“Ngươi không nỡ g.i.ế.c Thẩm Chi Nghiên cũng không nỡ từ bỏ Trình Niệm Thanh nhưng người thân của Trình Niệm Thanh trên đời này chỉ còn ta và Thẩm Chi Nghiên. Hoàng đế chọn Thẩm Chi Nghiên vì kẻ kia muốn có ta, ông ta đành phải g.i.ế.c con mình nhưng ngươi định giấu họ g.i.ế.c ta để bảo vệ Thẩm Chi Nghiên, đúng không?”
Tịch Ngọc nheo mắt, chống tay ngả người ra sau vẻ lười biếng: “Người nhà họ Tạ các ngươi đúng là người này thông minh hơn người kia, ngươi vừa giống mẹ lại vừa giống cha, cha ngươi năm xưa cũng là người kiệt xuất nhất thiên hạ...”
Lời hắn chưa nói hết, Tạ Khanh Lễ đã bóp c.h.ặ.t cổ hắn: “Ta không muốn phí lời với ngươi ở đây, cách giải cổ là gì?”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y, mặt Tịch Ngọc dần đỏ bừng.
Nhưng dù vậy hắn vẫn không nói, chỉ nhìn Tạ Khanh Lễ cười.
Tạ Khanh Lễ liếc nhìn Vân Niệm nằm cách đó không xa.
Nàng cứ nằm đó, cổ trùng đã bò đến mang tai, giãy giụa ở đó muốn phá vỡ huyệt đạo bị phong tỏa, nàng đã hôn mê, huyệt đạo bị phong tỏa không biết khi nào sẽ bị cổ trùng phá vỡ.
Tiếng kêu đau đớn rên rỉ của nàng vẫn văng vẳng bên tai hắn.
Dọc đường đi hắn đã mất quá nhiều người, hắn liều mạng cũng muốn giữ lại người cuối cùng này.
Hắn muốn giữ sư tỷ của hắn lại.
Hắn chỉ còn mình nàng.
Hơi thở Tạ Khanh Lễ dồn dập, không dám nhìn nàng thêm cái nào nữa, quay đi với ánh mắt âm trầm: “Tịch Ngọc, cách giải cổ rốt cuộc là gì?”
Tịch Ngọc khó khăn nói: “Ngươi ngốc thật, ta sẽ nói sẽ nói cho ngươi biết... ặc!”
Tạ Khanh Lễ siết c.h.ặ.t t.a.y hơn: “Ngươi không quan tâm sống c.h.ế.t của mình à, hay là để ta g.i.ế.c Thẩm Chi Nghiên nhé?”
Hắn túm cổ áo Tịch Ngọc ném mạnh ra xa, Tịch Ngọc ngã xuống đất hộc m.á.u.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tạ Khanh Lễ đ.â.m một kiếm xuyên qua n.g.ự.c trái Thẩm Chi Nghiên, chỉ cần lệch một chút nữa là đ.â.m trúng tim.
Tịch Ngọc gào lên: “Đừng! Nó là anh họ ngươi đấy!”
Tạ Khanh Lễ ấn kiếm xuống, vết thương của Thẩm Chi Nghiên càng to thêm.
Thiếu niên thản nhiên: “Ta đến sống c.h.ế.t của Trình Niệm Thanh còn chẳng quan tâm lại đi quan tâm cái gã anh họ Thẩm Chi Nghiên này? Trên người hắn chảy một nửa dòng m.á.u của Thẩm Kính đấy.”
“Ngươi quan tâm, sao có thể không quan tâm?”
Tịch Ngọc đỏ mắt nói:
“Người nhà họ Tạ các ngươi đều một giuộc khẩu xà tâm phật, thực ra trọng tình nghĩa nhất. Năm xưa A Thanh vì người nhà họ Trình mà gả cho Thẩm Kính, ngươi mấy năm nay bôn ba khắp giang hồ điều tra chuyện năm xưa, chẳng phải cũng vì báo thù cho người nhà họ Tạ sao?”
“Những ngôi mộ ở Nam Tứ Thành hàng năm đều có thêm tiền giấy và hoa quả, chẳng phải do ngươi đi cúng tế sao? Ngươi mạo hiểm bị kẻ đó phát hiện cũng muốn đi cúng tế họ.”
“Ngươi bái nhập Huyền Miểu Kiếm Tông để làm gì, ngươi vẫn đang điều tra chuyện đó đúng không? Ngươi tham gia Thúy Trúc Độ một là vì thanh kiếm kia nhưng phần lớn chẳng phải muốn nổi danh để kẻ đó chủ động tìm đến ngươi sao?”
“Ngươi bất chấp tính mạng cũng muốn dụ hắn ra, ngươi chỉ muốn báo thù cho những người đó, ngươi rõ ràng rất quan tâm họ, ngươi quan tâm những vong hồn c.h.ế.t vì ngươi, ngươi quan tâm Trình Niệm Thanh.”
Tịch Ngọc đứng dậy: “Ba năm trước hoàng cung bị người đột nhập, kẻ đến tu vi rất cao, phá vỡ vòng vây của hàng loạt tu sĩ, Thẩm Kính suýt c.h.ế.t trong tay hắn.”
Hắn hỏi: “Là ngươi đúng không? Ngươi muốn đến cướp t.h.i t.h.ể A Thanh, đem về an táng ở mộ tổ Tạ gia, thuận tay g.i.ế.c Thẩm Kính báo thù cho bà ấy.”
