Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 147:





“Sư tỷ, không sao chứ?”

Bàn tay thiếu niên áp lên lưng nàng, bàn tay to lớn đặt lên xương bướm gầy gò, cái lạnh truyền qua da thịt khiến lông tơ nàng dựng đứng, một luồng run rẩy khó tả lan khắp toàn thân.

Vân Niệm ho đến đỏ cả mặt, không ngờ có ngày mình lại t.h.ả.m hại thế này trước mặt hắn, bị sặc nước bọt.

C.h.ế.t tiệt!

Mất mặt quá đi!

Nàng xua tay đẩy hắn ra xa, ngồi dậy quay lưng về phía hắn, vỗ n.g.ự.c cố gắng điều hòa nhịp thở.

Nàng thở hổn hển, chiếc áo lót rộng thùng thình hơi mỏng, nàng lại quá gầy, áo mặc trên người rộng thênh thang, vì hơi còng lưng nên chiếc áo phác họa vòng eo thon thả, dường như hắn chỉ cần một tay là có thể ôm trọn.

Cổ họng Tạ Khanh Lễ khô khốc, tai nóng bừng.

“Sư tỷ, tỷ không sao chứ?”

Vân Niệm ho một hồi lâu giọng khàn đi: “Ta không sao để ta nghỉ một lát.”

“Ừ, đệ đợi tỷ.”

Đợi nàng?

Vân Niệm kinh hoàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt hắn nhìn sang.

U ám thâm trầm, cuộn trào những cảm xúc khó hiểu, thấy nàng nhìn sang, sự u ám đó nhanh ch.óng biến mất như một cơn gió, sau đó thiếu niên nheo mắt cười rạng rỡ.

Hắn ngoan ngoãn gọi: “Sư tỷ.”

Vân Niệm nuốt nước bọt khó khăn, gượng cười hai tiếng: “Haha, chúng ta nằm chung thế này cũng không hay lắm, bên ngoài chắc là Tô sư tỷ đấy để ta ra giúp tỷ ấy.”

Nàng đứng dậy định bước qua người hắn xuống giường, chăn mỏng che khuất chân thiếu niên, nàng không biết chân hắn để đâu, áng chừng khoảng cách rồi cẩn thận bước qua.

Đầu gối va vào vật gì đó, hắn rên khẽ, nhỏ giọng gọi: “Sư tỷ, tỷ giẫm phải chân đệ rồi.”

Hình như nàng làm hắn đau, thiếu niên nhíu mày, lưng đang dựa vào thành giường hơi cong xuống.

Hắn đáng thương nói: “Sư tỷ, hơi đau, vết thương chưa lành.”

Hắn hạ giọng, giọng thiếu niên trong trẻo càng thêm mềm mại, trong mắt dường như còn ngấn nước.

Vân Niệm vội vàng nhào tới lật chăn lên, quỳ bên cạnh hắn, vén vạt áo dài của hắn lên kiểm tra bắp chân.

Nàng theo bản năng định vén quần Tạ Khanh Lễ lên, Tạ Khanh Lễ chỉ định trêu nàng chút thôi, không ngờ nàng lại to gan như vậy.

Dù da mặt có dày đến đâu thì lúc này hắn cũng không nhịn được mà nắm lấy tay nàng.

“Sư tỷ.”

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn vẻ bất mãn: “Để ta xem đệ bị thương ở đâu.”

Tạ Khanh Lễ chỉ thấy nàng đáng yêu vô cùng, hắn nắm cổ tay nàng, chút lương tâm trỗi dậy, không nỡ trêu nàng nữa.

Thiếu niên cười nói: “Đệ không sao.”

Vân Niệm: “Sao mà không sao được để ta xem!”

Tạ Khanh Lễ ngăn cái chân đang định vén ống quần hắn lên của nàng: “Đệ thật sự không sao mà.”

“Để ta xem, đừng có cố!”

“Sư tỷ...”

Cạch...

Cửa phòng bị đẩy ra, cô gái bưng bát t.h.u.ố.c ngạc nhiên nhìn hai người đang giằng co trên giường.

Thiếu niên thiếu nữ chỉ mặc áo lót mỏng manh, khoảng cách rất gần.

Vân Niệm quỳ bên cạnh Tạ Khanh Lễ, chiếc áo rộng thùng thình vì giằng co lúc nãy mà hơi xộc xệch, lộ ra cần cổ thon dài và xương quai xanh rõ nét, một bên áo trễ xuống từ góc độ của Tô Doanh có thể lờ mờ nhìn thấy vai trái của nàng.

Tai Tạ Khanh Lễ hơi đỏ, một tay nắm cổ tay Vân Niệm, một tay giữ c.h.ặ.t quần mình, trông như một liệt nữ giữ gìn trinh tiết.

Còn lời họ vừa nói...

Xem cái gì cơ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Doanh không thể tin nổi nhìn Vân Niệm: “Niệm Niệm, hai người...”

