Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 150:



“Có.” Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ rất bình thản: “Thế gian này có Sinh T.ử Cảnh, cha con c.h.ế.t ở đó.”

Một thiên hạ đệ nhất lúc bấy giờ lại c.h.ế.t ở Sinh T.ử Cảnh.

Phù Đàm Chân Nhân: “Con có biết Sinh T.ử Cảnh ở đâu không?”

Tạ Khanh Lễ lắc đầu: “Không biết.”

“Tại sao vì cha con mà diệt môn Tạ gia?”

Tạ Khanh Lễ im lặng rất lâu, thiếu niên cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

Phù Đàm Chân Nhân dịu giọng: “Nếu không muốn nói thì cũng không sao, chúng ta sẽ không ép...”

“Cha con ở Sinh T.ử Cảnh nhìn thấy thiên mệnh lại lấy được thứ gì đó, đại khái có thể quyết định sự tồn vong của cả Tu Chân Giới này, ông ấy vì thế mà bị sát hại. Trước khi c.h.ế.t ông ấy truyền hết tu vi cho nương con, nương con lại truyền cho con, thứ đó cũng theo tu vi đi vào cơ thể con, kẻ đó muốn nó.”

Hắn quá bình tĩnh như thể sự tồn vong của cả Tu Chân Giới chỉ là chuyện vặt vãnh như cơm ăn ba bữa.

Lời này nếu là người khác nói thì có vẻ giả dối, thứ gì mà có thể quyết định sự tồn vong của cả Tu Chân Giới chứ?

Nhưng người nói lại là Tạ Khanh Lễ.

Tu sĩ Độ Kiếp mười bảy tuổi.

Con của Bùi gia chủ Bùi Quy Chu và đại tiểu thư Tạ gia Tạ Diên.

Người mà Bùi gia, Tạ gia, Sài gia, ba đại gia tộc phải trả giá bằng cả gia tộc để bảo vệ.

“Sài gia tại sao lại bị diệt môn?”

Nếu Bùi gia và Tạ gia diệt môn để bảo vệ hắn, vậy còn Sài gia thì sao?

Sài gia ở Thiên Huyền Thành luyện đao cũng không phải môn phái lớn, cả tông môn trên dưới chỉ có hai ngàn người, quan hệ với Tạ gia và Bùi gia cũng bình thường, tại sao lại bị diệt môn vì chuyện này?

Không ai để ý đáy mắt thiếu niên lóe lên tia u ám.

Tay áo buông thõng che đi nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, chỉ mình hắn nghe thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc.

Phù Đàm Chân Nhân: “A Lễ?”

Tạ Khanh Lễ nhanh ch.óng đáp: “Kẻ đó là người Sài gia.”

Hắn ngước mắt nhìn Phù Đàm Chân Nhân, giọng lạnh lùng:

“Hắn là người Sài gia, hắn muốn làm gì con không biết, tóm lại không phải chuyện tốt. Năm xưa khi hắn dẫn Phù Sát Môn đi diệt Bùi gia, gia chủ Sài gia biết chuyện đã mang hết binh lực đi tiếp viện Bùi gia, kết quả... cuối cùng cũng bị diệt môn.”

Phù Đàm Chân Nhân kinh ngạc: “Con nói... hắn là người Sài gia nhưng hắn lại diệt chính gia tộc mình?”

“Vâng, người đời đồn đại Bùi gia và Sài gia bị ma tu diệt môn là không đúng sự thật là do kẻ đó làm.”

Đột ngột tiếp nhận quá nhiều thông tin, đầu óc mọi người ong ong.

Ba đại gia tộc lần lượt bị diệt môn chỉ trong vòng hai năm, vậy mà đều vì thiếu niên mười bảy tuổi trước mặt này.

Tạ Khanh Lễ lại nói: “Hắn sẽ không buông tha cho những người bên cạnh con, những năm qua con không giữ được ai cả, hắn đã nhắm vào Huyền Miểu Kiếm Tông, nếu các trưởng lão lo lắng, con có thể rời đi...”

“Con đừng nói nữa.”

Một người ngắt lời hắn.

Là Trần Bỉnh Chính, trưởng lão Ngự Thú Tư.

Ông vẫn ngồi trên ghế, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn Tạ Khanh Lễ.

Ông có vẻ ngoài nghiêm khắc, không cười trông khá dữ dằn.

“Tạ Khanh Lễ, ta chỉ hỏi con một câu, con có ý đồ xấu với Huyền Miểu Kiếm Tông không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực ra câu hỏi này rất ngớ ngẩn, có ai lại thừa nhận mình có ý đồ xấu trước mặt bao nhiêu trưởng lão Huyền Miểu Kiếm Tông chứ?

Nhưng Tạ Khanh Lễ mím môi, lưng vẫn thẳng tắp.

“Không có.” Hắn phủ nhận, giọng kiên định: “Con sẽ không hại Huyền Miểu Kiếm Tông.”

