Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 19: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112



Vân Niệm cố gắng trấn tĩnh lại, Tạ Khanh Lễ chắc chắn chưa xảy ra chuyện gì, nếu không Cục Xuyên Sách đã đưa ra cảnh báo rồi.

“Chúng ta đi tìm đệ ấy.”

Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận phương vị của Tạ Khanh Lễ.

Trên cổ tay hắn còn có dây Linh Ti, dù xa đến đâu nàng cũng có thể tìm được.

“Thấy rồi.”

Nàng hành động rất nhanh, Giang Chiêu vội vàng bám theo.

Trong khi đó, bóng dáng thiếu niên hóa thành một vệt trắng xuyên qua rừng trúc.

Tạ Khanh Lễ rất nhanh đã tìm được nơi mình muốn đến.

Thiếu niên đứng thẳng người, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, dường như đang quan sát thứ gì đó.

Mặt đất vốn bằng phẳng bỗng nứt toác, vết nứt từ nhỏ bé dần lan rộng, cuối cùng tạo thành vực thẳm có thể nuốt chửng vạn vật, rừng trúc cao v.út cũng sụp đổ theo.

Tiếp đó là một mảng dày đặc...

Bóng côn trùng.

Mặt đất sụp xuống để lộ ra sự nguy hiểm chôn sâu bên dưới.

Đó rõ ràng là một ổ côn trùng.

Tạ Khanh Lễ xòe lòng bàn tay, mặt không đổi sắc rạch một đường, m.á.u tươi nhỏ thành từng chuỗi rơi xuống ổ côn trùng.

Chỉ trong vài nhịp thở, hàng chục sợi dây leo to khỏe tua tủa gai nhọn từ mặt đất lún sụt trồi lên, uốn éo lao về phía hắn. Không khó để tưởng tượng hậu quả nếu bị chúng cuốn lấy.

Tạ Khanh Lễ lạnh lùng nhìn chúng, ngay khi những sợi dây leo chỉ còn cách hắn vài tấc, hắn đang định rút kiếm thì bỗng có ai đó nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn từ phía sau, dùng sức kéo mạnh về phía sau.

Cổ tay lạnh lẽo bị người giữ c.h.ặ.t, thiếu nữ ôm lấy thắt lưng hắn, lôi hắn nhanh ch.óng lùi lại.

Kế hoạch trong nháy mắt bị phá vỡ, Tạ Khanh Lễ chưa từng dự liệu sẽ xảy ra sai sót như vậy, vẻ mặt vốn điềm nhiên lần đầu tiên thoáng nét cứng ngắc.

Giang Chiêu xung phong đi đầu: “Ta đoạn hậu, hai người mau đi đi!”

Bản mệnh kiếm của hắn tên là Lẫm Tầm.

Lúc này thân kiếm Lẫm Tầm tỏa ra kiếm quang bốn phía c.h.é.m đứt những sợi dây leo to khỏe.

Vân Niệm cũng không nhiều lời, vận linh lực vào thân kiếm nhanh ch.óng né tránh những sợi dây leo từ bốn phương tám hướng lao tới, bay thẳng lên trên.

Vân Niệm mang theo Tạ Khanh Lễ né tránh những sợi dây leo kia.

Trái tim nàng đập thình thịch liên hồi.

Có trời mới biết, lúc nãy khi quay lại nhìn thấy Tạ Khanh Lễ đứng trên mặt đất sắp sụp đổ, ngay trước mặt là cái hố sâu lúc nhúc kiến ăn thịt.

Mấy sợi dây leo to tướng đang muốn kéo hắn xuống, vậy mà hắn cứ đứng ngây ra đó không phản ứng gì, cứ như bị dọa đến ngốc luôn rồi vậy. Lúc ấy Vân Niệm suýt thì hét toáng lên.

Cái tên ngốc này đứng đó làm cái gì vậy chứ!

Bây giờ tuy đã kéo được người rồi nhưng nỗi sợ hãi trong lòng nàng càng dâng cao.

Tạ Khanh Lễ cúi đầu nhìn người trong lòng.

Vóc dáng nàng chỉ cao đến vai hắn, nhìn thế này giống như lọt thỏm hoàn toàn trong lòng hắn.

Chẳng phải nàng đi rồi sao?

Giọng Tạ Khanh Lễ rất nhẹ: “Sư tỷ?”

Vân Niệm đầu cũng không ngẩng lên: “Đừng động đậy, ta đưa đệ rời khỏi đây.”

Vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo rắn rỏi, Tạ Khanh Lễ cúi đầu nhìn người con gái trong lòng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngày thường hay cười giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm trọng, ánh mắt nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng từ góc độ của hắn có thể thấy rõ hàng mi nàng đang run rẩy.

Sợ hãi đến mức này mà vẫn muốn cứu hắn sao?

Đôi môi nàng dường như còn đang mấp máy, âm thanh yếu ớt truyền đến.

Tạ Khanh Lễ nhướng mày, bất động thanh sắc ghé sát lại gần nàng hơn một chút.

Hắn tưởng nàng đang khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng những gì lọt vào tai hắn lại là...

“Giàu mạnh dân chủ văn minh hài hòa...”

Tạ Khanh Lễ: “?”

