Tại sao trạng thái của Tạ Khanh Lễ trong Kiếm Cảnh Toái Kinh lại bất thường như vậy, tại sao hắn lại có bộ dạng g.i.ế.c người đỏ mắt như thế.
Bởi vì hắn tu Sát Lục Đạo.
Sát Lục Đạo sẽ dần dần ăn mòn nhân tính của hắn, xóa bỏ mọi ký ức tốt đẹp, chỉ để lại những ký ức đau khổ nhất hành hạ hắn hết lần này đến lần khác để tăng cường sát tâm.
Hắn sẽ không nhận ra Phù Đàm Chân Nhân, không nhận ra Giang Chiêu, không nhận ra nàng.
Trong mắt hắn, họ là những người từng bắt nạt hắn là những người cản trở hắn báo thù là những người muốn g.i.ế.c hắn.
Là những người hắn hận.
Tạ Khanh Lễ mà nàng đối mặt là thiếu niên cười tít mắt gọi nàng là sư tỷ là người sẵn sàng hạ mình áp má vào lòng bàn tay nàng.
Nhưng liệu có một ngày, mũi kiếm Toái Kinh sẽ chĩa thẳng vào mặt nàng.
Hắn sẽ nói: Ngươi đáng c.h.ế.t.
Mặt Vân Niệm lạnh toát.
Nàng ngơ ngác đưa tay lên sờ, chạm vào dòng nước mắt ươn ướt lạnh lẽo.
Nàng khóc rồi.
Nàng không biết tại sao mình lại khóc, lời của Bùi Lăng như sét đ.á.n.h ngang tai, đ.á.n.h cho đầu óc nàng mụ mị không phản ứng được gì.
“Ta phải làm sao... Tiền bối, ta phải làm sao đây.”
Nàng luống cuống muốn hỏi Bùi Lăng cách giải quyết.
Bùi Lăng hạ giọng: “Tạ Khanh Lễ không thể bỏ đạo này, điều duy nhất ngươi có thể làm là đ.á.n.h thức hắn khi hắn nhập ma và bây giờ, hắn cần ngươi.”
“Hắn đang đ.á.n.h nhau với kẻ đó, kẻ đó không phải người chính phái, một khi nhận ra hắn tu Sát Lục Đạo, chắc chắn sẽ tìm mọi cách khơi dậy tâm ma của hắn khiến hắn mất trí rồi tìm cơ hội bắt hắn đi. Nếu lần này Tạ Khanh Lễ bị bắt đi, có lẽ sẽ bị phế bỏ kinh mạch toàn thân thêm một lần nữa.”
Vân Niệm vội vàng tiến lên: “Tiền bối muốn ta làm gì?”
Nàng muốn chạm vào Bùi Lăng nhưng bị bức tường vô hình ngăn cản, không thể tiến thêm nửa bước.
“Ngươi không chạm được vào ta đâu, đừng phí sức nữa.”
“Tiền bối...”
“Vân Niệm, kiếm tâm lúc đầu ngươi ngộ ra là gì?”
Vẻ mặt Vân Niệm nghiêm túc: “Trở thành kẻ mạnh, bảo vệ người muốn bảo vệ.”
“Vậy ngươi thấy bây giờ mình đã mạnh chưa?”
Vân Niệm nghẹn lời.
Nếu nói mạnh thì nàng cũng mạnh thật, tu hành năm năm đã ngộ ra kiếm tâm bước vào Nguyên Anh, đạt đến cảnh giới mà người khác phải mất mấy chục năm mới có được.
Nhưng so với những đại năng thực sự như Bùi Lăng, Phù Đàm Chân Nhân, Tạ Khanh Lễ, Khối Lỗi Sư, hay thậm chí là kẻ đội mũ trùm đầu kia, nàng yếu ớt đến mức không có chút sức phản kháng nào.
Nàng không phải kẻ mạnh.
Lưng Bùi Lăng thẳng tắp, dù đang quỳ nhưng khí thế không hề giảm sút, tóc đen xõa tung nhưng uy nghiêm của đệ nhất kiếm tu thiên hạ vẫn bức người.
Hắn nhìn ra đáp án trong lòng Vân Niệm.
Giọng hắn lạnh lùng, rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
“Ngươi là kiếm tu, kiếm tu chân chính có thể rút d.a.o c.h.é.m đứt nước Nhược Thủy, một kiếm chẻ đôi Man Hoang. Ta mười lăm tuổi ngộ kiếm tâm từ đó cầm kiếm tâm cảnh trong sáng, ta biết thanh kiếm trong tay không phải vì bản thân mà là để diệt trừ mọi chuyện bất bình trong thiên hạ, c.h.é.m hết yêu ma quỷ quái, tạo dựng thái bình vạn thế.”
“Vì thế ta từ bỏ đại đạo ở lại đây đợi các ngươi đến, dù bị giam cầm trong hư vô chịu thiên phạt, mỗi khi cầm kiếm, chí này vẫn không hối hận.”
Lời Bùi Lăng vừa dứt, uy áp ngập trời ập đến cuốn tóc Vân Niệm bay tung, y phục bay phần phật.
Nàng theo bản năng giơ tay lên đỡ, bị gió thổi lảo đảo lùi lại vài bước.
