Chưa chạy được bao xa, nàng nghe thấy tiếng nổ lớn phía sau, tiếp đó là tiếng nổ ch.ói tai vang lên giữa không trung, pháo hoa nổ tung rực rỡ.
[Nguy rồi, bọn chúng đang truyền tin!]
Vân Niệm c.h.ử.i thầm: “Đúng là không nói võ đức!”
Nàng không thể bỏ mặc Tạ Khanh Lễ nhưng cứ chạy thế này cũng không phải cách, bọn chúng sớm muộn gì cũng đuổi kịp.
Vân Niệm c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, quay đầu nhìn lại phía sau, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Nàng cõng Tạ Khanh Lễ lao nhanh xuống khu rừng rậm bên dưới, đặt đứa trẻ xuống bụi cỏ cao quá thắt lưng.
Nàng lấy hết trận pháp phù triện mà Tô Doanh đưa cho bố trí xung quanh sau đó cho hắn uống một viên đan d.ư.ợ.c nín thở.
“Ta sẽ quay lại ngay, đệ tuyệt đối không được động đậy, ta đi dụ bọn chúng đi hướng khác.”
Nàng lấy cỏ dại phủ lên người Tạ Khanh Lễ, đảm bảo giấu hắn thật kỹ càng xong mới đứng dậy rời đi.
Vừa bước được một bước, Vân Niệm quay đầu nhìn lại.
Đôi mắt đen láy của Tạ Khanh Lễ nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt trầm tĩnh như đã nhìn thấu hồng trần.
Không sợ hãi, không tin tưởng, không có bất kỳ cảm xúc nào.
Nàng ngẩn ra một chút rồi nói: “Tin ta đi, ta nhất định sẽ quay lại, đệ tuyệt đối không được ra ngoài.”
Vân Niệm quay người rời đi, tà váy màu hồ lục biến mất, trong khu rừng rậm tĩnh mịch chỉ còn lại một mình Tạ Khanh Lễ.
Hắn lặng lẽ cuộn mình sâu trong bụi cỏ.
Tạ Khanh Lễ ngước nhìn bầu trời, một mảng ráng chiều đỏ rực nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Hắn nhắm mắt lại, cảm thấy mệt mỏi từ tận đáy lòng.
Ở một hướng khác, Vân Niệm dùng thuật che mắt, biến một cành cây thành hình dáng Tạ Khanh Lễ, cõng người giả ngự kiếm bay về phía ngọn núi đối diện.
Nàng cố ý để lại hơi thở dọc đường, liên tục thay đổi phương hướng để đ.á.n.h lạc hướng bọn chúng.
Không biết cách này có hiệu quả hay không nhưng nếu nàng cứ mang theo Tạ Khanh Lễ thì sớm muộn cũng bị phát hiện, Vân Niệm không muốn lúc đ.á.n.h nhau lại phải phân tâm chăm sóc hắn.
Nàng không lo xuể cho hắn, không thể đảm bảo an toàn cho hắn được.
[Ký chủ, bọn chúng đuổi theo rồi.]
Vân Niệm quay đầu nhìn lại.
Tổng cộng mười mấy người, những kẻ còn lại chắc đã bị nàng lừa đi hướng khác, phân tán lực lượng rồi.
Chỉ có bấy nhiêu người thôi.
Vân Niệm rũ mắt, sắc mặt trầm xuống.
Chắc chắn mình đã cách xa Tạ Khanh Lễ đủ rồi, nàng dừng lại không chạy nữa, cõng người giả đáp xuống đất.
Chưa đầy nửa khắc, xung quanh đã xuất hiện đầy người, vây kín nàng vào giữa.
Vân Niệm nhếch môi cười khẽ, ánh mắt long lanh, giọng nói trong trẻo mang theo ý trêu chọc: “Các ngươi đuổi theo một cô nương yếu đuối như ta làm gì, ăn muối nhiều quá rảnh rỗi sinh nông nổi à?”
Sắc mặt đám người kia đồng loạt biến đổi khi thấy người trên lưng thiếu nữ trong nháy mắt hóa thành một cành cây khô.
Một tên trong đó âm trầm nói: “Ngươi dám lừa bọn ta?”
Vân Niệm cười vô hại: “Ta có nói gì đâu là các ngươi tự nhiên lẳng lặng đuổi theo ta đấy chứ.”
“Đứa trẻ kia đâu?”
“Không biết, chẳng thấy đâu cả.”
Kẻ cầm đầu giận quá hóa cười, đáy mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo, quai hàm bên dưới lớp mặt nạ căng c.h.ặ.t.
