Hắn xoay chuôi kiếm, thản nhiên nói:
“Nhưng những điều ngươi nói sẽ không xảy ra sẽ không ai dám bắt nạt sư tỷ ta, tỷ ấy rất mạnh mẽ, gặp nguy hiểm cũng có khả năng tự bảo vệ mình, tỷ ấy tâm tính kiên cường, tuyệt đối không phải người dùng nước mắt để giải quyết vấn đề cũng không cần người khác ban phát sự an ủi vô giá trị.”
“Ta không nỡ xa tỷ ấy, ta thích tỷ ấy, ta muốn ở bên tỷ ấy mãi mãi, ta muốn thành thân với tỷ ấy bảo vệ tỷ ấy cả đời, ta muốn cùng tỷ ấy có một mái nhà, ta muốn tỷ ấy trở thành người thân của ta.”
Hắn rút kiếm ra, m.á.u b.ắ.n lên mặt, chảy dọc sống mũi và cằm, ngưng tụ thành giọt m.á.u rơi xuống.
“Nhưng mạng của ta không phải của riêng ta, nếu ta vì muốn ở bên tỷ ấy mà từ bỏ thù sâu như biển, sư tỷ ta cũng sẽ coi thường ta.”
Hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm lại đ.â.m mạnh một nhát nữa, động tác dứt khoát gọn gàng.
“Mười lăm năm trước Bùi gia và Sài gia diệt môn, mười ba năm trước Tạ gia diệt môn từ lúc đó, ý nghĩa sống của ta chỉ có một.”
Hắn ngửa đầu nhìn lôi kiếp trên không trung, giọng nói bình tĩnh lạ thường.
“G.i.ế.c ngươi, dù phải đồng quy vu tận.”
Đạo lôi kiếp đầu tiên ầm ầm giáng xuống ngay lúc này.
Đá núi nổ tung, cây cối gãy đổ, vết nứt dài ngoằng xuất hiện trên mặt đất, mọi thứ xung quanh đều rung chuyển.
Nó giáng mạnh lên người thiếu niên, dư chấn lan ra nổ tung trên người kẻ bị ghim xuống đất bằng kiếm gỗ.
Cả hai đồng thời phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Tạ Khanh Lễ không vận linh lực hộ thể còn kẻ đội mũ trùm đầu điên cuồng muốn vận linh lực, linh lực chưa kịp ngưng tụ thành vòng bảo vệ thì lại một đạo lôi kiếp thô to mang theo sức mạnh sấm sét giáng xuống, đập tan vòng bảo vệ của hắn.
Còn Tạ Khanh Lễ quỳ rạp xuống đất, vết thương trên lưng lờ mờ lộ ra xương trắng, m.á.u thịt xung quanh cháy đen, ngay cả m.á.u cũng không chảy ra được.
Lôi kiếp nối tiếp nhau giáng xuống, không cho hắn chút thời gian thở dốc nào, kẻ bên cạnh bị kiếm gỗ ghim c.h.ặ.t rút trường kiếm ra định bỏ chạy nhưng lại bị đạo lôi kiếp giáng xuống ngay sau đó đ.á.n.h trúng quỳ rạp xuống đất.
Trận lôi kiếp này mang theo quyết tâm g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Khanh Lễ.
Nó không cho phép bất cứ ai rời khỏi đây.
Nó sẽ tiêu diệt mọi sinh linh trong lôi trận.
Đây cũng là mục đích của Tạ Khanh Lễ, năm ngoái hắn đã sắp đột phá Độ Kiếp trung kỳ, chỉ là vẫn luôn áp chế tu vi không độ kiếp, cho đến hôm nay gặp kẻ này.
Hắn giải phóng giới hạn linh lực, một hơi đột phá Độ Kiếp trung kỳ, cưỡng ép áp chế lôi kiếp chính là vì giờ phút này.
Hai tay hắn chống xuống đất, gần như dùng hết sức bình sinh mới miễn cưỡng thẳng lưng lên được.
Hắn nhìn kẻ bị lôi kiếp đ.á.n.h hộc m.á.u, cười vô cùng sảng khoái: “Ngươi chạy cái gì... Chúng ta xem xem, hôm nay là ngươi chịu lôi kiếp nhiều hơn hay ta nhiều hơn?”
Khi đạo lôi kiếp thứ hai mươi giáng xuống, Tạ Khanh Lễ không thể chống đỡ được nữa ngã vật xuống đất.
Xương cốt toàn thân bị đ.á.n.h nát, m.á.u thịt trên lưng chẳng còn lại bao nhiêu, hắn lạnh toát cả người, sợi dây Linh Ti trên cổ tay lúc này đứt đoạn.
Những hạt châu xâu trên dây lăn lóc trên mặt đất, viên Linh Hỏa Châu đỏ như m.á.u tối om không chút ánh sáng.
Tạ Khanh Lễ cố sức giơ tay với lấy nó, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay trước khi đạo lôi kiếp tiếp theo giáng xuống.
Viên châu đó linh lực cạn kiệt, không còn chút hơi ấm nào, sờ vào còn lạnh hơn cả lòng bàn tay hắn.
