Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 162:



“Muội nói bậy, ta chỉ bảo rừng trúc có cái đình thôi, ta có bảo muốn đến đây ăn đâu.”

“Huynh nói mà! Ta nghe rõ mồn một bằng cả hai tai!”

Hai người lại bắt đầu cãi nhau chí ch.óe.

Tiếng thiếu nữ và thanh niên vang vọng khắp khu rừng yên tĩnh.

Tô Doanh đã quen với cảnh này, chỉ lắc đầu cười trừ.

Nàng ấy bước tới đưa chiếc đèn l.ồ.ng trong tay cho hắn: “Đường đêm tối lắm, dù là tu sĩ cũng nên thắp đèn, không sợ bóng tối sao?”

Tạ Khanh Lễ nhận lấy đèn l.ồ.ng, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía thiếu nữ đằng xa.

Hắn cúi đầu, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu.

“Ừm, không sợ nữa.”

Sau này sẽ không bao giờ sợ nữa.

Đêm đã khuya, ánh trăng xuyên qua tầng mây mỏng manh, rải xuống con đường mòn yên tĩnh, gió thổi cuốn theo những cánh hoa rơi.

Vân Niệm uống hơi nhiều.

“Giang Chiêu, huynh chơi ăn gian!”

“Muội mới ăn gian ấy, rõ ràng là muội chơi kém!”

“Huynh chắc chắn nhìn bài ta rồi!”

“Bài muội nát bét thế kia, một đôi cũng không có thì nhìn làm gì!”

Vân Niệm say rượu chơi bài xấu tính, bám lấy tay Giang Chiêu đòi xem bài trúc của hắn.

“Vân Tiểu Niệm, muội đang công khai ăn gian đấy à còn đòi xem bài ta?”

Vân Niệm dở thói ăn vạ: “Ta xem chút thì làm sao!”

Tạ Khanh Lễ im lặng vớt rau đã nhừ trong nồi bỏ vào bát Vân Niệm: “Sư tỷ, ăn cơm đi.”

Vân Niệm buông tay Giang Chiêu ra, ngoan ngoãn ngồi về bên cạnh Tạ Khanh Lễ.

Nàng bưng bát, vẻ mặt đáng thương: “Sư đệ, ta thua hết linh thạch rồi.”

Tạ Khanh Lễ buồn cười, lấy ra một hộp linh thạch đặt vào tay nàng: “Không sao, đệ nhiều tiền lắm, sư tỷ cứ chơi tiếp đi.”

“Cảm ơn ông chủ!”

Nàng và vài miếng hết bát rau, đặt bát xuống rồi lại chạy sang chỗ Giang Chiêu: “Chơi tiếp! Ta có tiền rồi!”

Giang Chiêu lườm nàng một cái: “Được được được để xem hôm nay có kiếm được bộ trang sức cho A Doanh nhà ta không nào.”

Tạ Khanh Lễ nhìn cái bát trống không của nàng lại lặng lẽ gắp thêm thức ăn cho nàng.

Vân Niệm không kén ăn, món gì cũng ăn được, đặc biệt thích ăn cay.

Nhưng hắn không ăn được cay.

Một viên thịt viên được gắp vào bát hắn, Tạ Khanh Lễ nhìn viên thịt trong bát có chút ngẩn ngơ.

Tô Doanh không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên liền chỉ vào cái muôi trong nồi: “Biết đệ ưa sạch sẽ, dùng muôi chung múc đấy, canh nấm không cay đâu.”

Tô Doanh ngồi xuống bên cạnh hắn, đối diện là hai kẻ ham chơi quên ăn.

Nàng ấy càng nhìn càng cười: “Tạ sư đệ, đệ nghĩ ta và A Chiêu ai thích đối phương trước?”

Tạ Khanh Lễ đoán: “Giang sư huynh sao?”

Tô Doanh lắc đầu: “Không phải đâu là ta thích chàng ấy trước.”

Điều này khiến Tạ Khanh Lễ bất ngờ, Giang Chiêu đối với Tô Doanh gần như là muốn gì được nấy, nâng niu như trứng mỏng, coi như châu báu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Má Tô Doanh ửng hồng, ánh mắt nhìn Giang Chiêu vô cùng dịu dàng.

“Trước kia ta là kiếm tu, vì trọng thương kinh mạch nên bỏ kiếm đạo từ Chiết Chi Phong chuyển sang Đạp Tuyết Phong, theo Ôn sư thúc học trận pháp. Lúc đó sư muội chưa nhập môn, A Chiêu hay bị lôi đi thử trận pháp, lâu dần bọn ta quen nhau.”

“Trước kia chàng ấy đúng là tên khốn, hay chọc ta tức điên lên nhưng chàng ấy đối xử với ta rất tốt, cực kỳ tốt, nghĩ đủ mọi cách dỗ ta vui, thế là ta động lòng.”

“Nhưng tên ngốc này đầu gỗ lắm, mãi không nhận ra tình cảm của ta, cứ ngốc nghếch đối tốt với ta, cho đến khi ta cố tình khích bác bảo ta có vị hôn phu rồi, dọa chàng ấy sợ quá, mất mấy ngày làm chiếc nhẫn ngọc này để tỏ tình với ta.”

