Lý do nàng không đến tìm Tạ Khanh Lễ trong thời gian qua chính là để ở trong phòng luyện chế sợi dây Linh Ti này.
Sắp đến giờ hẹn với sư phụ và mọi người rồi, Vân Niệm nhìn Tạ Khanh Lễ ra hiệu đi theo: “Sư đệ, chúng ta đi thôi, sư huynh bọn họ đang đợi.”
Nàng nhìn hắn, ánh mắt yên tĩnh và chăm chú.
Tạ Khanh Lễ thu lại bàn tay đang đặt trên sợi dây đỏ, khẽ “ừm” một tiếng rồi đi theo Vân Niệm.
Hắn nhìn thiếu nữ đi phía trước, bước chân vui vẻ, mỗi bước đi lại mang theo mùi hương thanh khiết trên người nàng bay về phía sau.
Một người vô duyên vô cớ tốt với hắn như vậy.
Nàng muốn làm gì đây?
Nụ cười của Tạ Khanh Lễ hoàn toàn tắt ngấm, ánh mắt trở nên u tối khó lường.
Trên đỉnh Đạp Tuyết Phong.
Quả nhiên Giang Chiêu đang đợi hai người bọn họ, thấy hai người đến muộn liền cười khẩy một tiếng: “Hắn không có chân à mà phải để muội đi đón?”
Vân Niệm ôm kiếm cười hì hì: “Đương nhiên rồi, đâu như sư huynh, muốn đi đón người ta cũng chẳng có cửa.”
Sức khỏe Tô Doanh không tốt nên Kiếm Khư và các cuộc thử luyện nàng ấy chưa bao giờ tham gia.
Quả nhiên thấy mặt Giang Chiêu đen sì lại.
Thấy hai đệ t.ử lại sắp cãi nhau, gân xanh trên trán Phù Đàm Chân Nhân giật giật, vội vàng bước lên ngăn cản.
“Thôi thôi được rồi, ra ngoài không được cãi nhau, bây giờ ngự kiếm đến núi Cố Lăng!”
Giang Chiêu hừ lạnh một tiếng.
Vân Niệm quay lại bên cạnh Tạ Khanh Lễ, thấy thiếu niên vẫn im lặng chờ đợi mình.
“Sư đệ biết ngự kiếm chứ?”
Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Sư tỷ lo xa rồi, đệ biết.”
Vân Niệm cũng yên tâm.
Mấy người đang định ngự kiếm rời đi thì phía sau vang lên một giọng nữ dịu dàng.
“Khoan đã.”
Vân Niệm quay lại thì thấy Tô Doanh đang xách váy chạy tới.
Sắc mặt nàng ấy hồng nhuận, hơi thở có chút gấp gáp, trên trán lấm tấm mồ hôi, có vẻ như đã chạy một mạch đến đây.
Gương mặt đang hầm hầm của Giang Chiêu lập tức giãn ra, vội vàng chạy tới đỡ Tô Doanh.
“Sao muội lại tới đây? Sức khỏe muội không tốt, không nên chạy nhảy như vậy.”
Tô Doanh lắc đầu, mỉm cười lau mồ hôi trên trán: “May quá vẫn còn kịp.”
Bàn tay mềm mại nắm lấy tay Giang Chiêu, nàng đặt vào tay hắn một chiếc túi Càn Khôn.
“Trong này có đồ ăn muội chuẩn bị còn có điểm tâm để dành cho tiểu sư muội nữa. Muội có bố trí mấy tấm trận pháp trong pháp khí, nếu cần dùng đến thì các huynh cứ dùng.”
Nàng cong mắt cười, nụ cười vẫn dịu dàng như mọi khi: “Lần này huynh là sư huynh dẫn đội, phải bảo vệ tốt cho các đệ t.ử, đừng có cãi nhau với tiểu sư muội nữa.”
Vân Niệm cười khúc khích nhìn Giang Chiêu.
Giang Chiêu đỏ mặt, lườm Vân Niệm một cái rồi quay đầu đi chỗ khác, ngượng ngùng nói: “Ai thèm chấp nó chứ.”
Tô Doanh chỉ khẽ cười, ánh mắt dịu dàng như nước.
Giang Chiêu mím môi, yết hầu khẽ động, cuối cùng vẫn vươn tay lau mồ hôi trên trán cho nàng.
“Ta nghe nói trong Cố Lăng Kiếm Khư có rất nhiều tiên thảo, ta sẽ tìm về để bồi bổ kinh mạch cho muội, đợi ta về nhé.”
Tô Doanh cười gật đầu: “Được.”
Giang Chiêu nhìn nàng rất lâu, lâu đến mức Phù Đàm Chân Nhân phải nín cười ho khan vài tiếng, hắn mới giật mình hoàn hồn, mặt đỏ tưng bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta đi đây.”
“Ừ, chú ý an toàn nhé.”
“Muội cũng phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, sức khỏe yếu thì đừng ra gió, đừng để bị lạnh... cấm không được động kiếm!”
Tô Doanh bất lực đáp: “Muội biết rồi mà.”
Giang Chiêu cuối cùng cũng yên tâm, lê bước đến trước mặt Phù Đàm Chân Nhân.
Vân Niệm trêu chọc: “Nỡ đi rồi cơ à?”
