Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 146:



Nếu hắn bị thương nặng hơn...

Có lẽ c.h.ế.t ở đâu cũng không chừng.

“Vậy Phù Sát Môn xử lý thế nào? Những năm qua Tu Chân Giới diệt môn thì diệt môn, tán tu mất tích thì mất tích đều do môn phái này làm.”

Phù Đàm Chân Nhân nhìn thiếu nữ trong lòng, xốc nàng lên một chút.

Chỉ mới mấy ngày, bốn đệ t.ử Đạp Tuyết Phong của ông suýt mất mạng ở Cầm Khê Sơn Trang mà người làm sư phụ như ông khi nhận ra điều bất thường thì đã quá muộn.

Phù Đàm Chân Nhân mím môi, khi ngước mắt lên vẻ mặt nghiêm nghị: “Phát An Triệu Lệnh rộng rãi, mời chưởng môn hai tông sáu phái mười bốn cung còn lại cũng như các chấp sự của các môn phái khác đến Huyền Miểu Kiếm Tông bàn bạc.”

Nguyên Kình cúi đầu: “Vâng.”

Trong phòng đốt hương an thần, cửa sổ đóng c.h.ặ.t, ấm áp như mùa xuân.

Tạ Khanh Lễ vừa tỉnh dậy đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Hắn quay đầu nhìn sang, thiếu nữ chỉ mặc áo lót nằm bên cạnh hắn.

Tóc đen xõa tung, mặt không son phấn, khuôn mặt trắng nõn trông có vẻ ốm yếu, đôi môi đỏ mọng cũng trở nên nhợt nhạt, hai tay đan vào nhau đặt trên tấm chăn mỏng.

Trong thoáng chốc hắn tưởng mình hồ đồ quá mức, mơ thấy giấc mộng không đứng đắn gì đó.

Tại sao nàng lại nằm bên cạnh hắn?

Cho đến khi liếc mắt thấy bóng người bận rộn ngoài cửa sổ, qua lớp giấy cửa sổ mỏng manh có thể lờ mờ nhận ra người đó mặc y phục màu xanh lam, chắc là Tô Doanh.

Nàng ấy dường như đang sắc t.h.u.ố.c, mùi t.h.u.ố.c từ bên đó bay vào nội thất.

Còn trên đầu hắn và Vân Niệm, một trận pháp hình bán nguyệt tỏa ra ánh sáng dìu dịu bao trùm cả chiếc giường, linh lực chữa trị ấm áp liên tục tuôn ra từ trận pháp.

Đây là trận pháp chữa thương cực tốt, chỉ khi bị thương nặng mới nỡ dùng, bởi vì duy trì trận pháp này... cực kỳ tốn tiền.

Cần ít nhất vạn viên linh thạch thượng phẩm, gần bằng chi tiêu ba tháng của Đạp Tuyết Phong.

Tạ Khanh Lễ nheo mắt.

Huyền Miểu Kiếm Tông vẫn keo kiệt như xưa, đến trận pháp cũng không nỡ bố trí thêm một cái, thảo nào phải đặt họ nằm chung một giường như vậy chỉ cần bố trí một trận pháp là được.

Tạ Khanh Lễ nghiêng người nhìn thiếu nữ đang ngủ say bên cạnh.

Nàng vẫn chưa tỉnh.

Tuy hắn bị thương nặng hơn nàng nhiều nhưng nhờ thứ trong xương sống, vết thương dù nặng đến đâu cũng có thể hồi phục trong thời gian ngắn nhất, chỉ cần kinh mạch chưa đứt hết là có thể nhanh ch.óng lành lại.

Nhưng nàng thì khác, nàng có vẻ bị thương rất nặng.

Tạ Khanh Lễ kéo cổ tay nàng, làm ấm linh lực rồi cẩn thận thăm dò kinh mạch nàng.

Một lúc sau hắn thu tay về, trái tim treo lơ lửng cũng hạ xuống.

Vết thương không nặng lắm, chắc là Phù Đàm Chân Nhân đã chữa thương cho nàng, chỉ là đan điền nàng hơi khô kiệt, linh lực tiêu hao quá độ cần tĩnh dưỡng.

Tạ Khanh Lễ lặng lẽ nhìn nàng, trái tim mềm nhũn.

Sau khi mất đi những người đó, hắn tưởng cuộc đời mình sẽ chỉ còn lại sự trả thù, sau khi báo được đại thù sẽ tự kết liễu xuống dưới tạ tội.

Chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày sẽ sợ c.h.ế.t.

Khoảnh khắc sắp c.h.ế.t trong lôi kiếp tim đập rất nhanh, nỗi sợ hãi khó tả lan tràn.

Không phải sợ sự sống tiêu vong mà là sợ không được gặp lại nàng nữa.

Hắn muốn gặp lại nàng một lần nữa.

Hắn không muốn c.h.ế.t nữa, muốn sau khi báo thù xong cứ thế ở bên nàng cả đời.

Ánh mắt dịu dàng lướt từ vầng trán cao của thiếu nữ xuống, qua đôi lông mày lá liễu thanh tú, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rậm rạp, sống mũi cao nhỏ nhắn, dừng lại ở...