Tô Doanh giơ tay lên, chiếc nhẫn ngọc trên ngón giữa lấp lánh dưới ánh trăng.

“Vậy sư huynh đúng là ngốc thật.”

Tô Doanh cười nói: “Không chỉ sư huynh đệ đâu, sư tỷ đệ cũng thế đấy.”

Nàng ấy hất cằm về phía hai người đang cãi nhau chí ch.óe đối diện, không biết lại có chuyện gì mà Vân Niệm tức đỏ mặt tía tai, bóp cổ Giang Chiêu như muốn bóp c.h.ế.t hắn.

Khuôn mặt thiếu nữ vô cùng sinh động, người giàu cảm xúc thường không giấu được tâm tư, chắc là bị Giang Chiêu chọc tức lắm rồi, cứ đè cổ hắn ra mà mắng.

Nàng ngày nào cũng vậy, tràn đầy sức sống như đóa hoa bất bại nở giữa nghịch cảnh.

Tô Doanh nói: “Tạ sư đệ, thích không nhất thiết phải nói ra miệng, hành động đôi khi cũng có thể bày tỏ tấm lòng, sao đệ biết muội ấy không giống A Chiêu, động lòng mà không tự biết?”

“Ta tin vào phán đoán của mình, ta cũng cho rằng đệ không phải đơn phương, Tạ sư đệ, đệ là người có gia đình rồi, tin rằng đến mùa xuân năm sau khi ta và A Chiêu thành thân, biết đâu đệ và Vân sư muội cũng tu thành chính quả rồi.”

Hắn là người có gia đình rồi.

Tạ Khanh Lễ cõng Vân Niệm đi trên đường mòn, phía trước Giang Chiêu và Tô Doanh nắm tay nhau đi song song.

Vân Niệm uống hơi nhiều, cái miệng tham ăn của nàng chẳng bao giờ biết điểm dừng.

Thiếu nữ ôm c.h.ặ.t cổ thiếu niên, môi đỏ ghé sát cổ hắn, mắt không chớp nhìn sườn mặt hắn.

Nàng chốc chốc lại chọc vào má hắn, nhéo dái tai hắn, giờ lại bắt đầu nghịch tóc đuôi ngựa tết tóc cho hắn.

Tạ Khanh Lễ cũng không phản kháng, cứ để mặc nàng làm gì thì làm.

“Sư đệ, tóc đệ đẹp thật đấy, vừa thơm vừa mượt lại chẳng bị chẻ ngọn, đệ tóc tơ à?”

Tạ Khanh Lễ không hiểu nàng nói gì nhưng biết cách dỗ dành nàng.

“Tóc sư tỷ cũng đẹp mà.”

Vân Niệm bĩu môi: “Thì đúng rồi, ta làm phục hồi keratin đấy, tốn bao nhiêu tiền của ta.”

Lại là những lời hắn không hiểu là ngôn ngữ ở nơi nàng sống.

Nụ cười của Tạ Khanh Lễ nhạt đi vài phần.

Hơi thở của Vân Niệm phả vào sườn mặt hắn, thấy mặt Tạ Khanh Lễ dần đỏ lên: “Hê hê sư đệ, đệ đỏ mặt rồi kìa.”

Tạ Khanh Lễ thản nhiên thừa nhận: “Ừm, đệ hơi nóng.”

Vân Niệm ôm c.h.ặ.t cổ hắn, trườn lên lưng hắn, vỗ vai hắn bất mãn: “Sư đệ, ta sắp rơi xuống rồi.”

Hắn cười xốc nàng lên để nàng ngồi vững vàng và thoải mái trong vòng tay mình.

Vân Niệm ngơ ngác nhìn sườn mặt Tạ Khanh Lễ, một tay không yên phận nhéo má hắn.

Hệ thống đã tê liệt, ký chủ của nó hai ngày liên tiếp say rượu làm trò cười, phận làm hệ thống giờ đây đã chai sạn cảm xúc.

Nó dứt khoát cắt đứt liên lạc với Vân Niệm, mặc kệ nàng muốn làm gì thì làm.

Vân Niệm vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, nhỏ giọng hỏi Tạ Khanh Lễ: “Sư đệ, đệ có sợ không?”

Bước chân Tạ Khanh Lễ khựng lại, quay đầu hỏi nàng: “Sư tỷ sợ cái gì?”

Vân Niệm sụt sịt, lầm bầm:

“Thì là Nam Tứ Thành đó, cái Phù Sát Môn đó có vẻ ghê gớm lắm, môn sinh tu vi cao cường lại còn Sinh T.ử Cảnh ở đó nữa, tiền bối Bùi Lăng là tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ còn bị nhốt trong đó, cha đệ năm xưa là đệ nhất kiếm tu thiên hạ cũng... Tóm lại là không biết trong đó có cái gì...”

Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng ghé vào vai hắn lầm bầm gì đó không rõ, Tạ Khanh Lễ nghe không rõ nhưng cũng biết nỗi sợ của nàng bắt nguồn từ đâu.