Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 144:



Hốc mắt nàng đỏ hoe, nước mắt lưng tròng nhưng không rơi xuống, nàng liều mạng kìm nén nước mắt.

Nàng ôm hắn vào lòng, ngửa đầu nhìn đạo lôi kiếp thứ năm mươi sắp giáng xuống.

“Sư tỷ, đi mau...”

Hắn muốn đẩy nàng ra.

Nhưng ngay cả sức nhấc tay cũng không có.

Đây không phải lôi kiếp nàng có thể đối phó.

“Đi mau... đi mau...”

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy hắn, sườn mặt thanh tú nghiêm nghị, đôi môi đỏ mọng mím c.h.ặ.t.

“Thính Sương!”

Thanh trường kiếm bạc trắng bay tới từ xa, thân kiếm nhanh ch.óng phân tách ra từng thanh trường kiếm y hệt nhau, tàn ảnh lướt qua, chỉ trong chớp mắt cầm kiếm, đầy trời toàn là trường kiếm tỏa ra hàn khí.

Từ một thanh, đến hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn, cho đến khi vô số thanh trường kiếm tụ lại thành pháo đài hình bán nguyệt bao bọc lấy họ hoàn toàn bên trong.

Phía sau họ có vô số người đứng đó, một người bước tới trước, xoay tay múa kiếm chỉ thẳng vào khiên kiếm do Thính Sương tạo thành.

“Bày trận, thề phải giữ vững khiên kiếm Thính Sương!”

“Vâng!”

Là Phù Đàm Chân Nhân.

Ông ấy đã đưa người đến.

Lôi kiếp giáng xuống ầm ầm, khiên kiếm tạo thành từ vạn thanh Thính Sương kiếm rung chuyển dữ dội, hàng chục thanh kiếm vỡ nát nhưng ngay lập tức lại được Vân Niệm tái tạo lại.

Mười mấy người di chuyển đến các vị trí mắt trận, khi các kiếm tu niệm kiếm quyết, trận pháp với những bùa chú lấp lánh hiện lên, áp vào mặt trong của khiên kiếm, linh lực mạnh mẽ chống đỡ khiên kiếm đang chao đảo.

Đối diện với tiếng sấm rền vang bên ngoài, Vân Niệm run rẩy lau m.á.u cho người trong lòng.

Tim nàng run lên, nỗi sợ hãi tột độ lan tỏa từ đáy lòng đến từng kinh mạch, toàn thân ớn lạnh từng cơn, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cảm giác ngạt thở khiến nàng không thể nào giữ được bình tĩnh.

“Tạ Khanh Lễ, Tạ Khanh Lễ...”

Nàng không dám chạm vào hắn.

Lưng hắn áp vào n.g.ự.c nàng, nàng như chạm phải xương cốt của hắn, mùi m.á.u thịt cháy khét lẫn mùi m.á.u tanh nồng nặc át đi hơi thở của hắn khiến mắt nàng cay xè, nước mắt kìm nén nãy giờ cũng trào ra.

Thiếu niên mở đôi mắt mệt mỏi nhìn nàng: “Sư tỷ, đừng khóc...”

Giọng hắn rất nhỏ rất nhỏ như chỉ còn chút hơi tàn.

Vân Niệm sắp suy sụp, luống cuống gọi Phù Đàm Chân Nhân: “Sư phụ, sư phụ cứu đệ ấy... người cứu đệ ấy với...”

Phù Đàm Chân Nhân vừa chỉ huy các kiếm tu bày trận, vừa quay lại nhìn nàng và thiếu niên trong lòng nàng.

Chỉ liếc qua một cái, vị đại năng kiếm đạo hơn hai trăm tuổi cũng phải im lặng.

Ông chưa bao giờ thấy Tạ Khanh Lễ thê t.h.ả.m như vậy.

Toàn thân đẫm m.á.u, y phục rách nát, xương trắng lộ ra trên lưng, m.á.u thịt cháy đen.

Ông thậm chí không cảm nhận được chút sức sống nào từ hắn.

Giọng Phù Đàm Chân Nhân run rẩy: “Giờ ta không phân thân ra được, con cho nó uống Quỳnh Tương Dịch, đảm bảo trên người nó phải giữ lại ít nhất một kinh mạch.”

Chỉ cần còn một kinh mạch, hắn vẫn còn cứu được.

Nếu kinh mạch toàn thân đứt hết, con đường tu hành của hắn coi như chấm dứt hoàn toàn, con người không thể hủy diệt đạo tâm hai lần để chọn lại đại đạo.

Hơn nữa hắn bị thương nặng thế này, kinh mạch đứt hết rất khó cứu lại cũng không chịu nổi linh lực của Phù Đàm Chân Nhân.

Vân Niệm vội vàng đón lấy bình Quỳnh Tương Dịch Phù Đàm Chân Nhân ném tới, nàng cẩn thận dùng linh lực dò xét kinh mạch Tạ Khanh Lễ.

Toàn thân hàng ngàn kinh mạch, hắn chỉ còn lại mười mấy cái, nguy kịch đến mức chỉ cần thêm một đạo lôi kiếp nữa là hắn c.h.ế.t ngay lập tức.