Đôi mắt trong veo dần trở nên u ám, yết hầu khẽ động.

“Há miệng ra, uống t.h.u.ố.c.”

Lời nàng nói vẫn văng vẳng bên tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có lẽ lúc đó không tỉnh táo không biết nàng đang làm gì nhưng giờ đây suy nghĩ rõ ràng, mọi chuyện xảy ra trong lôi trận không còn mơ hồ nữa.

Bình Quỳnh Tương Dịch đó là do nàng mớm cho hắn.

Đôi môi ấm áp hòa cùng hương thơm thanh khiết của nàng, đầu lưỡi mềm mại cạy mở hàm răng hắn, dịch t.h.u.ố.c đắng ngắt lạnh lẽo truyền qua từ môi răng nàng.

Nước bọt hòa quyện, m.á.u huyết trộn lẫn, môi kề môi, thân kề thân.

Hai trái tim lúc đó đã có sự giao thoa.

Hắn nhìn quá chăm chú, không để ý thiếu nữ bên cạnh khẽ rung hàng mi, ngón tay đang đan vào nhau hơi co lại.

Cho đến khi một giọng nói yếu ớt gọi hắn về thực tại.

“Sư đệ...”

Tạ Khanh Lễ nhìn sang.

Nàng khó khăn xoay người nằm nghiêng, đối mặt với hắn, hỏi hắn: “Vết thương của đệ thế nào rồi?”

Việc đầu tiên nàng làm khi tỉnh dậy không phải chất vấn tại sao họ lại nằm chung giường cũng không phải hỏi tình hình bên ngoài thế nào.

Mà là hỏi vết thương của hắn có ổn không?

Tạ Khanh Lễ nhìn vào mắt nàng, bỗng cảm thấy thế gian này dường như cũng không đến nỗi cô độc khổ sở.

Nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

Sau này cũng sẽ ở bên cạnh.

“Sư tỷ.”

“Hửm?” Vân Niệm theo bản năng đáp: “Ta đây.”

Thiếu niên chống người dậy, ôm nàng vào lòng, thân hình cao lớn giam cầm nàng giữa giường và vòng tay hắn.

Mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt hòa lẫn với hương trúc thanh khiết trên người hắn, từng chút từng chút bao bọc lấy nàng, muốn nhấn chìm nàng, quấn c.h.ặ.t nàng trong cái kén dày đặc.

“Sư tỷ, đệ sẽ luôn ở bên cạnh tỷ, mãi mãi trung thành với tỷ, dùng tính mạng bảo vệ tỷ, sống c.h.ế.t không rời, trọn đời không bỏ.”

Hắn ôm rất c.h.ặ.t, thiếu niên vóc dáng cao lớn, vai rộng eo thon, tuy gầy nhưng xương cốt rất nặng, đè lên người nàng khiến nàng khó thở.

Vân Niệm chống hai tay lên n.g.ự.c hắn, đầu hắn vùi vào hõm cổ nàng.

Họ đã ôm nhau như thế này rất nhiều lần.

Lần sau thân mật hơn lần trước, n.g.ự.c kề n.g.ự.c, hơi thở hòa quyện vào nhau như muốn nhuộm lên người đối phương mùi hương của chính mình.

Nhưng chưa bao giờ giống như lần này.

Lời hắn nói có thể hiểu là sự ỷ lại của sư đệ đối với sư tỷ cũng có thể là...

Lời thề non hẹn biển của thiếu niên với người trong lòng.

Vân Niệm luống cuống rúc vào lòng hắn.

“Sư tỷ, đệ có rất nhiều bí mật không thể nói cho tỷ biết, nếu tỷ biết sẽ gặp nguy hiểm, hiện tại đệ cũng không có can đảm để nói nhưng tỷ hãy tin đệ, đệ sẽ không bao giờ hại tỷ, tỷ dùng tính mạng bảo vệ đệ, đệ cũng sẽ như vậy.”

Đầu óc Vân Niệm hoàn toàn đình trệ, hương trúc thanh khiết nơi đầu mũi ngày thường nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy.

Nhưng giờ phút này lại mang theo chút cưỡng ép, từng bước ép sát muốn trói c.h.ặ.t lấy nàng.

“Sư đệ, đệ...”

Nàng lẩm bẩm, cảm thấy có thứ gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nàng đẩy nhẹ hắn, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Ta hơi khó thở.”

Thiếu niên chống tay nhỏm dậy nhưng cơ thể vẫn che chắn trước mặt nàng.

Nàng cảm thấy chuyện này thật quỷ dị.

Hai người hiện đang nằm chung một giường, chỉ mặc áo lót, cơ thể kề sát dưới lớp chăn mỏng, nhiệt độ cơ thể trái ngược hoàn toàn nhưng cũng chính vì thế mà sự tồn tại của đối phương càng thêm rõ rệt.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, nàng nằm dưới thân hắn, giống như...

Vân Niệm bỗng ho khan, nghiêng người che miệng ho dữ dội.