Điểm khác biệt duy nhất là lần này nàng không hoàn toàn mất đi thị giác.
Nàng có thể nhìn thấy hàng trăm vòng sáng trước mắt đang bao vây lấy mình.
Vân Niệm từng nghe Phù Đàm Chân Nhân nói, đây chính là các trận pháp dịch chuyển, những trận pháp khác nhau sẽ đưa đến những nơi khác nhau, nàng bắt buộc phải chọn một cái trong số đó.
Hệ thống: [Cô cảm ứng xem Tạ Khanh Lễ đang ở đâu, cô có dây Linh Ti mà?]
Vân Niệm nheo mắt, nhắm mắt lại phóng linh lực ra, hóa thành từng sợi tơ bay về phía những vòng sáng xung quanh.
Một lát sau, nàng mở mắt ra.
“Tìm thấy rồi.”
Hàng trăm sợi tơ tan biến, chỉ còn lại một sợi duy nhất.
Nó nối liền với một vòng sáng nào đó, vòng sáng ấy nằm ở tít ngoài cùng, ánh sáng cũng yếu ớt hơn so với những vòng khác là cái kém nổi bật nhất.
Nếu không phải Vân Niệm dùng dây Linh Ti tìm được Tạ Khanh Lễ đã chọn vòng sáng đó thì có đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng không chú ý tới nó.
Và vòng sáng đó lúc này đang từ từ tan biến.
Hệ thống lầm bầm: [Sao những vòng sáng khác không tan biến mà cái này lại tan biến nhanh thế nhỉ, trận pháp dịch chuyển còn giới hạn số người sao?]
Vân Niệm chẳng thèm để ý đến nó, lo sợ vòng sáng đóng lại, nàng vội vàng chạy tới đó, ngay trước khoảnh khắc nó biến mất liền nhảy vào trong.
Ngay sau đó, phía sau lưng nàng, vòng sáng lập tức tan biến như chưa từng xuất hiện.
Trong khi các trận pháp dịch chuyển khác vẫn mở ra chờ đợi các đệ t.ử lựa chọn.
Bóng trúc chao nghiêng giữa núi rừng, khe suối uốn lượn lấp lánh ánh nước, sương mù lảng bảng, con đường đá xanh phủ đầy rêu phong, tiếng côn trùng kêu râm ran bốn phía.
Thiếu niên bạch y thắng tuyết, khóe môi vẫn giữ nụ cười lễ phép nhưng trong đôi mắt đen láy lại cuộn trào sự u ám lạnh lẽo.
Hắn im lặng nhìn người không nên xuất hiện trước mặt mình.
Giang Chiêu quét mắt nhìn quanh một lượt, không kìm được mà nhíu mày: “Nơi chúng ta đến là Cố Lăng Kiếm Khư sao? Sao xung quanh lại lắm trúc thế này?”
Tạ Khanh Lễ im lặng nhìn hắn.
Thật là chướng mắt.
Hắn đã thiết lập trận pháp dịch chuyển bí mật đến thế rồi, tên này vậy mà vẫn chọn trúng cái này trong số bao nhiêu lối đi.
Thêm một cái đuôi, làm gì cũng bất tiện.
Thiếu niên ngước mắt lên, lơ đãng nghiêng đầu, đáy mắt lạnh lẽo thấu xương.
Bàn tay thon dài nâng lên, linh lực ngưng tụ thành hai mũi băng nhọn mà người đang quay lưng về phía hắn vẫn chưa cảm nhận được sát ý.
Gần như ngay trước khi hắn ra tay, trận pháp sắp đóng lại trên hư không bỗng truyền đến d.a.o động, một luồng gió mạnh ập tới mang theo mùi hương hoa đào quen thuộc.
Cùng với giọng nói quen thuộc:
“Cứu mạng! Sao không dừng lại được thế này!”
Mũi băng trên tay Tạ Khanh Lễ tan rã, sát ý quanh người chợt tan biến nhanh như một cơn gió.
Giang Chiêu nghe thấy tiếng động liền quay người lại, đập vào mắt là thiếu nữ mặc váy màu hồ lục...
Rơi trọn vào lòng Tạ Khanh Lễ.
Nàng dường như có chút hoảng sợ, ôm c.h.ặ.t lấy người duy nhất có thể giúp mình đứng vững, treo lủng lẳng trên người hắn như một con gấu túi.
Hệ thống: [Chuẩn xác thế cơ à?]
Giang Chiêu: “Tại sao muội ấy có người đỡ?”
Còn hắn thì rơi cái bịch xuống đất!
Cái trận pháp này còn biết phân biệt đối xử nữa à!
Tạ Khanh Lễ nhìn người trong lòng, vòng eo dưới lòng bàn tay thon nhỏ đến mức hắn cảm giác chỉ cần một tay là có thể ôm trọn.
Hơi thở của thiếu nữ vây quanh hắn như tấm lưới, Tạ Khanh Lễ có chút không quen, yết hầu khẽ chuyển động, vòng eo dưới tay lúc này bỗng trở nên nóng bỏng như củ khoai lang nướng.
Hắn không kìm được lên tiếng: “Vân sư tỷ, có thể mở mắt ra được rồi.”
