“Đệ thích tỷ ấy, không phải kiểu sư đệ thích sư tỷ, có lẽ mọi người đều nhìn ra được. Đệ không biết ý tỷ ấy thế nào cũng không biết tỷ ấy đang lo ngại điều gì nhưng đệ biết tính tỷ ấy hay co mình lại, có những chuyện phải đợi tỷ ấy chủ động, đệ quá mạnh bạo sẽ khiến tỷ ấy không thoải mái, cho nên đệ chưa nói rõ, đệ đang đợi tỷ ấy.”
Lời này nói ra quá thẳng thắn, dù Tô Doanh đã sớm đoán được cũng không khỏi ngạc nhiên.
Có lẽ người ngoài sẽ thấy hai người môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, ở bên nhau cũng là chuyện tốt, dù là đồng môn nhưng giới tu chân vốn thoáng trong chuyện này.
Nhưng Tô Doanh lại có nỗi lo lắng mơ hồ.
Đối diện với ánh mắt thản nhiên của thiếu niên, nàng ấp úng nói: “Ta cảm thấy Vân sư muội thích người có tính cách dịu dàng lương thiện, cho nên Tạ sư đệ, nếu đệ có tâm tư về phương diện này, thì...”
Lời nàng chưa nói hết nhưng Tạ Khanh Lễ có thể hiểu được.
Tô Doanh không ngốc, ngược lại còn rất thông minh, đương nhiên có thể nhận ra con người hắn thể hiện ra ngoài khác với con người thật của hắn, sự điên cuồng và tự hủy hoại của hắn ở Cầm Khê Sơn Trang cũng như việc hắn tu Sát Lục Đạo, những điều này đều không phải việc một thiếu niên lương thiện vô hại nên làm.
Hắn có điều che giấu, những gì thể hiện trước mặt họ đều là ngụy trang.
Tô Doanh vừa khéo léo nhắc nhở hắn cũng mang theo ý cảnh cáo, bảo hắn đừng có ý đồ xấu với Vân Niệm cũng đừng dùng những thủ đoạn tàn nhẫn đó lên người Vân Niệm.
Hắn bỗng bật cười, mắt cong cong vẻ cực kỳ dịu dàng, ánh sáng trong đáy mắt lấp lánh: “Tô sư tỷ yên tâm, đệ không có ý đồ xấu với Vân sư tỷ đâu.”
Tô Doanh gượng gạo gật đầu: “Đương nhiên rồi, ta biết mà.”
Thiếu niên quay người, nụ cười trên môi tan biến trong nháy mắt, sự dịu dàng nơi đáy mắt bị sương lạnh thay thế.
Hắn đúng là không có ý đồ xấu với nàng nhưng có tâm tư gì khác thì có lẽ Tô Doanh vĩnh viễn không đoán ra được.
Hắn có thể tạm thời lùi bước dùng sự dịu dàng để tấn công, từng bước chiếm lấy trái tim nàng.
Nhưng nếu chiêu này cũng không có tác dụng.
Tạ Khanh Lễ dừng bước, nhìn về phía hư không bao la bát ngát, mặt trời lên cao ánh nắng ch.ói chang.
Hắn cũng đành chịu vậy.
Thôi thì cứ dùng cách của hắn, dù là hạ sách nhưng hiệu quả là được.
Giữ nàng lại, độc chiếm nàng, quấn quýt bên nàng khi còn sống, dù c.h.ế.t cũng không buông.
Nàng không muốn cũng không sao, bị nàng c.ắ.n chảy m.á.u cũng chẳng vấn đề gì.
Hắn vốn cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Tạ Khanh Lễ thu hồi ánh mắt.
Nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán cây loang lổ chiếu lên người thiếu niên, đổ bóng lên ngũ quan tuấn tú, mái tóc đuôi ngựa rũ sau gáy theo bước chân hắn, dải buộc tóc màu xanh thẫm lộ ra một góc bay bay trong gió.
Phù Đàm Chân Nhân ngồi ở vị trí chính giữa, xung quanh chật kín người, đều là người từ Huyền Miểu Kiếm Tông tới.
Hiện tại Giang Chiêu, Tạ Khanh Lễ và Vân Niệm đều trọng thương, chuyện ở Cầm Khê Sơn Trang vẫn chưa giải quyết xong xuôi, Phù Đàm Chân Nhân bèn dẫn người ở lại đây, đợi họ thu dọn xong mới lên đường.
Bầu không khí trong phòng trầm lắng, một đám kiếm tu lớn tuổi mặt mày ủ rũ, người thở dài, người im lặng.
Khoảnh khắc thiếu niên bước vào từ bên ngoài, mười mấy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía hắn.
Tạ Khanh Lễ cung kính hành lễ: “Sư phụ, các vị trưởng lão.”
Phù Đàm Chân Nhân xua tay: “Trên người con còn có thương tích, không cần đa lễ.”
Tạ Khanh Lễ đứng thẳng người: “Vâng.”
