nhiên là cháu của A Thanh.”
Tạ Khanh Lễ mặt không đổi sắc: “Ngươi có khả năng thay đổi hình dạng và dung mạo, năm xưa sau khi Trình Niệm Thanh c.h.ế.t, ngươi liền hóa thân thành Quý phi đến bên cạnh Thẩm Kính?”
Tịch Ngọc vẫn cười:
“Thẩm Kính làm Hoàng đế thì được, chứ làm cha thì quá thất bại, ngoài A Thanh ra hắn chẳng quan tâm ai cả. Sau khi A Thanh c.h.ế.t, hắn cứ ngẩn ngơ suốt ngày lo gọi hồn, chẳng thèm ngó ngàng gì đến An Chi, An Chi sốt cao nửa tháng hắn cũng không đến thăm, trẻ con cần có người bầu bạn, ta đương nhiên không nỡ để con của A Thanh chịu khổ như vậy.”
Tạ Khanh Lễ:
“Cho nên ngươi hóa thân thành Quý phi hợp tác với Thẩm Kính, yêu cầu Thẩm Kính cho Thẩm Chi Nghiên làm con thừa tự của ngươi. Đồng thời, ngươi còn có một thân phận khác, Nguyên Hề, thân phận này vừa có thể dạy dỗ Thái t.ử, vừa có thể giúp ngươi làm những việc mà phi tần không tiện làm để che mắt thiên hạ, ví dụ như xuất cung đi bắt tu sĩ, ngươi có thể lấy lý do việc công.”
Tịch Ngọc: “Rồi sao nữa? Ngươi muốn nói gì?”
Tạ Khanh Lễ nhếch môi cười khẽ: “Ngươi muốn trái tim của ta đúng không?”
Mặt Tịch Ngọc lạnh tanh.