Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 161:



Phù Đàm Chân Nhân không nói gì nữa, hai người đứng song song nhìn theo bóng Vân Niệm đi càng lúc càng xa.

Tạ Khanh Lễ thay một bộ bạch y mới, tóc đen b.úi cao bằng ngọc quan, đeo Long Khấu bên hông.

Xuyên qua rừng trúc, giả sơn, đến một mật thất.

Bàn tay thon dài sờ soạng trên tường, tìm được một chỗ lồi lên như ý muốn.

Cửa đá đóng c.h.ặ.t mở ra, hơi lạnh ùa tới, bốn phía toàn là băng tuyết.

Hắn bước vào, trong quan tài băng ở chính giữa có một người nằm im lìm.

Hắn không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn.

Người trong quan tài mặc y phục đỏ rực, mái tóc đen chỉ được b.úi gọn bằng vài cây trâm ngọc, trên mặt trang điểm tinh xảo nhưng không kém phần trang nhã, nếu không nhìn những vết nứt chằng chịt trên da bà, dáng vẻ nhắm mắt của bà như đang ngủ say.

Tạ Khanh Lễ lấy từ trong túi Càn Khôn ra một chiếc hộp gỗ dài.

Mở hộp ra, một cây trâm vàng lấp lánh, đầu trâm chạm khắc hình hoa Ánh Nguyệt.

Hắn cúi người cẩn thận cài cây trâm vàng lên tóc người trong quan tài.

Cây trâm vàng đó tương phản rõ rệt với những cây trâm ngọc trên đầu người phụ nữ, trông có chút lạc lõng.

Tạ Khanh Lễ dường như cũng nhận ra, cúi đầu cười khẽ.

“A nương nói người đeo chắc chắn sẽ rất đẹp nhưng sao con thấy không đẹp bằng trâm ngọc nhỉ?”

Hắn ngắm nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn không rút cây trâm vàng ra.

Tạ Khanh Lễ dựa vào quan tài băng ngồi xuống, thiếu niên vốn mắc bệnh sạch sẽ giờ ngồi bệt xuống đất, cái lạnh trong băng thất thấu xương, hơi thở hắn phả ra cũng mang theo sương giá.

“Lúc còn sống a nương hay kể với con về người, người và a nương rất thân thiết, năm xưa sau khi người mất, nghe nói a nương khóc đến ngất đi, hôn sự với cha cũng hoãn lại rất lâu.”

“Cây trâm vàng này là quà a nương định tặng người nhưng người mất sớm quá, Thẩm Kính nói người được an táng trong hoàng lăng nên cây trâm này vẫn chưa được tặng.”

“Năm xưa Tạ gia gặp nạn, lão quản gia đỡ đao cho con mà c.h.ế.t, cậu mợ và ông bà ngoại t.ử thủ Tạ gia đến c.h.ế.t, a nương đưa con trốn thoát nhưng cũng chẳng chạy được bao xa, bà ấy bảo con cứ chạy thẳng đừng quay đầu lại, Thẩm Kính sẽ đến đón con nhưng Thẩm Kính không đến.”

Thiếu niên im lặng rất lâu.

Hồi lâu sau, một tiếng thở dài vang lên.

“Dì nhỏ, con từng oán trách người, a nương tin tưởng phu quân của người như vậy, tại sao khi Tạ gia gặp nạn ông ta lại không đến. Con biết rõ không nên oán trách người nhưng lúc đó con hết cách rồi, nỗi oán hận trong lòng cần một nơi để trút bỏ.”

“Sau khi trốn thoát con nghe nói Thẩm Kính bắt bớ tu sĩ, con tra ra chân tướng năm xưa, con vẫn không buông bỏ được người. Ngày sinh nhật mười bốn tuổi, con một mình xông vào hoàng cung, Thẩm Kính suýt c.h.ế.t trong tay con nhưng trong hoàng cung có quá nhiều tu sĩ, lúc đó con chỉ là Hóa Thần hậu kỳ, con không thể đưa người đi, người có trách con không?”

Không ai trả lời hắn.

Yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình.

“Chắc người không trách con đâu, a nương nói người rất tốt, nếu người còn sống nhất định sẽ thương con.” Hắn tựa đầu vào thành quan tài băng, ngửa đầu nhìn trần băng dày cộp: “Nhưng trước đây con luôn chán ghét chính mình.”

“Con ghét bản thân, tại sao con lại là con của Bùi Quy Chu, tại sao a nương vì cứu con mà truyền thứ đó cùng với tu vi của cha vào người con, tại sao Bùi gia, Tạ gia, Sài gia ba nhà vì con mà c.h.ế.t?”