Phù Đàm Chân Nhân quan sát kỹ sắc mặt hắn, khác với vẻ tái nhợt mấy ngày trước, hắn hôm nay trông đã khá hơn nhiều.
Trong lòng ông có chút nghi ngờ, rõ ràng bị thương nặng như vậy, tại sao lại hồi phục nhanh thế? Ông không tin cái trận pháp đốt tiền kia lại có hiệu quả thần kỳ đến mức đó.
Nhưng tốc độ hồi phục vết thương nhanh đến ch.óng mặt của Tạ Khanh Lễ mấy ngày nay là điều ai cũng thấy rõ.
Chẳng lẽ khả năng tự chữa lành của tu sĩ Độ Kiếp lại đáng sợ như vậy?
Phù Đàm Chân Nhân chưa từng gặp tu sĩ Độ Kiếp, Tu Chân Giới cũng đã lâu không xuất hiện Độ Kiếp, ai mà biết được sau khi bước vào Độ Kiếp sẽ có trạng thái thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông chỉ có thể tự thuyết phục bản thân bằng những lý do đó.
Ông hạ giọng hỏi: “A Lễ, sức khỏe thế nào rồi?”
Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Rất tốt ạ, làm phiền sư phụ lo lắng.”
Vẫn là tiểu đồ đệ ngoan ngoãn của ông.
Phù Đàm Chân Nhân nhìn các trưởng lão xung quanh, có những lời ông là sư phụ không tiện hỏi, đành phải nhờ người khác hỏi hộ.
Trưởng lão Nguyên Kình ngồi bên trái Phù Đàm Chân Nhân lên tiếng trước: “Chắc con cũng biết chúng ta gọi con đến vì chuyện gì, ta cũng không vòng vo nữa, con là thiếu chủ Tạ gia Nam Vực?”
“Vâng.”
Nguyên Kình im lặng một lát.
Không khí trong phòng chùng xuống.
Tạ gia Nam Vực những năm nay im hơi lặng tiếng, không ngờ đã bị diệt môn.
“Tạ gia Nam Vực tại sao bị diệt môn?”
Tạ Khanh Lễ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Nguyên Kình: “Vì con.”
Nguyên Kình và Phù Đàm Chân Nhân cùng nhíu mày: “Kẻ đó muốn con rốt cuộc là để làm gì?”
“Vì cha con là Bùi Quy Chu.”
Im phăng phắc, không ai nói một lời.
Sự im lặng kéo dài rất lâu, cho đến khi Phù Đàm Chân Nhân đứng dậy.
Ông phải cố gắng lắm mới tìm lại được giọng nói của mình: “Con nói, cha con là Bùi Quy Chu?”
“Vâng.”
Bùi Quy Chu, gia chủ đời trước của Bùi gia, đệ nhất kiếm tu thiên hạ mười bảy năm trước.
Mười ba tuổi đã nổi danh khắp tiên môn, nhất chiến thành danh tại Quần Anh Hội, một trăm tuổi bước vào Đại Thừa hậu kỳ, chỉ cách Độ Kiếp một bước nhỏ là người duy nhất lúc bấy giờ có hy vọng bước vào Độ Kiếp.
Thiên phú tuy không bằng lão tổ Bùi Lăng của Bùi gia nhưng trong Tu Chân Giới mấy ngàn năm gần đây, ông là người có thiên phú cao nhất là người duy nhất có cơ hội phá vỡ lời nguyền “sau Bùi Lăng, Tu Chân Giới không còn tu sĩ Độ Kiếp”.
Nhưng một thiên hạ đệ nhất kiếm tu thiên phú dị bẩm, kiêu ngạo phóng khoáng như vậy, mười bảy năm trước lại c.h.ế.t một cách vô cớ.
Ba năm sau khi ông c.h.ế.t, Bùi gia ở Hưu Ninh Thành bị diệt môn.
“Bùi Quy Chu thành thân rồi?”
Chưa ai từng nghe nói Bùi Quy Chu đã thành thân.
Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Vâng, lúc đó Bùi gia bị người ta theo dõi, cha con vì bảo vệ a nương nên không công bố chuyện đã thành thân ra bên ngoài.”
Phù Đàm Chân Nhân hỏi: “Cha con c.h.ế.t vì nguyên nhân gì?”
Tạ Khanh Lễ đáp: “Ông ấy c.h.ế.t ở Sinh T.ử Cảnh, vì bảo vệ a nương đang mang thai.”
Sinh T.ử Cảnh.
Không ai dám lên tiếng.
Cảm xúc trong lòng mọi người lúc này không thể dùng từ kinh ngạc để diễn tả mà là kinh hãi.
Một trưởng lão run giọng hỏi: “Trên đời này thực sự có Sinh T.ử Cảnh sao?”
Sinh T.ử Cảnh, có thể nhìn thấu thiên mệnh.
Đó chỉ là truyền thuyết, bao nhiêu năm rồi, ngay cả Bùi Lăng cũng chưa từng đến Sinh T.ử Cảnh, tại sao Bùi Quy Chu lại đến đó?