Tịch Ngọc cười:
“Tạ Khanh Lễ, ngươi coi trọng tình thân, ngươi có thể vì người dì chưa từng gặp mặt mà một mình xông vào hoàng cung, có thể vì đi cúng tế những ngôi mộ kia mà mạo hiểm bị phát hiện, ngươi không lạnh lùng như ngươi tưởng đâu.”
Tay Tạ Khanh Lễ cầm Toái Kinh vẫn không nhúc nhích, không tiếp tục ấn kiếm làm hại Thẩm Chi Nghiên cũng không rút kiếm cứu hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn chỉ nhìn Tịch Ngọc, đáy mắt phẳng lặng như hồ nước c.h.ế.t.
Tịch Ngọc vẫn nói tiếp: “Hôm nay ngươi muốn cứu người chỉ mới quen biết ba tháng, hay là cứu dì nhỏ của ngươi.”
“Ta có thể không g.i.ế.c ngươi cũng có thể từ bỏ An Chi, chỉ cần chúng ta hợp tác g.i.ế.c Vân Niệm, sau khi A Thanh sống lại ta sẽ sát cánh cùng ngươi, đến lúc đó hai ta hợp sức nhất định g.i.ế.c được kẻ kia, ngươi có thể bình an rời khỏi Cầm Khê Sơn Trang, Thẩm Kính cũng sẽ giúp chúng ta một tay.”
Hắn chậm rãi tiến lại gần, giọng điệu dụ dỗ: “Tạ Khanh Lễ, chỉ là một người phụ nữ thôi mà, sau này ngươi sẽ gặp người đẹp hơn, thiên phú cao hơn, tốt với ngươi hơn ả, ả có gì tốt chứ?”
“Nghe lời ta, chúng ta cùng g.i.ế.c ả cứu A Thanh, cùng Thẩm Kính tìm kẻ đó báo thù cho Tạ gia các ngươi... không còn Sài gia, Bùi gia nữa, năm xưa vì chuyện đó mà c.h.ế.t ba đại gia tộc, tổng cộng một vạn ba ngàn người, ngươi không muốn báo thù cho họ sao?”
“Hôm nay chính là cơ hội của chúng ta, tu vi của ngươi là Độ Kiếp sơ kỳ đúng không? Ta là Đại Thừa hậu kỳ, Thẩm Kính còn mang theo một đám tu sĩ lớn, chúng ta hợp tác hôm nay nhất định có thể g.i.ế.c được... Tạ Khanh Lễ!”
Giọng hắn the thé vì kinh ngạc.
Thiếu niên rút kiếm ra lại đ.â.m mạnh vào bụng Thẩm Chi Nghiên, hắn xoay lưỡi kiếm nhìn m.á.u chảy ngày càng nhiều, sườn mặt cương nghị không chút biểu cảm, khí tức quanh người âm u.
“Ta không cần.”
“Thù ta tự báo, Trình Niệm Thanh hôm nay sẽ c.h.ế.t, ngươi cũng sẽ c.h.ế.t, Thẩm Kính cũng vậy, kể cả kẻ đó, các ngươi đều sẽ c.h.ế.t.”
Hắn ngước mắt lên, ánh sáng dạ minh châu chiếu lên khuôn mặt thiếu niên lúc sáng lúc tối:
“Nhưng sư tỷ ta sẽ sống.”
Tịch Ngọc giận dữ mắng: “Sao ngươi hồ đồ thế! Đó là dì nhỏ của ngươi...”
“A Lễ...”
Tiếng thì thầm yếu ớt vang lên phía sau.
Sống lưng Tạ Khanh Lễ cứng đờ, bàn tay đang xoay chuôi kiếm bỗng dừng lại như đứa trẻ làm sai bị người lớn bắt quả tang, không dám quay đầu nhìn bà một cái.
Hoàng hậu vẫn nằm trên đất, ánh mắt nhìn bóng lưng thiếu niên cách đó không xa.
Bà không quan tâm Thẩm Chi Nghiên bị Tạ Khanh Lễ đ.â.m mấy nhát, không vì thế mà giận Tạ Khanh Lễ.
Giọng bà rất dịu dàng: “A Lễ... cổ mẹ của Phệ Hồn Cổ đang ở trong người ta... ta biết cách giải, con g.i.ế.c ta đi, cổ con trong người Vân cô nương sẽ c.h.ế.t...”
“A Thanh! Câm miệng!”
Tạ Khanh Lễ chớp mắt, cứng ngắc quay đầu lại nhìn.
Tịch Ngọc sải bước định cướp lấy Hoàng hậu nhưng bị uy áp của Tạ Khanh Lễ ép không thể tiến thêm bước nào, chỉ có thể quỳ rạp xuống đất nhìn Tạ Khanh Lễ quay người nhìn Hoàng hậu đang nằm trên đất.
“Tạ Khanh Lễ, Tạ Khanh Lễ! Đó là dì nhỏ của ngươi, ngươi không được làm thế!”
“Tạ Khanh Lễ!”
Thiếu niên không để ý đến hắn.
Hắn cúi đầu nhìn Hoàng hậu.
Hoàng hậu không đứng dậy nổi, vì cổ mẹ đang hút thần hồn bà, bà toàn thân vô lực, ngay cả sức tự sát cũng không có.
Bà vẫn cười: “A Lễ, không sao đâu... coi như giúp dì nhỏ một lần, được không?”
“Dì nhỏ đau lắm... tim đau, người cũng đau, đau quá... con giúp dì nhỏ được không...”