Vân Niệm: “?”

Đôi môi đỏ mọng của Tô Doanh hé mở: “Hai người... chưa có hôn ước, sức khỏe cũng chưa hồi phục, gấp gáp như vậy không hay lắm đâu... Thôi bỏ đi, thời đại khác rồi, hai người tiếp tục đi, ta ra ngoài trước.”

Nàng ấy bưng bát t.h.u.ố.c vội vã đi ra ngoài để lại hai người vẫn đang lôi kéo nhau.

Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ nhìn nhau, rõ ràng thấy được bộ dạng xộc xệch của mình trong mắt đối phương.

Nàng đang quỳ bên cạnh hắn, vừa rồi còn định lột quần hắn.

Hệ thống: [Tôi cũng không hiểu nổi, sao cô dám làm thế hả!]

Vân Niệm: “...”

“Sư tỷ, tỷ...”

“Đệ ra ngoài đi!”

Nàng kéo chăn trùm kín đầu, chỉ thấy một cục tròn tròn co ro trong chăn.

Tạ Khanh Lễ buồn cười, sợ nàng ngạt thở nên ghé sát vào định lật chăn ra: “Sư tỷ, trong đó ngột ngạt lắm.”

Nàng giữ c.h.ặ.t chăn, mặc cho hắn dỗ dành thế nào cũng không chịu thò đầu ra.

Như một con rùa rụt cổ.

Tiếng cười của thiếu niên rõ mồn một, lọt vào tai Vân Niệm như đang chế giễu nàng.

Nàng trốn trong chăn đá hắn một cái: “Đệ ra ngoài uống t.h.u.ố.c đi!”

Cú đá trông có vẻ mạnh nhưng thực ra cách lớp chăn đá vào người đã giảm đi vài phần lực, cộng thêm bản thân nàng cũng không cố tình dùng sức, cú đá này chẳng có chút uy h.i.ế.p nào như gãi ngứa vậy.

Tạ Khanh Lễ cười thầm, tốt bụng tém lại góc chăn cho nàng, nhét những sợi tóc lộ ra ngoài vào trong, nhân cơ hội xoa đầu nàng.

“Sư tỷ, đệ ra ngoài trước đây.”

Thiếu niên đứng dậy, tiếng sột soạt của y phục vang lên, chắc là đang mặc quần áo.

Vân Niệm cảm thấy chuyện này thật sự rất quỷ dị, hai người mặc đồ lót nằm chung một giường, đắp chung một cái chăn, hắn mặc quần áo ngay sau lưng nàng.

Cảnh tượng này cứ khiến nàng liên tưởng đến những chuyện không nên nghĩ.

Nàng co ro trong chăn, Tạ Khanh Lễ nhặt dải buộc tóc màu xanh thẫm nàng buộc ở eo lúc trước lên, tùy ý buộc mái tóc xõa tung thành đuôi ngựa.

Thiếu niên cúi đầu nhìn con rùa hình người trên giường, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần.

Nàng dường như đã lờ mờ cảm nhận được tâm tư của hắn đối với nàng rồi.

Khi đi săn không thể quá nóng vội, nhất là với loại con mồi nhát gan như nàng, hắn tiến một bước nàng sẽ lùi một bước, có khi còn cố tình xa lánh hắn.

Hắn không biết rốt cuộc là vì sao, hắn có thể nhận ra Vân Niệm thực ra không chậm chạp đến thế là do bản thân nàng vô thức không muốn đối mặt, dường như đang lo ngại điều gì đó.

Điều gì khiến nàng lo ngại khiến nàng không dám vén bức màn mỏng manh giữa hai người lên?

Là gì chứ?

Hàng mi rậm rạp rũ xuống, thiếu niên che giấu sự âm trầm nơi đáy mắt.

Bất kể là thứ gì, nếu muốn ngăn cản giữa hắn và Vân Niệm, hắn nhất định sẽ lôi ra nghiền nát thành tro bụi.

Hình như hắn đi rồi.

Vân Niệm trốn trong chăn nghe thấy tiếng cửa mở rồi đóng lại.

Tạ Khanh Lễ đi rồi, nàng hất chăn ra hít lấy hít để không khí trong lành.

Trong chăn toàn là mùi hương trúc của thiếu niên, trời không lạnh lắm, nàng rúc trong đó như được bao bọc bởi hơi thở của hắn, rõ ràng không nằm trong lòng hắn mà còn hơn cả nằm trong lòng hắn.

Vân Niệm không hiểu nổi, sao con trai lại có thể thơm như vậy.

Nàng nằm sấp trên giường, tóc mai dính mồ hôi, khuôn mặt vốn tái nhợt vì ở trong chăn một lúc mà nóng bừng đỏ ửng.

Đầu óc rối tung rối mù.

Vân Niệm có chút chậm chạp nhưng cũng không đến mức chậm chạp đến thế, nàng đặt tay lên n.g.ự.c, từng nhịp đập thình thịch như sấm.