“Sau khi trốn thoát con ở Yêu Vực năm năm, nơi đó đúng là nơi ăn thịt người không nhả xương, con yêu quái nào cũng muốn ăn thịt con, con chỉ còn cách g.i.ế.c chúng. Khi Sát Lục Đạo đạt đến đỉnh cao, nhân tính cũng dần bị ăn mòn, con từng tưởng mình sẽ trở thành quái vật, con tưởng mình đã chấp nhận kết cục này.”

“Nhưng dì nhỏ à.” Giọng hắn trầm xuống: “Con sợ rồi, con không muốn trở nên như vậy.”

Tạ Khanh Lễ cúi đầu:

“Con hối hận vì đã tu Sát Lục Đạo rồi, con không muốn mất đi nhân tính, con không muốn không nhận ra họ, con không muốn diệt thế, con sợ trở nên như vậy sư tỷ sẽ ghét con, sư phụ cũng sẽ không thích con nữa.”

“Dì nhỏ nói xem, con có biến thành như vậy không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này vẫn không ai trả lời.

Chỉ có tiếng thở và nhịp tim bình ổn của hắn.

Hắn im lặng rất lâu, không biết đã qua bao nhiêu canh giờ.

Lạnh quá, trên mặt hắn kết một lớp sương giá, cái lạnh làm đông cứng lục phủ ngũ tạng.

Tạ Khanh Lễ vịn vào quan tài băng đứng dậy, ngồi lâu quá nên đứng dậy hơi choáng váng.

“Con quên mất sẽ chẳng ai nói chuyện với con nữa, chỉ còn mình con thôi.”

Bàn tay Tạ Khanh Lễ chống lên quan tài băng siết c.h.ặ.t rồi lại buông lỏng, cuối cùng nhìn người trong quan tài băng một cái, khóe môi gượng cười.

Thiếu niên nói: “Dì nhỏ, con có gia đình mới rồi, lần này con sẽ dốc hết sức để giữ họ lại, con sẽ không để mất bất kỳ ai nữa.”

Khi hắn bước ra ngoài thì trời đã tối đen, Tạ Khanh Lễ đi qua giả sơn đến rừng trúc, rừng sâu hun hút tĩnh mịch, đường nhỏ tối om không thấy bóng người, ánh trăng mờ nhạt, bốn phía gần như không nhìn thấy gì.

Hắn cũng không thắp đèn, một mình đi trong bóng tối.

Tiếng bước chân quen thuộc vọng lại từ con đường đối diện.

Tạ Khanh Lễ dừng lại, ánh sáng phía xa mờ ảo, ngọn đèn không sáng lắm nhưng dường như xua tan mọi bóng tối, lơ lửng trong không trung tiến lại gần hắn.

Ánh sáng đó ngày càng sáng, ngày càng rõ, ngày càng ấm áp.

Cho đến khi đến ngay trước mặt.

Thiếu nữ xách đèn l.ồ.ng bước ra từ rừng trúc, nhìn thấy hắn liền cong mắt cười rạng rỡ đầy sức sống.

Nàng nhướng mày: “Tiểu công t.ử, sợ bóng tối không, ta đến bán đèn đây, giảm giá kịch sàn cho công t.ử, một chiếc đèn chỉ một viên linh thạch thôi, cơ hội ngàn năm có một, mau mua đi nào!”

Nàng mặc một bộ y phục màu xanh, gần như hòa làm một với rừng trúc phía sau.

Nhưng thật kỳ lạ, hắn chỉ nhìn thấy nàng.

Chỉ có nàng.

Nàng đẹp hơn tất cả mọi thứ trên thế gian này.

Hắn chắp tay sau lưng cũng bắt chước nàng cười: “Nhưng chỉ có một chiếc đèn, cô nương bán cho ta rồi thì cô nương về kiểu gì?”

“Ừm...”

Cô nương nhỏ nhíu mày, bĩu môi giả vờ suy tư.

Tạ Khanh Lễ cũng không nói gì, chỉ đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn nàng.

Cho đến khi phía sau lại truyền đến hai luồng ánh sáng.

Lúc này, cô nương nhỏ né sang một bên, đắc ý chỉ về phía sau: “Bị lừa rồi chứ gì, hí hí, bọn ta có ba người lận!”

Thanh niên và cô gái áo xanh cũng xách hai chiếc đèn l.ồ.ng bước ra.

Tô Doanh đi tới, gõ nhẹ vào trán Vân Niệm, bất lực cười nói: “Muội chạy nhanh thế là để lừa linh thạch của Tạ sư đệ à.”

Tạ Khanh Lễ nhìn về phía thanh niên.

Thanh niên quay đầu đi, mặt hơi đỏ, ngượng ngùng giải thích: “Ta không phải đến đón đệ đâu là sư muội nói muốn ăn lẩu, sâu trong rừng trúc có một cái đình, bọn ta mua nguyên liệu rồi tiện đường đến đây tìm đệ.”

Vân Niệm chống nạnh: “Huynh nói dối, rõ ràng là huynh muốn đến rừng trúc ăn!”