Câu hỏi này Phù Đàm Chân Nhân từng hỏi hắn rất nhiều lần.
Giang Chiêu siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, trả lời y như những lần trả lời Phù Đàm Chân Nhân trước đây: “Để trừ gian diệt ác trong thiên hạ, bảo vệ bách tính an khang, trả lại sự công bằng cho thế gian.”
Bùi Lăng: “Ngươi nghĩ thế nào là ác, thế nào là công bằng?”
Giang Chiêu: “... G.i.ế.c người cướp của, tâm tính bất chính, làm hại đến sự an bình... là ác.”
Bùi Lăng cười khẩy một tiếng rồi lắc đầu.
Ông lại biến ra một bộ trà cụ mới, tự mình nhấp một ngụm trà nóng: “Nhóc con, đến cái này mà ngươi cũng không ngộ ra được thì cả đời này cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Sắc mặt Giang Chiêu tái đi vài phần.
Hắn ấp úng nói: “Tiền bối, ta cũng không muốn tranh luận với người về những chuyện này, xin người hãy nghĩ cách đưa sư muội ta ra ngoài.”
Thiếu niên ngồi trong góc bỗng cử động, ngước mắt nhìn sang.
Bùi Lăng nhìn hắn với vẻ cười như không cười.
Ông mở miệng nhưng không phải nói với Giang Chiêu.
Mà là nói với Tạ Khanh Lễ.
“Còn ngươi, ngươi nghĩ nó có ra được không?”
Giang Chiêu lạnh lùng liếc nhìn Tạ Khanh Lễ, càng nhìn cái vẻ thờ ơ của hắn càng thấy tức: “Tạ sư đệ, sư muội ta quan tâm đệ như vậy, đệ lại không lo lắng cho muội ấy chút nào sao?”
Khuôn mặt Tạ Khanh Lễ nửa sáng nửa tối, ánh sáng Dạ Minh Châu chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, thần sắc hắn u tối khó lường.
Sự tĩnh lặng quỷ dị bao trùm khắp Kiếm Các.
Hồi lâu sau, thiếu niên đã ba ngày không nói một lời bỗng mấp máy môi: “Tỷ ấy sẽ không c.h.ế.t đâu.”
Ai cũng có thể c.h.ế.t.
Nhưng Vân Niệm thì không.
Giang Chiêu sầm mặt xuống, nhìn hai kẻ kẻ xướng người họa này, chỉ cảm thấy mình thật thừa thãi.
Hắn ngước nhìn thanh kiếm ở tầng cao nhất, vỏ kiếm ánh bạc sương hàn, lẳng lặng đứng đó trấn áp vạn kiếm trong Kiếm Các.
Giang Chiêu nắm c.h.ặ.t thanh kiếm bên người, lần đầu tiên cảm thấy hoảng loạn và bất lực.
Hắn vô năng, không cứu được tiểu sư muội của mình.
Lần này, muội ấy chỉ có một mình.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, thoắt cái đã nửa tháng.
Vân Niệm đã ở trong Kiếm Cảnh hơn hai mươi ngày.
[Kiếm Cảnh là thế giới ảo, dòng thời gian chưa chắc đã giống với bên ngoài.]
Nhưng cụ thể thế nào thì bọn họ cũng không biết.
Vân Niệm hoàn toàn mù tịt về Kiếm Cảnh, nàng không biết bên ngoài đã trôi qua bao lâu cũng không biết Tạ Khanh Lễ đã lấy được Toái Kinh chưa.
Nàng nhìn đứa trẻ đang cuộn tròn trong góc hang sâu, không kìm được thở dài.
Vân Niệm vừa nhắm mắt định nghỉ ngơi thì trận pháp bỗng d.a.o động dữ dội.
Nàng mở bừng mắt.
Trận pháp sắp hết hiệu lực rồi.
Đã bao nhiêu ngày trôi qua, trận pháp này cuối cùng cũng không trụ được nữa.
Hệ thống: [Cô không thể mang theo hắn trốn ở đây mãi được, nếu không rời đi, sớm muộn gì bọn chúng cũng lục soát đến đây thôi.]
Đương nhiên Vân Niệm biết rõ điều đó.
Nàng đứng dậy, dùng đất cát lấp tắt đống lửa trong hang, thu dọn tất cả đồ đạc vào túi Càn Khôn.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng khó hiểu của Tạ Khanh Lễ, Vân Niệm lấy áo khoác ngoài trùm lên đầu hắn rồi cõng hắn lên lưng.
Tạ Khanh Lễ: “?”
Hắn giãy giụa: “Thả ta xuống!”
Vân Niệm giữ c.h.ặ.t lấy hắn: “Đừng động đậy, trận pháp không duy trì được nữa rồi, chúng ta phải mau ch.óng rời khỏi đây.”
Người trên lưng bỗng nhiên nằm im.
Không biết có phải do sợ hãi hay không, hắn túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Vân Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Niệm liếc nhìn cổ áo, hơn hai mươi ngày qua nàng cẩn thận chăm sóc hắn từng li từng tí, hắn cũng đã có da có thịt hơn một chút, không còn gầy trơ xương như lúc mới gặp nữa.
Nàng thu hồi suy nghĩ, dồn sức lao ra khỏi hang động.
