Theo nguyên tác, sau khi Bùi Lăng phi thăng, Tu Chân Giới suốt ba ngàn năm không xuất hiện tu sĩ Độ Kiếp nào, cho đến khi Tạ Khanh Lễ xuất thế, trong vòng mười năm tu thành đệ nhất bước vào Độ Kiếp.
Đây là hào quang nam chính của hắn, trong cuốn sách “Toái Kinh” này không ai có thể mạnh hơn hắn.
Nhưng thực tế, hiện tại không chỉ có Độ Kiếp mà còn xuất hiện hai người, một tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ bị nhốt ở nơi nào đó trên thế gian, một trùm phản diện không biết là Độ Kiếp kỳ nào.
“Tạ Khanh Lễ cũng là Độ Kiếp.”
Bùi Lăng bất ngờ buông một câu.
Lời nói của hắn giáng cho Vân Niệm một đòn nặng nề.
“... Người nói cái gì?”
“Ta nói, tiểu sư đệ dịu dàng ngoan ngoãn lại đẹp trai, yếu đuối lương thiện không thể tự lo liệu, cần ngươi quan tâm chăm sóc mọi lúc mọi nơi của ngươi là một tu sĩ Độ Kiếp.”
Vân Niệm phản bác: “Sao có thể chứ!”
“Sao lại không thể?” Bùi Lăng hỏi: “Biểu hiện của hắn trong Thúy Trúc Độ ngươi không thấy sao? Tu vi bình thường của hắn ngươi không rõ sao? Ngươi không biết hắn rất mạnh sao?”
Vân Niệm đương nhiên biết Tạ Khanh Lễ rất mạnh.
Nhát kiếm ngang ngửa Phù Đàm Chân Nhân ở sào huyệt Khối Lỗi Sư, sự trù tính trong Cầm Khê Sơn Trang.
Vân Niệm tưởng Tạ Khanh Lễ là Đại Thừa.
Đại Thừa và Độ Kiếp tuy chỉ cách nhau một cảnh giới lớn nhưng thực lực khác nhau một trời một vực, muốn bước vào Độ Kiếp không phải chuyện dễ dàng, chỉ riêng lôi kiếp đó đã đ.á.n.h c.h.ế.t vô số tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ, nếu không Tu Chân Giới cũng chẳng đến nỗi ba ngàn năm nay không xuất hiện thêm một Độ Kiếp nào.
Một Độ Kiếp chấp mười tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ cũng không thành vấn đề, tương đương với việc một mình Tạ Khanh Lễ có thể g.i.ế.c mười Phù Đàm Chân Nhân.
Sao hắn có thể mạnh đến thế?
Rõ ràng mười năm sau Tạ Khanh Lễ mới bước vào Độ Kiếp, hắn bây giờ mới mười bảy tuổi.
Nhưng hiện tại, dù là mối thù gia tộc của Tạ Khanh Lễ, sự xuất hiện của Bùi Lăng, hay những chuyện xảy ra ở Cầm Khê Sơn Trang, đều là những chuyện không có trong nguyên tác và nàng từ đầu đến cuối đều đang thoát ly khỏi cốt truyện.
Đây đã là một câu chuyện mới rồi.
Trong lòng Vân Niệm ngũ vị tạp trần.
Bùi Lăng lại nói: “Nhưng ngay cả Tạ Khanh Lễ cũng chưa chắc đ.á.n.h lại kẻ đó, ngươi biết hắn muốn làm gì không?”
Vân Niệm lắc đầu: “Không biết.”
Bùi Lăng: “Việc hắn muốn làm chính là thiên mệnh ta nhìn thấy, ta không thể nói ra, vì thế chỉ có thể nghĩ cách để các ngươi đi ngăn cản.”
“Vân Niệm, ta từ bỏ đại đạo theo đuổi trăm năm, rơi vào kết cục ngày hôm nay, tất cả đều vì các ngươi, ta đã đợi các ngươi rất lâu rồi.”
“Ta không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, cho nên ngươi phải phấn chấn lên cho ta, ngăn cản tất cả những chuyện sắp xảy ra.”
Hắn ngẩng đầu, sau lưng thiếu nữ là bóng tối hư vô, chỉ có chỗ hắn là có chút ánh sáng chiếu lên mặt nàng.
Khuôn mặt nàng mờ ảo nhưng nàng đang nhìn hắn.
Hắn cũng đang nhìn nàng.
Nàng im lặng rất lâu, Bùi Lăng kiên nhẫn không thúc giục, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Lâu đến mức hắn nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt.
“Kế hoạch của sư huynh thất bại rồi phải không? Thiên Cương Vạn Cổ Trận sẽ khởi động, chúng ta đều là kiếm tu, trong loại tà trận chuyên khắc chế kiếm tu này hoàn toàn không có sức phản kháng, nếu không năm xưa tiền bối cũng sẽ không tốn gần mười năm đốt sạch mọi ghi chép về Thiên Cương Vạn Cổ Trận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trận pháp này ngay cả Tạ Khanh Lễ cũng không có cách nào đối phó, dù hắn là Độ Kiếp, cho nên tiền bối bắt hồn ta vào đây là muốn ta đi giải quyết Thiên Cương Vạn Cổ Trận này?”