Hắn sẽ không hại họ, vì Vân Niệm sẽ ghét hắn.

“Con là đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông sẽ cùng tồn vong với Huyền Miểu Kiếm Tông, không hại bất kỳ ai trong các người.”

Vì Vân Niệm thích nơi này nên hắn sẽ bảo vệ nơi này.

Hắn khẳng định lại lần nữa: “Trưởng lão, sư phụ, con sẽ không hại các người.”

Trước mặt các trưởng lão một hai trăm tuổi, hắn quá non nớt, tuổi đời còn chưa bằng số lẻ của họ nhưng lại là người có tu vi cao nhất trong số những người có mặt.

Cũng là người trải qua nhiều biến cố nhất.

Cha mất khi chưa chào đời, hai tuổi Bùi gia diệt môn, bốn tuổi Tạ gia diệt môn, sau đó bị giam cầm mấy năm vỡ nát đạo tâm.

Trần Bỉnh Chính bỗng bật cười, hai chùm râu rung rung trông có vẻ hài hước:

“Con tu Sát Lục Đạo thì đã sao, chỉ cần con không có ý đồ xấu với Huyền Miểu Kiếm Tông, chỉ cần con vẫn là đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông, tông môn sẽ mãi mãi bảo vệ con.”

Ông đứng dậy, bước tới vỗ vai thiếu niên cao hơn mình nửa cái đầu.

Trần Bỉnh Chính cảm thán: “Thằng nhóc thối này cao phết nhỉ, đám thanh niên các ngươi là kiêu ngạo nhất, chẳng coi mạng mình ra gì, con có biết lôi kiếp mấy hôm trước làm ta phải dưỡng sức mấy ngày không hả?”

Một trưởng lão phía sau ông phụ họa: “Ngực ta giờ vẫn còn đau đây này, Phù Đàm ông phải chịu trách nhiệm, ta là vì cứu đệ t.ử của ông đấy.”

“Đúng đấy còn ta nữa, trận chiến này ta phải dưỡng sức nửa năm.”

“Phù Đàm, phen này ông không lôi linh đan trân quý bao năm nay ra chia cho mọi người thì không xong đâu.”

Mọi người nhao nhao hùa theo, bầu không khí nặng nề ban nãy bỗng chốc tan biến.

Tạ Khanh Lễ cúi đầu, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t buông lỏng, ngón tay hơi co lại.

Hắn không quen với cảnh náo nhiệt này, nhất là đối với một đám người không thân thiết.

Nhưng ánh mắt hắn vô tình chạm phải người nãy giờ vẫn im lặng.

Phù Đàm Chân Nhân vẫn giữ vẻ ngoài nghiêm khắc đó nhưng thực ra chỉ là hổ giấy.

Ánh mắt ông nhìn Tạ Khanh Lễ rất phức tạp.

Không hiểu sao lại rất giống Vân Niệm.

Đó là đau lòng, bi thương, kinh ngạc, duy chỉ không có sợ hãi và chán ghét.

Ông mặc kệ những lời trêu chọc xung quanh, đưa tay xoa đầu Tạ Khanh Lễ.

“Hắn là cái thá gì mà dám động vào đệ t.ử của Phù Đàm ta lại còn động vào mấy đứa liền, thù của Từ Tòng Tiêu ta còn chưa tìm hắn tính sổ, giờ lại dám đ.á.n.h chủ ý lên tiểu đệ t.ử của ta, vi sư nhất định phải lột da hắn.”

Phù Đàm Chân Nhân vỗ vai Tạ Khanh Lễ:

“Con ngoan, khổ thân con rồi, Huyền Miểu Kiếm Tông vĩnh viễn không bao giờ từ bỏ bất kỳ đệ t.ử nào cũng không thể vì sợ chúng mà đuổi con đi. Chỉ cần con là đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông, sư phụ sẽ dùng mạng bảo vệ con, dù có phải c.h.ế.t cũng là sư phụ c.h.ế.t trước con.”

“A Lễ, thù của Tạ gia, Bùi gia, Sài gia đã không còn là thù riêng của con nữa rồi, nó liên quan đến cả Tu Chân Giới, con và Niệm Niệm cứ việc đi điều tra, Huyền Miểu Kiếm Tông sẽ luôn đứng sau lưng các con, đừng sợ cũng đừng lo lắng gì cả.”

Khi Tạ Khanh Lễ bước ra ngoài thì trời đã tối.

Thời tiết bây giờ chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, ban ngày còn mặc áo mỏng, ban đêm đã thấy lạnh.

Hắn ngửa đầu nhìn bầu trời, sao đêm nay rất sáng, đầy trời sao lấp lánh ch.ói mắt.

Hắn tưởng Huyền Miểu Kiếm Tông sẽ đuổi hắn đi, hắn luôn nghĩ lòng người dơ bẩn và độc ác như thể không có lợi cho mình thì sẽ không ai làm, hy sinh vì người khác không cầu báo đáp chỉ có trong truyện cổ tích.