Nàng không dám ngự kiếm, cõng Tạ Khanh Lễ nương theo những cành cây rậm rạp che chắn mà đi bộ.
Lúc này nàng lại thấy may mắn cũng may đây là rừng rậm còn có chỗ che chắn, nếu không ngay khoảnh khắc ra khỏi hang động họ đã bị phát hiện rồi.
Nàng chạy dọc theo con đường mòn, nghe tiếng bước chân dần áp sát phía sau, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.
Bọn chúng đã phát hiện ra hang động đó rồi, chắc chắn sẽ men theo đường này đuổi kịp họ.
Người trên lưng cất giọng u ám: “Thả ta xuống đi, bọn chúng sẽ không đuổi theo ngươi đâu.”
Vân Niệm c.ắ.n răng, chạy gần nửa canh giờ, thể lực của nàng đang tiêu hao nhanh ch.óng.
“Đừng nói nữa sẽ không sao đâu.”
Lời nàng vừa dứt.
Vút...
Tiếng v.ũ k.h.í xé gió lao tới.
Sống lưng Vân Niệm lạnh toát, theo bản năng cúi người lăn sang một bên.
Nàng kéo Tạ Khanh Lễ nhanh ch.óng đứng dậy, nơi nàng vừa đứng ban nãy, một mũi tên cắm sâu vào mặt đất, thân mũi tên bị lấp mất một nửa, lực b.ắ.n cực mạnh, nếu trúng vào người nàng chắc chắn sẽ xuyên thủng người.
Vân Niệm nhanh ch.óng kéo Tạ Khanh Lễ ra sau lưng, che chắn cho hắn thật kỹ càng.
Trong rừng rậm sâu thẳm, mấy bóng đen hiện ra.
Tổng cộng năm người, đeo mặt nạ che nửa mặt, chỉ để lộ phần cằm và đôi môi nhợt nhạt, đôi mắt đen tà ác, toàn thân nồng nặc mùi m.á.u tanh.
Giống như Sát Thần.
Bên hông bọn chúng đeo một tấm lệnh bài bằng bạc, bên trên khắc hình...
Đầu chim.
Năm tên sát thủ nhếch môi cười gằn, chẳng nói chẳng rằng lời nào, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện lao nhanh về phía Vân Niệm.
Vân Niệm hét lớn: “Ở yên đó đừng động đậy!”
Trận pháp vô hình bao bọc lấy Tạ Khanh Lễ, hắn thậm chí còn không cảm nhận được gió lốc từ cuộc chiến bên ngoài.
Hắn nhìn thiếu nữ lao vào giữa đám hắc y nhân.
Nàng rất lợi hại, dù chỉ mới là Kim Đan kỳ nhưng khi đối mặt với năm tên đại hán vạm vỡ vẫn có thể uyển chuyển đối phó nhờ thân pháp linh hoạt.
Thanh mộc kiếm trong tay nàng như có sinh mệnh, kiếm khí tựa du long uốn lượn quanh người, theo nàng len lỏi giữa vòng vây của kẻ địch.
Tạ Khanh Lễ nhận ra nàng đang bố trận.
Thoạt nhìn nàng có vẻ đang phòng thủ nhưng thực chất mỗi bước di chuyển đều là đang đặt trận điểm.
Một kiếm tu mà lại biết cả trận pháp.
Nếu Vân Niệm nghe thấy tiếng lòng của hắn, chắc chắn sẽ thốt lên:
Tạ ơn trời đất, tạ ơn Tiểu sư thúc Ôn Quan Trần của nàng.
Nếu không phải Ôn Quan Trần suốt ngày lôi nàng đi thử trận pháp thì nàng cũng chẳng học được mấy thứ này.
Vân Niệm biết rõ nếu chỉ dựa vào võ lực thì sớm muộn gì nàng cũng kiệt sức mà c.h.ế.t. Động tĩnh đ.á.n.h nhau không nhỏ, ở đây chắc chắn không chỉ có năm tên này.
Nếu có thêm viện binh kéo đến, cả nàng và Tạ Khanh Lễ đều sẽ bị bắt.
Mười sáu trận điểm đã được bố trí xong, Vân Niệm né tránh lưỡi d.a.o sắc bén của một tên sát thủ, nhanh ch.óng lùi về bên cạnh Tạ Khanh Lễ.
Nàng lẩm nhẩm khẩu quyết, quát lớn: “Trận khởi!”
Năm tên sát thủ nhận thấy có điều bất thường, ánh mắt thay đổi định rút lui.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, dưới chân chúng xuất hiện một đĩa tròn kim quang rực rỡ, những hoa văn cổ xưa trên đĩa tròn xoay chuyển liên hồi.
Xung quanh dâng lên một l.ồ.ng ánh sáng trong suốt, phù văn xoay tròn với tốc độ ch.óng mặt.
“Kim Chung Sát Trận!”
Ngay sau đó, bên trong l.ồ.ng ánh sáng xuất hiện vô số lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m về phía chúng, tiếng lưỡi d.a.o xé gió vang lên rợn người.
Vân Niệm nhân cơ hội này quay người bế Tạ Khanh Lễ lên rồi bỏ chạy.
Lúc này không chạy thì còn đợi đến bao giờ?