Tạ Khanh Lễ quay lại nhìn nàng: “Sư tỷ, đi thôi.”
Vân Niệm ho khan hai tiếng tránh ánh mắt Tạ Khanh Lễ, đi trước hắn, bước chân vội vã như đang chạy trốn.
Trước khi nhớ ra thì nàng sẽ không nói một câu nào đâu!
Thiếu niên đi theo sau, chân dài bước nhẹ nhàng đuổi kịp nàng.
Hắn nhìn thiếu nữ đi vội vã phía trước, kín đáo che giấu sự u ám nơi đáy mắt.
Nàng quả nhiên sẽ trốn tránh, đây là trong trường hợp hắn đã phủ nhận rồi đấy.
Hắn không dám nói cho nàng biết sự thật cũng sợ kích động nàng khiến nàng nhớ ra đêm qua nàng rốt cuộc đã nói ra những bí mật gì.
Nàng có quá nhiều điều chưa biết, trước khi chắc chắn có thể nắm c.h.ặ.t lấy nàng, mỗi bước đi đều phải thận trọng.
Đi sai một bước, thua cả bàn cờ.
Nàng sẽ rời đi.
Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ đẩy cửa bước vào, trong phòng chỉ có ba người.
Phù Đàm Chân Nhân ngồi bên mép giường, Giang Chiêu ngồi trên ghế, Tô Doanh đứng cạnh Giang Chiêu.
Vân Niệm nhìn Giang Chiêu trước, hắn bị thương rất nặng, đan d.ư.ợ.c Phù Đàm Chân Nhân mang đến gần như dùng hết cho hắn mới giữ được mạng.
Dù sao sức khỏe cũng tốt, cộng thêm Tô Doanh chăm sóc tận tình mấy ngày nay, giờ trông đã khá hơn nhiều.
Giang Chiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Doanh: “Đừng nhìn ta chằm chằm thế, ta có hôn thê rồi đấy.”
Vẫn cái vẻ cà lơ phất phơ đó như thể không cãi nhau với nàng thì ngày hôm đó sống không yên vậy.
Vân Niệm lườm Giang Chiêu một cái.
Tuy hắn đang cãi nhau với nàng nhưng thấy hắn thế này Vân Niệm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất trạng thái cũng ổn.
Nàng và Tạ Khanh Lễ đến bên cạnh Phù Đàm Chân Nhân.
Người nằm trên giường bị trói c.h.ặ.t bằng dây trói linh, bộ quần áo cũ rách nát trên người đã được thay bằng y phục mới, rũ bỏ vẻ bẩn thỉu lôi thôi, trông cũng dễ nhìn hơn nhiều.
Phù Đàm Chân Nhân thu tay bắt mạch cho hắn về: “Thức hải của Tòng Tiêu vỡ nát hoàn toàn rồi, ta mấy ngày nay ngày nào cũng tiêu hao linh lực nhưng chỉ giúp nó nối lại được vài chục sợi thần ti.”
Vân Niệm nhìn Từ Tòng Tiêu nằm trên giường không biết nói gì.
Một kiếm tu cứu thế độ dân bị người ta sống sờ sờ nghiền nát thức hải, mỗi ngày sống đều đau đớn tột cùng nhưng không có cơ hội tự sát, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị điều khiển trở thành cỗ máy g.i.ế.c người, bán mạng cho kẻ thù, có lẽ bao năm qua tay đã nhuốm m.á.u vô số vong hồn.
Trong phòng nhất thời im lặng, bầu không khí trầm xuống, nhất là Phù Đàm Chân Nhân.
Là sư phụ, thấy đệ t.ử mình ra nông nỗi này đương nhiên vừa đau lòng vừa phẫn nộ.
Ông nhìn Tạ Khanh Lễ: “A Lễ, sư phụ biết con vừa khỏe lại nhưng sư phụ thực sự hết cách rồi, con có thể giúp sư phụ không?”
Tạ Khanh Lễ cung kính gật đầu: “Sư phụ khách sáo rồi là việc đệ t.ử nên làm.”
Hắn là tu sĩ Độ Kiếp, một Độ Kiếp chấp mười Đại Thừa, việc Phù Đàm Chân Nhân không làm được Tạ Khanh Lễ chưa chắc đã không làm được.
Linh lực mạnh mẽ ồ ạt tràn vào thức hải Từ Tòng Tiêu, người trong phòng nín thở, chăm chú nhìn Tạ Khanh Lễ.
Thế gian này nếu có người cứu được Từ Tòng Tiêu, chỉ có thể là Tạ Khanh Lễ.
Ba tu sĩ Độ Kiếp duy nhất, một kẻ đã hại Từ Tòng Tiêu, một người không biết bị nhốt ở đâu.
Tạ Khanh Lễ là hy vọng duy nhất.
Thời gian trôi qua từng chút một, sắc mặt thiếu niên dần trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.
Phù Đàm Chân Nhân vội nói: “Nếu không chịu nổi thì nghỉ một lát.”
Tạ Khanh Lễ lắc đầu, giọng vẫn bình thản: “Không thể nghỉ, tái tạo thần ti cần làm liền một mạch.”