Tầm nhìn của hắn mờ đi, sức sống trôi đi nhanh ch.óng, mỗi hơi thở đều như d.a.o cứa vào phổi, trong l.ồ.ng n.g.ự.c m.á.u me be bét.
Còn kẻ kia ngã cách hắn không xa, hộc m.á.u từng ngụm lớn, từng đạo lôi kiếp giáng xuống người bọn họ.
Hắn lẩm bẩm: “Sư tỷ...”
Chắc Vân Niệm tỉnh lại sẽ giận hắn lắm nhưng lần này hắn không thể dỗ dành nàng được nữa rồi.
Hắn phải làm việc này, dù phải trả giá đắt thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắp c.h.ế.t đến nơi, cuộc đời ngắn ngủi mười bảy năm lướt qua trong đầu như đèn kéo quân, hắn mới giật mình nhận ra, hình như hắn sống khổ thật, hình như hắn luôn đ.á.n.h mất.
Lão quản gia nói với hắn: “Thiếu chủ, hãy sống tiếp.”
Cậu mợ nói với hắn: “A Lễ, chuyện này không trách con.”
Ông bà ngoại nói với hắn: “Đừng quay đầu lại, đi theo mẹ con!”
A nương nói với hắn: “Chạy thẳng đi, không được nhìn mẹ!”
Thực ra họ đều muốn hắn sống.
Thực ra không ai oán trách hắn.
Thực ra người không thể tha thứ cho hắn từ đầu đến cuối chỉ có bản thân hắn.
Sài gia, Bùi gia, Tạ gia, ba đại gia tộc vì hắn mà diệt môn, lúc đó hắn chỉ là một đứa trẻ nhưng trên vai gánh vác hàng vạn sinh mạng.
Sau khi trốn thoát, hắn đến Yêu Vực Đông Cảnh, ngày hắn tự tay phá hủy đạo tâm tái tạo kinh mạch chọn Sát Lục Đạo, tuyết rơi đầy trời, hắn mới bảy tuổi nằm trong tuyết, tỉnh dậy toàn thân đau nhức, xung quanh là những cái miệng đầy m.á.u chảy nước dãi, lũ sói yêu c.ắ.n xé hắn, nhất quyết muốn chia nhau ăn thịt hắn.
Đó là lần đầu tiên hắn dùng Sát Lục Đạo, g.i.ế.c sạch cả bầy sói.
Sát Lục Đạo ăn mòn nhân tính của hắn, khoảng thời gian đầu hắn thường xuyên bị tâm ma khống chế, lúc mê man thì đại khai sát giới ở Yêu Vực, lúc tỉnh táo thì ngồi trên đỉnh núi hóng gió đêm.
Hắn đứng trên đống xương trắng cao ngất, đôi khi ngồi trên đó nhìn Yêu Vực bao la bát ngát, ngón tay gõ nhẹ lên xương trắng dưới thân, tiếng leng keng giống hệt tiếng chuông gió treo trước cửa Tạ gia.
Hắn thức trắng đêm không ngủ được.
Cuộc đời này khổ quá, hắn sống rốt cuộc là vì cái gì?
Lôi kiếp nổ bên tai, từng đạo từng đạo giáng xuống người hắn, đ.á.n.h nát xương cốt hắn, thiêu cháy m.á.u thịt hắn, muốn kéo hắn xuống địa ngục vĩnh hằng.
Tầm nhìn ngày càng mờ mịt, ý thức của hắn cũng theo đó mà hỗn loạn, dường như có giọng nói đang gọi:
“Ngủ đi, ngủ rồi sẽ không đau nữa, ngủ rồi sẽ không mệt nữa.”
“Tạ Khanh Lễ, ngươi đau lắm phải không, ngươi mệt lắm phải không?”
“Nhắm mắt lại, nhắm mắt lại đi.”
Hắn nhếch môi như nhìn thấy cõi cực lạc, hàng mi dài run rẩy từ từ khép lại.
Ánh sáng thu nhỏ, mờ ảo, dần biến thành một khe hẹp.
Khi mọi thứ sắp hoàn toàn tan biến...
“Tạ Khanh Lễ!”
Giọng nói vỡ vụn nghẹn ngào như vọng về từ thuở hồng hoang xa xôi, trong tiếng sấm rền vang cũng rõ mồn một.
“Tạ Khanh Lễ! Tạ Khanh Lễ!”
Hắn khẽ mở mắt, lờ mờ nhìn thấy người tới mặc một chiếc váy đen.
Hắn không nhìn rõ mặt nàng nhưng trong tiềm thức cảm thấy chiếc váy đen này mặc trên người nàng không hợp lắm, quá u tối, kìm hãm sức sống của nàng, nàng nên mặc màu xanh hồ nước rực rỡ và tràn đầy sức sống.
Phía sau nàng còn có một đám người.
Nàng chạy rất nhanh, bỏ xa mọi người, khi nàng đến gần, dải buộc tóc màu xanh thẫm bên hông bay trong gió.
Đó là dải buộc tóc của hắn.
“Sư tỷ...”
Nàng bất chấp lôi kiếp này, ngã xuống đất khi còn cách hắn vài bước sau đó nhanh ch.óng bò dậy lao đến trước mặt hắn.