Nàng biết rõ không nên giận hắn nhưng cứ nghĩ đến cảnh hắn dứt khoát đẩy tay nàng ra, rơi xuống cái hố đầy kiến ăn thịt, nàng lại thấy hồn xiêu phách lạc.
Vân Niệm hạ giọng hỏi: “Tại sao đệ lại nhảy xuống? Đệ có biết nếu lũ kiến ăn thịt đó không phải ảo cảnh thì bây giờ đệ chẳng còn mống xương nào rồi không?”
Kiến ăn thịt là ảo cảnh, điều này mãi đến khi nhảy xuống và sống sót họ mới nhận ra.
Trong Thúy Trúc Độ không chỉ đầy rẫy linh thú mà còn vô số ảo cảnh.
Vân Niệm từng nghe nói có một loại dây leo hộ pháp, trước kia được các tiên môn dùng để bố phòng vì sức sát thương cực lớn.
Nó còn biết tạo ra ảo cảnh để hù dọa kẻ địch, nhân lúc người ta hoảng loạn bỏ chạy thì quấn c.h.ặ.t lấy, hút cạn biến thành phân bón cho mình.
Đám dây leo họ gặp hôm nay chắc hẳn là loại dây leo hộ pháp này và lũ kiến ăn thịt chính là ảo cảnh do nó tạo ra.
Nơi mà đám dây leo này bảo vệ, chắc hẳn chính là nơi họ đang đứng đây.
Tạ Khanh Lễ cũng nhận ra nàng đang giận.
Nhưng tại sao lại giận chứ?
Hắn thực sự không hiểu.
Vân Niệm mím môi nhìn hắn như thể nhất quyết bắt hắn phải đưa ra một lý do.
Yết hầu Tạ Khanh Lễ khẽ động.
Hắn nói ra lý do đã chuẩn bị từ trước: “Nếu không bỏ đệ lại, Vân sư tỷ sẽ bị dây leo làm bị thương, có thể sẽ mất mạng.”
Hắn luôn giỏi ngụy trang thành dáng vẻ vô hại và lương thiện.
Tạ Khanh Lễ cũng tưởng Vân Niệm sẽ giống như mọi khi nhanh ch.óng hết giận.
Nhưng nàng không làm thế.
Giọng thiếu nữ càng thêm lạnh lùng: “Vậy còn đệ thì sao?”
Phản ứng của nàng nằm ngoài dự liệu, Tạ Khanh Lễ có chút không phản ứng kịp: “Sao cơ?”
Vân Niệm lạnh lùng hỏi: “Mạng của đệ không phải là mạng sao? Tại sao lại coi rẻ mạng sống của mình như vậy?”
Tại sao lại coi rẻ mạng sống của mình như vậy?
Vẻ bình thản của Tạ Khanh Lễ trong nháy mắt gần như sụp đổ.
Hắn khẽ khép mắt, dường như lại nhìn thấy đáy giếng sâu không thấy đáy năm nào.
Thứ duy nhất nhìn thấy là một mảng trời nhỏ bé trên đỉnh đầu và bóng dáng ngọc thụ lâm phong đội mũ màn che mặt.
Giọng nói lạnh lùng tựa như băng vỡ: “Chỉ là một cái mạng rách nát, nghĩ cách cạy miệng nó ra, đừng làm c.h.ế.t là được.”
Mạng rách nát.
Đầu hắn lại bắt đầu đau như b.úa bổ, sát ý bị đè nén chực chờ phá vỡ phong ấn, gân xanh trên trán nổi lên, mồ hôi lạnh chảy dọc theo thái dương.
Đúng lúc này, một bàn tay lạnh lẽo áp lên tay hắn, giọng nói thiếu nữ như vọng lại từ nơi xa xăm: “Tạ Khanh Lễ!”
Tạ Khanh Lễ bất chợt mở mắt.
Vân Niệm ghé sát lại gần, gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên người nàng, theo từng nhịp thở thấm vào phế phủ, xua đi phần nào cơn đau đầu.
Vân Niệm nhíu mày: “Đệ sao vậy?”
Nàng nhìn rất rõ, cảm xúc của hắn vừa rồi không bình thường.
Hơi thở Tạ Khanh Lễ có chút rối loạn, hắn cười nhạt một tiếng: “Không sao, chỉ hơi mệt thôi.”
Hắn rút tay về, ánh mắt dừng lại trên vết thương nơi cổ Vân Niệm. Vết thương đã đóng vảy nhưng trên làn da trắng ngần của nàng vẫn vô cùng chướng mắt.
“Vân sư tỷ.”
“Ta đây.”
Tạ Khanh Lễ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Vân Niệm không chớp.
“Vậy tại sao tỷ lại nhảy xuống?”
Tại sao lại quay lại tìm hắn?
Tại sao lại nhảy xuống?
Khoảnh khắc ngã ngửa ra sau, hắn thấy Vân Niệm dường như khựng lại một chút sau đó sau đó dứt khoát nhảy xuống theo.
