May quá may quá, nếu không nàng thực sự muốn đập đầu c.h.ế.t ở đây cho xong.
Ngón tay thon dài vô thức chạm lên môi, đầu óc nàng trống rỗng.
Rốt cuộc là mơ hay thật, nếu là mơ... chứng tỏ nàng thực sự quá phóng túng rồi, nàng sẽ khinh bỉ chính mình.
Nếu không phải mơ...
Thì càng hoang đường hơn!
Nàng muốn đ.ấ.m c.h.ế.t mình mất!
Vân Niệm quỳ trên giường, hai tay ôm mặt áp xuống nệm.
“Sau này ta không uống rượu nữa... Hệ thống, làm sao bây giờ...”
Hệ thống lạnh lùng: [Tự cô lo liệu đi, tôi có hôn hắn đâu.]
“Giờ trong lòng ta khó chịu quá, ta cảm thấy ta không vui nữa rồi.”
[Sao không vui, bản tính không vui à?]
“... Ta đang hoảng lắm! Ngươi có thể bớt chút thời gian an ủi ta cho có lệ được không!”
[Tôi chẳng đang an ủi cô cho có lệ đấy thôi?]
Vân Niệm mỉm cười, chán đời nằm vật ra giường.
Nàng càng hoảng loạn thì càng không nhớ rõ chuyện hôm qua, càng không nhớ rõ thì càng hoảng loạn.
Đi hỏi Tạ Khanh Lễ sao?
Nhưng chuyện này sao mà mở miệng hỏi được?
Vân Niệm kéo cái chăn bên cạnh che mặt, hận không thể tập Bát Đoạn Cẩm ngay trên giường.
Cửa phòng đóng c.h.ặ.t bị gõ nhẹ, giọng nói của thiếu niên vọng vào từ bên ngoài.
“Sư tỷ, tỉnh chưa?”
Vân Niệm theo bản năng bịt miệng muốn trốn tránh.
Thiếu niên lại nói: “Đệ nghe thấy tiếng động, nghĩ chắc tỷ tỉnh rồi.”
Lần này thì trốn cũng không xong.
Vân Niệm cười khổ mặc áo ngoài vào, nhỏ giọng đáp: “Tỉnh rồi.”
Nàng mở cửa, thiếu niên đứng thẳng tắp ngoài cửa.
Hắn vẫn dáng vẻ đó, bạch y tóc đuôi ngựa, thiếu niên tuấn tú phong độ.
Thấy Vân Niệm, khóe môi hắn cong lên nụ cười dịu dàng: “Sư tỷ còn đau đầu không?”
Vân Niệm cười gượng gạo: “Không sao, hết lâu rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Hắn cười đáp lại.
Câu này vừa dứt, giữa hai người lại là sự im lặng kỳ quái.
Vân Niệm ngứa ngáy khắp người, đón nhận ánh mắt của hắn lần đầu tiên cảm thấy không thoải mái.
Có lẽ sự im lặng giữa hai người khiến hắn cũng không quen, thiếu niên phá vỡ sự tĩnh lặng trước: “Sư tỷ, tỷ còn nhớ chuyện hôm qua không?”
Đến rồi đến rồi, lưỡi d.a.o c.h.é.m đầu cuối cùng cũng đến rồi.
Vân Niệm gượng cười: “Nhớ không rõ lắm... hình như ta nói mấy lời linh tinh, ta không làm gì chứ?”
Nàng dè dặt thăm dò, Tạ Khanh Lễ liền biết nàng có chút ấn tượng, chỉ là không chắc chắn đó có phải sự thật hay không nên mới vội vàng tìm hắn xác nhận.
Trả lời thế nào đây?
Tư tâm hắn muốn nói cho nàng biết tất cả, nụ hôn đó là của cả hai, không nên chỉ mình hắn nhớ.
Nhưng nhìn vào đôi mắt hoảng loạn của nàng, khóe mắt liếc thấy bàn tay đang siết c.h.ặ.t của nàng...
Mắt Tạ Khanh Lễ trầm xuống, hỏi nàng: “Sư tỷ sợ giữa chúng ta xảy ra chuyện gì sao?”
Nàng sợ sao?
Trong lòng nàng rất hoảng loạn, sự hoảng loạn đó đến từ đâu và vì sao, bản thân Vân Niệm cũng không biết.
Nàng chưa kịp nói gì, thiếu niên đã lên tiếng trước: “Không có, sư tỷ chỉ nói chuyện phiếm thôi, sau đó ngủ thiếp đi, đệ bế sư tỷ về.”
“... Chúng ta thực sự không xảy ra chuyện gì, ví dụ như một số... hành động thân mật?”
“Ừm... sư tỷ ôm đệ.”
Chỉ là ôm thôi.
Vân Niệm thở phào nhẹ nhõm: “Xin lỗi nhé, t.ửu phẩm ta không tốt lắm, uống say có thể nói bậy bạ, đệ đừng để trong lòng, lời ma men không tin được đâu!”
Dáng vẻ nghiêm túc của nàng chọc cười Tạ Khanh Lễ.
Hắn cũng cong mắt cười: “Đệ biết mà, sư tỷ không nói gì cả.”
Chỉ nói thân phận của nàng thôi.
Chỉ nói ra những bí mật mà nàng vĩnh viễn không thể nói cho hắn biết.