Giang Chiêu trừng mắt lườm nàng.
Các đệ t.ử đều đã đến đông đủ, Vân Niệm cũng vẫy tay chào tạm biệt Tô Doanh: “Tô sư tỷ, bái bai!”
Giọng to oang oang.
Tô Doanh không nhịn được cười cũng nể mặt vẫy tay lại với nàng: “Đi nhanh đi kẻo muộn.”
Dưới sự thúc giục của Phù Đàm Chân Nhân, Vân Niệm triệu hồi mộc kiếm, cả đoàn người ngự kiếm bay về phía đích đến.
Giang Chiêu là đệ t.ử có tu vi cao nhất trong lứa trẻ, tuy đã có bản mệnh kiếm không cần đi lấy kiếm nữa nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho các đệ t.ử.
Các môn phái khác trong Tam Tông Lục Phái Thập Tứ Cung cũng đều phái đệ t.ử đến Cố Lăng Kiếm Khư.
Cố Lăng Kiếm Khư nằm ở núi Cố Lăng, gần phương Bắc, cách Huyền Miểu Kiếm Tông ở phương Nam khá xa. Bọn họ ngự kiếm gần ba canh giờ mới đến được bên ngoài ngọn núi.
Lúc này, đệ t.ử của các tông môn khác phần lớn đã có mặt, tụ tập thành từng nhóm.
Qua giờ Ngọ, khi ánh nắng rực rỡ nhất, vầng hào quang xuất hiện, Cố Lăng Kiếm Khư vốn bị niêm phong suốt ba trăm năm nay chính thức mở ra.
Trong Cố Lăng Kiếm Khư có trận pháp dịch chuyển, đệ t.ử sau khi tiến vào sẽ được đưa ngẫu nhiên đến những nơi khác nhau.
Nhưng Phù Đàm Chân Nhân vẫn không yên tâm, ông vỗ vai Giang Chiêu dặn dò:
“Lần này đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông tham gia Kiếm Khư chỉ có con là tu vi cao nhất, phải bảo vệ tốt cho các sư đệ sư muội. Lấy kiếm hay thử luyện chỉ là chuyện nhỏ, an toàn mới là quan trọng nhất. Nếu thực sự gặp rắc rối không giải quyết được thì lập tức rời khỏi đó ngay.”
Giang Chiêu gật đầu: “Vâng, sư phụ cứ yên tâm.”
Phù Đàm nhìn Cố Lăng Kiếm Khư đã mở ra sau lưng, khẽ nhíu mày, dường như nhớ đến điều gì đó, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Vân Niệm rất ít khi thấy Phù Đàm Chân Nhân có biểu cảm như vậy, ông đối xử với đệ t.ử trước nay luôn ôn hòa.
Lúc này Phù Đàm Chân Nhân trầm giọng nói:
“Không gì quan trọng bằng mạng sống, các con cứ yên tâm lấy kiếm, không lấy được cũng chẳng sao, đến tuổi Huyền Miểu Kiếm Tông sẽ giúp mọi người nhận bản mệnh kiếm, tuyệt đối đừng tham lam mà xông vào cấm địa.”
Hệ thống lúc này online: [Cấm địa này tên là Thúy Trúc Độ là nơi hung hiểm nhất của Cố Lăng Kiếm Khư, các đại tông môn đều nghiêm cấm đệ t.ử bén mảng tới.]
Thúy Trúc Độ có linh bảo tiên thảo thượng phẩm, tương truyền Kiếm Các của đệ nhất kiếm tu thiên hạ Bùi Lăng cũng nằm trong đó là nơi vô số tu sĩ mơ ước được đặt chân vào.
Trước đây từng có đệ t.ử lén lút lẻn vào Thúy Trúc Độ nhưng không một ai trở về.
Chỉ vì Thúy Trúc Độ còn có vô số linh thú, hiểm nguy trùng trùng, một khi sa chân vào thì khó mà thoát thân. Thúy Trúc Độ tuyệt đối không phải là nơi mà những đệ t.ử trẻ tuổi này có thể đối phó được.
Đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông biết rõ năng lực của mình nên đồng thanh cúi đầu đáp: “Cẩn tuân lời dạy của Chân Nhân.”
Phù Đàm Chân Nhân đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần rồi mới lùi lại. Đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông hành lễ cáo biệt, sau đó lần lượt từng người một bước vào vầng hào quang.
Vân Niệm liếc nhìn Tạ Khanh Lễ bên cạnh, vẻ mặt thiếu niên vẫn thản nhiên, dường như không nhận ra ánh mắt của nàng, đi trước nàng một bước tiến vào Cố Lăng Kiếm Khư.
Ngay khoảnh khắc Tạ Khanh Lễ biến mất, Vân Niệm nhìn sư phụ mình một cái.
Phù Đàm Chân Nhân: “Vạn sự cẩn thận, đừng cố quá sức, ra ngoài sớm chút.”
Vân Niệm gật đầu: “Sư phụ yên tâm.”
Sau đó nàng cũng quay đầu lại, bước theo vào trong.
Mọi thứ trước mắt dần tan rã, xung quanh chìm vào bóng tối, giống hệt như lần nàng bước vào Cửu Tinh Sát Trận.