Lúc lao vào lòng hắn, nàng vẫn cố vận linh lực bảo vệ xung quanh hai người, dốc hết sức muốn giữ mạng cho hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người đời ghét bỏ hắn, căm hận hắn, tại sao nàng lại năm lần bảy lượt cứu hắn, không tiếc cả tính mạng mình.
Hai người ở rất gần nhau, gần đến mức Vân Niệm có thể nhìn rõ yết hầu đang chuyển động, hàng mi dài đang rung động của hắn và thấy cả hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng t.ử đen láy.
Nàng nghe ra thái độ có phần cứng rắn trong lời nói của hắn.
Điều này khá mới mẻ, bởi khi nói chuyện với nàng, Tạ Khanh Lễ luôn giữ thái độ rất nhẹ nhàng, chưa bao giờ dùng giọng điệu như đang giận dỗi thế này.
Vân Niệm thản nhiên đáp: “Ta sợ đệ c.h.ế.t chứ sao. Hơn nữa ta đã nói sẽ bảo vệ đệ, ta không thể thất hứa được.”
Tạ Khanh Lễ chưa nghe từ “vẽ bánh” bao giờ nhưng cũng đoán được đại khái ý nghĩa.
(Nguyên văn là “vẽ bánh” - vẽ bánh: ý chỉ hứa lèo, hứa suông)
Màu mắt thiếu niên sẫm lại, hàng mi đen nhánh khẽ run, lệ khí trong lòng không thể kìm nén, những cảm xúc khó tả trào dâng, chua chát và đắng nghét.
Nàng lại nói muốn bảo vệ hắn.
Nàng cười đến mức mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Bất kể lúc nào, đối mặt với hắn nàng vẫn luôn giữ nụ cười rạng rỡ, giống như đang dỗ dành đứa em trai đang giận dỗi ở nhà vậy.
Đủ rồi.
Tạ Khanh Lễ nhắm mắt lại, đè nén cảm xúc quỷ dị trong lòng.
Chẳng qua chỉ là diễn kịch thôi, hắn đâu phải chưa từng thấy những thứ này.
Tạ Khanh Lễ ổn định nhịp tim, hạ giọng nói, dường như mang theo chút châm biếm: “Sư tỷ thân thể ngàn vàng, sư đệ mạng rách nát, không đáng để tỷ bảo vệ như vậy.”
Xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở đan xen của hai người.
Vân Niệm có chút bất lực, hít sâu một hơi, giọng nói càng thêm dịu dàng:
“Dù người đời có sỉ nhục đệ, mắng mỏ đệ nhưng bản thân đệ tuyệt đối không được tự coi thường mình. Ta cũng chưa bao giờ thấy đệ có gì khác biệt với ta cả, mạng sống của đệ đối với ta cũng rất quý giá.”
Mạng sống của đệ đối với ta cũng rất quý giá.
Ánh mắt Tạ Khanh Lễ hạ xuống, rơi trên hai bàn tay đang nắm lấy nhau của họ.
Bàn tay nàng rất nhỏ, hờ hững đặt trên mu bàn tay hắn.
Nhưng rất ấm áp.
Nàng là người đầu tiên cảm thấy mạng sống của hắn quý giá.
Tạ Khanh Lễ rất muốn m.ổ x.ẻ trái tim nàng ra xem rốt cuộc nàng đang nghĩ gì?
Rõ ràng tu vi kém xa hắn là người hắn chỉ cần động ngón tay là có thể bóp c.h.ế.t, vậy mà lại hết lần này đến lần khác bảo vệ hắn.
Là thật lòng bảo vệ, hay là có mưu đồ khác?
Tiếng bước chân từ xa vọng lại, phá vỡ bầu không khí trầm mặc giữa hai người.
Là Giang Chiêu.
Vân Niệm vội vàng buông tay Tạ Khanh Lễ ra bước tới.
Giang Chiêu liếc nhìn thiếu niên đang ngồi trong góc, thấy sắc mặt hắn tái nhợt yếu ớt, đáy mắt thoáng qua vẻ u tối.
Vân Niệm: “Sư huynh, thế nào rồi?”
Giang Chiêu thu hồi ánh mắt, khẽ đáp: “Phía trước không có đường, không ra được.”
Vân Niệm chùng lòng xuống.
Nàng cũng không ngờ dưới cái hố sâu này lại còn một trận pháp dịch chuyển nữa, tất cả bọn họ đều bị đưa đến nơi xa lạ này.
Nơi họ đang đứng là một đại điện.
Những viên gạch xanh được xếp ngay ngắn tạo thành bức tường đá kiên cố, trên tường còn treo Dạ Minh Châu, cứ cách vài chục mét lại có một viên, đại điện sáng rực rỡ, tài lực này không phải người thường có thể làm được.
Và họ hoàn toàn không tìm thấy lối ra.
Vân Niệm quay đầu nhìn về phía sau.
Đó là một cánh cổng khổng lồ, cao ch.ót vót, được làm bằng huyền thiết, cứng rắn vô cùng, muốn dùng sức mạnh để mở là điều không thể.
Trước mắt chỉ còn lại cánh cổng này.
Nhưng sau cánh cổng kia rốt cuộc có gì thì không ai biết, bước vào rồi là sống hay c.h.ế.t cũng không thể đoán trước.