Và nàng dường như vẫn chưa nhận ra điều đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cũng may mắn vì cơn say hôm qua đã khiến nàng nói ra sự thật.
Nếu không...
Có lẽ hắn thực sự không có cơ hội giữ được nàng.
Ánh mắt thiếu niên kín đáo di chuyển xuống dưới, dừng lại ở n.g.ự.c nàng.
Vân Niệm cũng nhìn theo: “Áo ta có vấn đề gì à?”
Tạ Khanh Lễ hoàn hồn lắc đầu: “Không có, áo sư tỷ đẹp lắm.”
Vân Niệm đỏ mặt gãi đầu ngượng ngùng.
Tạ Khanh Lễ thu lại nụ cười: “Sư tỷ, sư phụ gọi chúng ta đến xem Đại sư huynh, Thái t.ử cũng tỉnh rồi.”
Nhắc đến chính sự Vân Niệm cũng nghiêm túc hơn hẳn.
Trận pháp dưới Vọng Nguyệt Đài vẫn chưa nghiên cứu thấu đáo, Từ Tòng Tiêu mấy ngày nay thỉnh thoảng lại phát điên, Thẩm Chi Nghiên đã hôn mê nhiều ngày, họ vẫn luôn ở lại Cầm Khê Sơn Trang.
“Được, ta rửa mặt chải đầu chút, đệ đợi ta một lát.”
“Ừm.”
Vân Niệm đóng cửa vào phòng đến trước gương đồng, vốn định dùng trâm ngọc b.úi lỏng tóc nhưng ánh mắt vô tình chạm phải hai bông hoa nhung đặt trên bàn.
Lúc đó nàng vẫn còn chút ý thức, biết hoa nhung này là Tạ Khanh Lễ tặng.
Cũng không biết Tạ Khanh Lễ đi làm lúc nào, hoa nhung này giống hệt đôi nàng làm mất trước đó, hắn cũng thật có tâm còn nhớ rõ hình dáng.
Vân Niệm mỉm cười, nhanh nhẹn b.úi kiểu tóc mình thích nhất, cài hai bông hoa nhung lên.
Tay vừa định hạ xuống, trong đầu lóe lên hình ảnh gì đó.
Đôi mắt thiếu niên tràn đầy d.ụ.c vọng, hơi thở trầm thấp dồn dập, cái ôm cưỡng ép áp bức, lời dụ dỗ khàn khàn.
“Chỉ sư tỷ mới được chạm vào, đệ là của tỷ, tất cả của đệ đều là của tỷ.”
Nàng ôm đầu, nhíu mày thật c.h.ặ.t.
“Sư tỷ muốn làm gì đệ cũng được, có thể dựa dẫm vào đệ, sở hữu đệ, hôn đệ.”
Vân Niệm kinh hoàng mở to mắt.
“Sư tỷ, xong chưa?”
Cửa phòng lại bị gõ nhẹ hai cái.
Vân Niệm vội ngẩng đầu: “Xong rồi, ta ra ngay đây.”
“Được.”
Nàng nhìn mình trong gương đồng.
Ngũ quan thanh tú, đôi mắt hạnh lúc này tràn đầy sự luống cuống, đôi môi đỏ mọng không tô son nhưng vẫn thắm.
Là mơ sao?
Là mơ hay là sự thật?
Rốt cuộc họ đã làm gì?
Vân Niệm hận thói quen uống rượu là mất trí nhớ của mình, hôm sau nàng chẳng nhớ gì cả.
Không nhớ cũng thôi đi, miễn là không nhớ thì nàng không thấy ngại.
Nhưng điều nực cười nhất là vào một ngày đẹp trời nào đó nàng bỗng nhiên nhớ lại, nhớ lại những chuyện ngu ngốc mình đã làm, nhớ lại những trò điên rồ khi say.
Rồi sẽ tự kỷ mấy ngày liền.
Hình ảnh vừa lóe lên...
Nếu không phải mơ, tại sao Tạ Khanh Lễ không thừa nhận, nếu không phải mơ, ngoài những chuyện này ra nàng có nói gì không nên nói không?
Nếu là mơ...
Thì nàng đúng là độc thân lâu quá rồi, đầu óc đen tối hết cả.
Vân Niệm thở dài tiếc nuối, hối hận vì hôm qua nhốt hệ thống vào, nếu không bây giờ còn có nó nói cho nàng biết sự thật đêm qua.
Hệ thống: [Hừ hừ.]
Vân Niệm cởi áo khoác ngoài, lấy bộ y phục mới ra, đang định thay vào thì...
Mày nàng nhíu lại, vạch áo lót mỏng manh ra để lộ làn da trắng ngần, ghé sát vào gương đồng nhìn kỹ.
Trên n.g.ự.c xuất hiện một nốt ruồi son.
Vân Niệm chà xát nhưng nốt ruồi son vẫn nằm yên trên da.
“Mọc nốt ruồi từ bao giờ thế nhỉ?”
[Trước đây cô không có à?]
“Không có...”
Nàng nhớ n.g.ự.c mình không có nốt ruồi, chẳng lẽ tự nhiên mọc?
Cũng không phải chuyện quan trọng gì, Vân Niệm tuy không hiểu nhưng cũng không để ý lâu.
Chỉ là một nốt ruồi thôi mà cũng chẳng ai nhìn thấy.
Nàng nhanh ch.óng sửa soạn xong mở cửa phòng.