Gió lạnh cắt da cắt thịt như d.a.o cứa vào mặt, kiếm ý mạnh mẽ đè nặng lên tim khiến nàng không kìm được muốn quy phục.
Vân Niệm cố mở to mắt nhìn.
Tóc đen của Bùi Lăng bay múa phía sau, cuồng phong cuốn hai sợi xích sắt hai bên leng keng, nửa thân trên của hắn đã nhuốm đầy m.á.u tươi.
Hắn tuy đang quỳ nhưng khuôn mặt cương nghị không còn vẻ cợt nhả như trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn lặng lẽ nhìn nàng, đôi mắt đen láy như hồ nước sâu không thấy đáy.
Và phía sau hắn...
Thân kiếm khổng lồ đủ che khuất mặt trời hiện ra, thân kiếm màu xanh lam sẫm nhưng lại lưu chuyển ánh đỏ rực rỡ, kinh văn cổ xưa thần bí uốn lượn trên thân kiếm, kiếm ý kinh người khiến tim nàng run rẩy.
Vân Niệm không nói nên lời.
Nàng không thốt nổi một lời nào.
Điều duy nhất có thể làm là ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt.
Khác với kiếm ảnh hư ảo mà Tạ Khanh Lễ tạo ra bên ngoài sào huyệt Khối Lỗi Sư, kiếm ảnh đó là hư ảo, chỉ là cái bóng do kiếm ý ngưng tụ thành.
Nhưng thanh kiếm sau lưng Bùi Lăng là kiếm thật.
Là một thanh kiếm thực sự.
Nhưng rõ ràng hắn không mang theo kiếm.
Lúc này Bùi Lăng lên tiếng gọi nàng hoàn hồn:
“Đây là bản mệnh kiếm của ta, tên là Trường Phong.”
Vân Niệm chỉ nhìn chằm chằm thanh kiếm uy phong lẫm liệt sau lưng hắn.
Trường Phong.
Bản mệnh kiếm của ông tổ kiếm đạo, một kiếm chấn động tứ hải bát hoang.
Ba ngàn năm trước, Bùi Lăng từng dùng thanh kiếm này ép ngàn vạn đại quân Ma Vực lui về Ma Uyên Cực Bắc, vạch ra Thiên Nhất Tuyến chặn Yêu Vực ở Đông Cảnh, bảo vệ Tu Chân Giới thái bình ba ngàn năm, ba ngàn năm không có chiến tranh.
Giọng Bùi Lăng trong trẻo lạnh lùng: “Vân Niệm, ngươi ngạc nhiên lắm sao, rõ ràng ta không mang theo bản mệnh kiếm, tại sao Trường Phong lại xuất hiện ở đây?”
Nàng quả thực không hiểu tại sao Trường Phong lại xuất hiện ở đây.
Rõ ràng không có kiếm, tại sao lại Qua không biến ra một thanh kiếm?
“Đây là kiếm do kiếm tâm của ta ngưng tụ thành.” Bùi Lăng dừng lại một chút, hỏi ngược lại: “Còn ngươi thì sao, không có kiếm chẳng lẽ ngươi không phải là kiếm tu nữa à?”
Vân Niệm theo bản năng phản bác: “Đương nhiên không phải.”
Không có kiếm, đạo của nàng vẫn là kiếm đạo, nàng vẫn là kiếm tu.
Bùi Lăng hỏi: “Vậy ngươi sợ Thiên Cương Vạn Cổ Trận làm gì?”
Vân Niệm nghẹn lời.
Bùi Lăng nghiêng đầu: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận có thể áp chế kiếm trong tay kiếm tu, đặc biệt là những thanh kiếm đã khai linh trí như Thính Sương và Toái Kinh sẽ theo bản năng sợ hãi không thể nghênh chiến.”
“Lúc này, ngươi còn muốn dùng kiếm sao?”
Vân Niệm như bị tát một cái, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo lại.
Lúc này còn muốn dùng kiếm sao?
Thiên Cương Vạn Cổ Trận khởi động là chuyện đã định, nàng không thay đổi được.
Loại kiếm trận áp chế danh kiếm thiên hạ này sẽ khiến bản mệnh kiếm sợ hãi, kìm hãm sức mạnh của chúng từ đó khiến kiếm tu là chủ nhân cũng vô thức sinh lòng sợ hãi không thể nghênh chiến.
Lúc này nàng muốn dùng kiếm sao?
Dùng một thanh kiếm sợ hãi kẻ địch không thể chiến đấu.
Kết cục chắc chắn là thua.
Đám mây đen bao phủ trong lòng bỗng tan biến, nỗi sợ hãi về Thiên Cương Vạn Cổ Trận mấy ngày nay tan thành mây khói trong nháy mắt.
Đôi mắt đen thẫm của Bùi Lăng nhìn nàng.
Dưới ánh nhìn của hắn, Vân Niệm lẩm bẩm: “Không, lúc này ta không thể dùng kiếm.”
Bùi Lăng hỏi dồn: “Nhưng ngươi là kiếm tu, không dùng kiếm thì nghênh địch thế nào?”
Ánh mắt Vân Niệm rơi vào thân kiếm sau lưng Bùi Lăng.
Ánh mắt ngày càng sáng.