Nàng đang lẩm bẩm cái gì vậy?

Vân Niệm: Ai hiểu nỗi lòng của người mắc chứng sợ lỗ chứ!

Nàng liên tục tự nhủ trong đầu đừng nhìn xuống nhưng lúc này trong đầu toàn là hình ảnh lũ kiến ăn thịt bò lổm ngổm chồng chất lên nhau.

Vân Niệm sơ ý một chút, một sợi dây leo quẹt qua cổ nàng. Nàng vội vàng ôm Tạ Khanh Lễ né sang một bên nhưng trên da vẫn bị gai nhọn rạch một đường rướm m.á.u.

Máu tươi chảy dọc theo cần cổ trắng ngần, ánh mắt Tạ Khanh Lễ tối sầm lại.

Nhưng người trong lòng vẫn không hề liếc ngang liếc dọc, tiếp tục đưa hắn luồn lách giữa rừng dây leo.

Tạ Khanh Lễ liếc nhìn Giang Chiêu đang chật vật né tránh bên kia, rõ ràng cũng ứng phó khá khó khăn.

Những người có mặt ở đây, ngoại trừ hắn, ai cũng đều bị dây leo làm bị thương.

Chỉ có hắn là được Vân Niệm bảo vệ an toàn từ đầu đến cuối.

Rõ ràng nàng yếu ớt như vậy.

Yết hầu Tạ Khanh Lễ khẽ chuyển động, giọng nói tựa như tiếng suối chảy róc rách: “Sư tỷ, bỏ đệ xuống đi, mang theo đệ tỷ sẽ bị phân tâm, không thoát được đâu.”

Vân Niệm vừa ôm hắn tránh được một sợi dây leo, nghe vậy liền trừng mắt: “Đừng nói ngốc nghếch nữa, ta sẽ không bỏ lại đệ đâu, đệ nhất định phải sống.”

Đây là nhiệm vụ đầu tiên sau khi nàng trở thành nhân viên chính thức, khó khăn lắm mới vượt qua được kỳ thực tập gian nan, nếu nhiệm vụ thất bại có khi lại quay về thời kỳ đồ đá mất.

Vân Niệm tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra.

Tạ Khanh Lễ im lặng rất lâu không nói gì, Vân Niệm tưởng hắn đã từ bỏ ý định nên yên tâm tập trung đối phó với đám dây leo.

Bọn họ phải thoát khỏi vòng vây của đám dây leo này, thoát ra được là sống.

Trên đỉnh đầu dường như có tiếng ai đó cười khẽ.

Thiếu niên tựa như đang thở dài, giọng nói vô cùng hư ảo: “Nhưng sư tỷ à sẽ chẳng có ai mong đệ còn sống đâu.”

Vân Niệm còn chưa kịp phản ứng lại lời hắn nói, bàn tay lạnh lẽo đã dứt khoát đẩy nàng ra.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của nàng, thiếu niên lùi lại một bước từ khoảng không ngã ngửa về phía sau, đôi mắt cong cong ý cười nhìn thiếu nữ đang ngẩn người trên thanh mộc kiếm.

Mặc cho bản thân rơi xuống vực sâu không đáy.

“Tạ Khanh Lễ!”

“Sư muội!”

Khoảnh khắc Tạ Khanh Lễ rơi xuống hố sâu và bị lũ kiến ăn thịt nhấn chìm trong nháy mắt, Vân Niệm vẫn chưa hoàn hồn.

Nàng thậm chí còn không cảm nhận được cảm xúc của chính mình.

Nàng theo bản năng vứt bỏ mộc kiếm, cùng hắn nhảy xuống.

Nỗi sợ hãi Tạ Khanh Lễ c.h.ế.t còn lớn hơn nỗi sợ hãi lũ kiến ăn thịt. Nàng vận linh lực, đối diện với đôi mắt đen hơi mở to của thiếu niên, chẳng màng đến những dây leo đang sượt qua vai mình.

Vươn tay về phía Tạ Khanh Lễ.

Ngay khoảnh khắc rơi vào hố kiến ăn thịt khổng lồ, nàng lao vào lòng Tạ Khanh Lễ, ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng hắn.

Xung quanh sáng rực, trên tường khảm đầy Dạ Minh Châu. Vì quanh năm không thấy ánh mặt trời nên nơi đây có chút âm u lạnh lẽo khiến người ta nổi da gà.

Vân Niệm quay người nhìn thiếu niên đang ngồi trong góc, đưa chiếc cốc sứ đang bốc hơi nghi ngút cho hắn: “Múc trước khi đến đây đấy, uống cho ấm người.”

Ánh mắt Tạ Khanh Lễ dừng lại giây lát rồi đưa tay nhận lấy cốc trà nóng.

“Đa tạ Vân sư tỷ.” Giọng hắn rất thấp.

Hắn rũ mắt xuống, làn da vốn trắng trẻo càng thêm nhợt nhạt.

Một tiếng thở dài buông xuống, Vân Niệm ngồi xổm xuống trước mặt hắn.

“Vân sư tỷ...”

Tạ Khanh Lễ cúi đầu từ góc độ của nàng nhìn lại, hắn giống như một đứa trẻ biết mình làm sai, vừa luống cuống vừa tỏ ra yếu thế.