Bùi Lăng nhướng mày: “Lúc này ngươi lại thông minh đấy.”
Hắn ngồi thẳng dậy uể oải, động tác của hắn làm rung sợi xích, m.á.u lại trào ra, hắn cực kỳ kiên nhẫn dùng linh lực tẩy sạch lần nữa.
Hết lần này đến lần khác, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần.
Chỉ có thể bị nhốt ở đây làm những việc nhàm chán vô vị này.
Vân Niệm không nói gì, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Bùi Lăng không nhịn được mở miệng:
“Vân Niệm, ngươi sợ mình không làm được sao, có phải cảm thấy ta ép người quá đáng, ngươi chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, tu hành mới năm năm nhưng ta cứ nhất quyết đè gánh nặng cứu thế lên vai ngươi, tạo cho ngươi áp lực mà ngươi không đáng phải chịu?”
“Vậy ngươi muốn nhìn sư đệ ngươi c.h.ế.t sao? Nếu hôm nay các ngươi không phá được Thiên Cương Vạn Cổ Trận, hắn sẽ c.h.ế.t, ta có thể khẳng định với ngươi đáp án này.”
“Ngươi có biết tại sao ta không bắt hồn Tạ Khanh Lễ đến làm việc này không? Rõ ràng hắn mới là tu sĩ Độ Kiếp là người duy nhất ngoài ta ra có thể đối đầu với kẻ đó.”
Bùi Lăng mặt không đổi sắc, giọng nói bỗng trầm xuống: “Bởi vì sư đệ ngươi tu Sát Lục Đạo, đạo của hắn chú định nhuốm đầy m.á.u tanh, đạo tâm không sạch, hắn không phải là một kiếm tu chân chính.”
Vân Niệm bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Đầu óc trống rỗng, trong đầu chỉ vang vọng câu nói cuối cùng của Bùi Lăng...
“Sư đệ ngươi tu Sát Lục Đạo.”
“... Tiền bối nói cái gì?”
“Tạ Khanh Lễ tu Sát Lục Đạo, đạo tâm bất chính, đạo của hắn giẫm lên m.á.u tươi và xương trắng, đạo của hắn không phải là cứu thế độ dân, những thứ ta muốn dạy hắn vĩnh viễn không thể lĩnh ngộ được.”
Bùi Lăng nhìn Vân Niệm.
Cô bé dường như bị dọa sợ, thất thần hoảng loạn, sắc mặt khó coi, hơi thở dần trở nên nặng nề dồn dập.
Nàng dường như thực sự bị chấn động rất lớn.
Nàng lắc đầu lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào... Đệ ấy là Tạ Khanh Lễ mà, đệ ấy là Tạ Khanh Lễ mà...”
Hắn là nam chính là nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết đại nam chủ “Toái Kinh” là nhân vật chính dịu dàng lương thiện một lòng hướng đạo.
Sao hắn có thể tu Sát Lục Đạo?
“Tạ Khanh Lễ thì đã sao?”
Bùi Lăng nhíu mày:
“Vân Niệm, năm xưa hắn mới bốn tuổi, bị phế bỏ kinh mạch toàn thân, ngươi nghĩ sau khi trốn thoát hắn làm thế nào trong vòng mười năm tái tạo kinh mạch bước vào Độ Kiếp? Ngay cả ta cũng không có thiên phú như vậy.”
“Tái tạo kinh mạch, cần hủy diệt đạo tâm, chọn lại đại đạo.”
Tiếng xích sắt rung động gõ vào tim Vân Niệm.
“Sau khi Tạ Khanh Lễ trốn thoát, hắn đã tự tay hủy diệt đạo tâm của mình, tu hành Sát Lục Đạo để tái tạo kinh mạch, chọn con đường đại đạo tà ác tội lỗi trong mắt người đời, trong lòng chỉ toàn thù hận, dùng cách tự hủy hoại bản thân để đi đến bước đường ngày hôm nay.”
“Sát tâm của hắn đủ mạnh, mạnh đến mức thiên phú của hắn trên con đường sát g.i.ế.c phải nói là xuất chúng, một tháng Luyện Khí, ba tháng Trúc Cơ, nửa năm Kim Đan, hai năm Nguyên Anh, ba năm Hóa Thần, tiếp đó là Đại Thừa, tổng cộng mất mười năm để bước vào Độ Kiếp.”
“Những gì hắn trải qua kinh khủng hơn ngươi tưởng tượng nhiều, sát tâm của hắn cũng mạnh mẽ hơn ngươi nghĩ nhiều.”
Tai Vân Niệm ù đi, những nghi ngờ trước đây giờ phút này đã được giải đáp.