Vân Niệm đang nhắm tịt mắt thì nghe thấy giọng nói quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng rơi từ trên cao xuống, cảm giác mất trọng lượng khiến nàng theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy thứ duy nhất có thể làm điểm tựa... à không là người duy nhất.
Người này là?
Nàng mở mắt ra, đập vào mắt là đường viền hàm dưới căng c.h.ặ.t, làn da sáng bóng như ngọc.
Vân Niệm: “?”
“Vân sư tỷ?”
Tạ Khanh Lễ khẽ nhướng mày nhưng lọt vào mắt Vân Niệm lại thành vẻ mặt “sao tỷ lại rơi trúng phóc vào lòng ta thế, làm gì có chuyện trùng hợp vậy nhưng tỷ làm thế chắc chắn là có lý do riêng”.
Vân Niệm: Nếu ta nói ta không cố ý thì đệ có tin không?
Nàng vội vàng nhảy xuống khỏi người Tạ Khanh Lễ, vuốt lại mấy lọn tóc mái bị gió thổi rối.
Vân Niệm cười gượng gạo: “Trùng hợp thật, sư đệ cũng chọn trận pháp dịch chuyển này à.”
Nàng phát hiện ra Giang Chiêu đang ở bên cạnh như để che giấu sự lúng túng, nàng cũng chào hỏi hắn: “Sư huynh cũng ở đây sao, xem ra ba người chúng ta khá là có duyên đấy.”
Tạ Khanh Lễ: “...”
Lần đầu tiên hắn có ảo giác tức đến bật cười.
“Vân sư tỷ nói đúng.” Tạ Khanh Lễ mím môi, nụ cười nơi khóe miệng thoáng cứng lại: “Trùng hợp thật.”
Đúng là trùng hợp.
Trận pháp đó hắn chỉ để lại đúng một khắc đồng hồ, thấy sắp đóng lại rồi thì hai người này lần lượt rơi xuống như sủi cảo bỏ vào nồi.
Tạ Khanh Lễ nhìn quanh, sắc mặt có chút âm trầm.
Vân Niệm thấy sắc mặt hắn không tốt lại hiểu lầm điều gì đó, bèn đưa tay vỗ vai hắn: “Tạ sư đệ yên tâm, Kiếm Khư này không đáng sợ đâu, ta nhất định sẽ đưa đệ ra ngoài an toàn.”
Hắn là nam chính mà, không chỉ ra ngoài thuận lợi mà còn đoạt được bản mệnh kiếm nữa chứ.
Sắc mặt Tạ Khanh Lễ không đổi, hắn đã sớm quen với việc nàng hở ra là nói muốn bảo vệ hắn.
Mặc dù hắn chẳng tin lấy một chữ, bao năm qua những kẻ nói muốn bảo vệ hắn cuối cùng đều rút d.a.o hướng về phía hắn.
Lệ khí trong lòng càng thêm nồng đậm nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng thêm dịu dàng: “Sư đệ biết rồi.”
Nhìn vẻ mặt ôn hòa của hắn và khuôn mặt cười tươi rói của Vân Niệm, Giang Chiêu lườm nàng một cái.
Một tiếng chim hót lảnh lót vang lên, Vân Niệm quét mắt nhìn quanh, không khỏi thắc mắc: “Cố Lăng Kiếm Khư đẹp thế này sao?”
Giang Chiêu lơ đãng đáp: “Muội cũng có mắt nhìn đấy, đúng là đẹp thật.”
Hệ thống lại không nhịn được lên tiếng: [Ký chủ, tôi cứ thấy có gì đó sai sai, cô không nhận ra ở đây chỉ có ba người các cô thôi à?]
Vân Niệm đương nhiên nhận ra: “Có thể do trận pháp kia bí mật quá chăng?”
Nếu không phải vì tìm Tạ Khanh Lễ thì chắc nàng cũng chẳng đến nơi này.
Thiếu niên bên cạnh khẽ cười một tiếng.
Giang Chiêu nhìn trời, nói: “Không thể lãng phí thời gian nữa, chúng ta phải mau ch.óng tìm thấy các đệ t.ử khác.”
Thời gian Cố Lăng Kiếm Khư mở ra có hạn, tổng cộng chỉ có mười lăm ngày, họ phải ra ngoài trong vòng mười lăm ngày đó, không được lãng phí thời gian.
Hắn nhìn hai người rồi quay đầu đi về phía trước: “Đi thôi, mau ch.óng hội họp với họ.”
Vân Niệm xách váy chạy theo: “Tuân lệnh, tiểu sư đệ, chúng ta cũng đi thôi.”
Tạ Khanh Lễ im lặng một lát rồi đáp: “Được.”
Họ đi rất lâu.
Tạ Khanh Lễ luôn đi sau Vân Niệm khoảng ba bước, nhìn thiếu nữ dọc đường cứ ngó nghiêng tò mò.
Hắn phải cắt đuôi hai cái phiền phức này.
Không ai dám vào Thúy Trúc Độ, dù họ không ra được cũng chẳng ai dám vào nhặt xác.
Thiếu niên nâng tay lên, khóe môi vừa nhếch, ánh mắt bỗng chạm phải sợi dây đỏ trên cổ tay.
Hắn ngẩn ra trong giây lát.