Trong thức hải con người có hàng ngàn sợi thần ti đan xen nhưng không ảnh hưởng lẫn nhau còn thức hải của Từ Tòng Tiêu bị nghiền nát, những sợi thần ti đó đứt đoạn rối tung lên, chẳng phân biệt được đâu với đâu.
Muốn giúp hắn khôi phục thần trí thì phải tái tạo lại thức hải, nối lại những sợi thần ti bị đứt.
Mấy người im lặng ngồi trong phòng, lâu đến mức mặt trời treo chính giữa bầu trời đang từ từ ngả về tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đã ba canh giờ trôi qua.
Tạ Khanh Lễ thu tay về, gần như ngay khi vừa đứng dậy, thiếu niên lảo đảo che miệng phun ra một ngụm m.á.u lớn, m.á.u tươi tràn qua kẽ tay rơi xuống đất.
“A Lễ!”
“Sư đệ!”
“Tạ Khanh Lễ!”
“Tạ sư đệ!”
Phù Đàm Chân Nhân, Vân Niệm, Giang Chiêu và Tô Doanh đồng loạt lao tới.
Vân Niệm quỳ xuống đất ôm lấy thiếu niên, hắn che miệng ho khẽ, theo động tác của hắn m.á.u tươi ộc ra xối xả.
Phù Đàm Chân Nhân vội vàng vận linh lực chữa thương cho hắn.
Linh lực thăm dò vào kinh mạch hắn, người luôn trầm ổn cũng không nhịn được nổi giận: “Sao con lại tự làm cạn kiệt đan điền của mình thế này!”
Phù Đàm Chân Nhân vừa giận vừa lo nhưng nhiều hơn cả là đau lòng, tuy miệng trách mắng nhưng linh lực lại không chút keo kiệt truyền vào kinh mạch thiếu niên.
Bàn tay che miệng của Tạ Khanh Lễ bị gỡ ra, chiếc khăn tay mềm mại cẩn thận lau vết m.á.u bên khóe miệng hắn.
Vân Niệm không nói gì, lặng lẽ lau sạch vết m.á.u trên người hắn.
Tạ Khanh Lễ khó nhọc nói: “Sư tỷ, đệ không sao.”
Nàng thu tay về, ánh mắt nhìn hắn chứa đầy cảm xúc phức tạp.
Trong lòng Vân Niệm ngũ vị tạp trần, biết rõ Tạ Khanh Lễ dốc hết linh lực vì Từ Tòng Tiêu không phải vì tình nghĩa sư huynh đệ.
Dù sao chưa từng gặp mặt, làm gì có tình cảm sâu nặng đến thế.
Hắn chỉ muốn biết sự thật mà thôi.
Thiếu niên nhìn người nằm trên giường, không biết đã mở mắt từ lúc nào.
Tạ Khanh Lễ đẩy tay Phù Đàm Chân Nhân đang chữa thương cho mình ra: “Sư phụ, con không sao.”
Được Vân Niệm và Tô Doanh đỡ, hắn đứng dậy, bước chậm chạp nhưng kiên định về phía giường.
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống người đang bị trói trên giường.
“Đại sư huynh.”
Từ Tòng Tiêu mở to mắt mờ mịt, ánh mắt vẫn vô hồn nhưng đáy mắt không còn tăm tối như trước mà đã có chút ánh sáng.
Hắn chớp mắt.
Phù Đàm Chân Nhân, Vân Niệm và mọi người cùng xúm lại bên giường, ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm vào hắn.
Đồng t.ử Từ Tòng Tiêu giãn ra rồi co lại, con ngươi chuyển động, cứng nhắc quay cổ sang, chớp mắt dưới sự chú ý của mọi người.
Môi hắn mấp máy.
Không có tiếng động.
Ngoại trừ Tạ Khanh Lễ, những người còn lại đều cúi xuống ghé sát tai hắn.
Hắn lại mấp máy môi.
“Sài... Hành Tri, Tước Linh...”
Sài Hành Tri?
Tước Linh?
Vân Niệm kinh hãi nhìn hắn.
Phù Đàm Chân Nhân lẩm bẩm: “Sài Hành Tri là môn chủ đời thứ ba của Sài gia hai ngàn năm trước, Tước Linh là con Huyền Quy ngàn năm trốn ở Nam Tứ Thành, năm xưa sư huynh con đến Nam Tứ Thành chính là để bắt nó!”
Hệ thống trong đầu Vân Niệm nổ tung.
[Kẻ đội mũ trùm đầu chẳng lẽ là Sài Hành Tri? Không thể nào, Sài Hành Tri sống cách đây hai ngàn năm rồi, dù là Độ Kiếp, chưa phi thăng cũng chỉ có thọ nguyên một ngàn năm trăm năm, nếu thật là Sài Hành Tri thì sao hắn còn sống được?]
[Hơn nữa con Huyền Quy ngàn năm kia... sư huynh cô gọi tên nó, chẳng lẽ nó có quan hệ gì với Sài Hành Tri?]
Vân Niệm cũng không biết.