Tay Vân Niệm run đến mức không mở nổi nút bình, nàng vội giữ c.h.ặ.t cổ tay đang run rẩy của mình, c.ắ.n nút bình rồi đưa lên miệng Tạ Khanh Lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đệ uống đi, mau uống đi...”

Nhưng ý thức hắn không tỉnh táo, m.á.u liên tục trào ra nhuộm đỏ bạch y, Quỳnh Tương Dịch đổ vào lại theo m.á.u trào ra ngoài.

Nàng tuyệt vọng khóc gọi tên hắn: “Uống đi! Tạ Khanh Lễ uống đi!”

Hắn đến sức mở mắt cũng sắp cạn kiệt, không còn chút sức lực nào, lờ mờ nghe thấy nàng khóc, nàng gọi hắn.

Hắn muốn đáp lại nàng, muốn nói hắn ở đây, muốn nàng đừng khóc, muốn lau nước mắt cho nàng.

Nhưng chẳng làm được gì cả.

Không mở mắt được, không nhấc tay nổi, không nói nên lời, chẳng làm được gì cả.

Chỉ có thể nghe nàng khóc, nghe nàng suy sụp, nghe nàng tuyệt vọng.

Cằm bị nâng lên, mùi hương thanh khiết của thiếu nữ hòa cùng mùi m.á.u tanh xộc vào mũi, đôi môi mím c.h.ặ.t bị cạy mở, sự ấm áp mềm mại phủ lên đôi môi mỏng của hắn.

Chất lỏng đổ vào lạnh ngắt, hắn theo bản năng muốn kháng cự nhưng bị nàng bóp c.h.ặ.t cằm, chỉ có thể ngửa cổ để mặc nàng mớm từng ngụm cho mình.

Thuốc đắng quá, đắng đến mức tim phổi hắn đau nhói, hắn không kìm được nhíu mày muốn mím c.h.ặ.t môi từ chối nàng.

Nhưng giọng nói dịu dàng lại vang lên bên tai: “Há miệng ra, uống t.h.u.ố.c.”

Hắn nghe thấy giọng nàng.

Hắn luôn nghe lời nàng.

Hắn thả lỏng, sự mềm mại trên môi rời đi một lát rồi lại phủ lên cạy mở hàm răng hắn, chất lỏng truyền qua vẫn đắng ngắt nhưng hắn không từ chối nữa, ngửa đầu để mặc nàng làm gì thì làm.

Hắn mơ màng không biết uống bao nhiêu ngụm, t.h.u.ố.c đắng đến mức hắn nhíu c.h.ặ.t mày nhưng ngay sau đó đầu ngón tay ấm áp đã vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai lông mày hắn, đầu hắn bị đẩy nhẹ, lần này tựa vào hõm cổ nàng, mũi ngửi thấy mùi hoa đào thoang thoảng trên người nàng.

Hắn lẩm bẩm: “Sư tỷ...”

“Ta đây.” Nàng áp má lên trán hắn, nhẹ nhàng cọ cọ an ủi hắn: “Ngủ đi, ta sẽ luôn ở bên cạnh đệ.”

Nàng nói sẽ luôn ở bên cạnh hắn.

Chút t.h.u.ố.c vừa uống cho hắn thêm chút sức lực, hắn dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay nàng, bàn tay thon dài đẫm m.á.u len vào giữa các ngón tay nàng.

Nàng không từ chối.

Hắn thuận lợi đan mười ngón tay với nàng.

“Sư tỷ, tỷ phải luôn ở bên cạnh đệ, không được rời xa đệ.”

“Được, đệ tỉnh lại ta vẫn ở đây, ngủ đi sư đệ.”

Tiếng sấm rền vang bên tai nhưng Tạ Khanh Lễ mệt quá rồi, vừa đau vừa mệt, cơn buồn ngủ ập đến nhấn chìm hắn.

Hơi thở hắn dần đều đặn, Vân Niệm mờ mịt ôm lấy hắn.

“Sư phụ còn mấy đạo lôi kiếp nữa?”

Sắc mặt Phù Đàm Chân Nhân đã trắng bệch, mày rậm nhíu c.h.ặ.t, xung quanh ngã xuống rất nhiều kiếm tu kiệt sức, khiên kiếm Thính Sương vỡ nát loang lổ, vẫn ngoan cường chống đỡ lôi kiếp hung hãn.

“Đạo cuối cùng.”

Đạo cuối cùng, một đạo định sinh t.ử.

Nếu không qua khỏi, tất cả đều phải c.h.ế.t.

Nhưng mọi người đều đã kiệt sức, chỉ là một đám Đại Thừa và Hóa Thần, chống đỡ được bao nhiêu đạo lôi kiếp Độ Kiếp trung kỳ đã là không dễ dàng gì.

Có lẽ thực sự không qua khỏi.

Giờ phút này Vân Niệm rất bình tĩnh, nàng ngồi trên đất ôm Tạ Khanh Lễ, nghe tiếng sấm vọng lại từ tầng mây, cùng tất cả các tu sĩ chờ đợi đạo lôi kiếp cuối cùng sắp giáng xuống.

Đạo mạnh nhất.

Vân Niệm cẩn thận đặt Tạ Khanh Lễ xuống, gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ra.

Nàng đứng dậy, đứng sóng vai với Phù Đàm Chân Nhân đang khổ sở chống đỡ.

Nàng hỏi: “Sư phụ, người tin con không?”