“Cô nương, vì cô mà ta đã lãng phí mất mấy ngày ngủ ngon, cô có biết kết cục của những kẻ làm phiền giấc ngủ của ta là gì không?”
Hắn rút thanh kiếm bên hông ra.
Vân Niệm vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, lanh lảnh đáp: “Đừng ngủ nữa, sau này xuống dưới đất tha hồ mà ngủ!”
Dứt lời, thân hình nàng thoắt biến, cổ tay xoay chuyển múa kiếm lao lên tấn công trước.
Mặt trời từ từ lặn xuống, khi tia sáng cuối cùng biến mất, vầng trăng khuyết dần nhô lên.
Tạ Khanh Lễ không biết mình đã đợi bao lâu, đứa trẻ nhỏ bé ôm gối ngồi đó, ngẩn ngơ nhìn những vì sao trên đỉnh đầu.
Nàng không quay lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đã đi được ba canh giờ rồi.
Ánh sáng trong mắt Tạ Khanh Lễ dần tắt lịm, hắn mờ mịt nhìn khu rừng tối đen như mực trước mắt.
Tiếng cành khô gãy vụn dưới chân, tiếng động từ xa vọng lại, trận pháp vỡ vụn theo tiếng bước chân.
Lớp cỏ khô Vân Niệm đắp lên người hắn trước khi đi bị một đôi bàn tay gạt ra.
Đôi bàn tay ấy có khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, làn da trắng bệch không chút huyết sắc.
Tạ Khanh Lễ ngẩn ngơ ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt thâm trầm.
Người nọ vẫn đeo mặt nạ như mọi khi, mũ trùm đầu che khuất dáng người cao gầy, chỉ để lộ phần cằm thon gọn với đường nét sắc sảo.
Khóe môi hắn cong lên, nụ cười dịu dàng: “Nó đi rồi, ngươi lại chỉ còn một mình thôi.”
Tạ Khanh Lễ bỗng lao tới, bám c.h.ặ.t lấy người nọ, hàm răng sắc nhọn c.ắ.n phập vào cổ tay hắn.
Vị sắt gỉ lan tỏa trong miệng nhưng chỉ trong chớp mắt, một lực mạnh giáng xuống người hắn.
Hắn bị đ.á.n.h bay ra ngoài, đập mạnh vào gốc cây cổ thụ phía sau, xương cốt toàn thân như muốn vỡ vụn, chân phải mất đi cảm giác, m.á.u tươi trào ngược lên khí quản, mũi miệng ộc ra từng ngụm m.á.u lớn.
Hắn chỉ hung tợn nhìn chằm chằm vào kẻ đó.
Bóng người bước tới gần.
“Ngươi hận ta, muốn g.i.ế.c ta sao?”
Một bàn chân giẫm lên mu bàn tay hắn.
Tạ Khanh Lễ nghe thấy tiếng ngón cái của mình gãy lìa.
Hắn không rên một tiếng, đáy mắt đỏ ngầu, cả khuôn mặt bê bết m.á.u.
Kẻ nọ nghiền nát ngón cái của hắn lại di chuyển sang ngón trỏ.
“Ngươi yếu đuối đến mức không đ.á.n.h lại một bàn tay của ta, ngươi g.i.ế.c ta kiểu gì?”
“Ta có thể g.i.ế.c ngươi, có thể hành hạ ngươi, có thể giẫm nát từng khúc xương của ngươi, ngươi làm gì được ta?”
Bàn tay nhỏ bé trên mặt đất lún sâu vào bùn đất, năm ngón tay vặn vẹo trong tư thế kỳ dị.
Tạ Khanh Lễ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không để bật ra tiếng kêu đau đớn nào, mồ hôi trên trán túa ra như hạt đậu.
Quần áo trên người ướt đẫm mồ hôi, tấm lưng gầy gò run rẩy kịch liệt.
Hắn nghiến răng, giọng nói non nớt chứa đầy hận thù sâu sắc: “Ta nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi... Ta sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh...”
“Chậc.” Bóng người cao gầy nghiêng đầu, tiếng cười lạnh lẽo vang lên: “Sao ngươi mãi không học được cách nghe lời thế nhỉ.”
Thanh trường kiếm bên hông hắn tuốt khỏi vỏ, toàn thân kiếm đỏ rực, kiếm quang lạnh lẽo.
“Nhóc con, cuộc chạy trốn vô nghĩa này kết thúc tại đây.”
Tầm nhìn của Tạ Khanh Lễ mờ đi, chỉ thấy mũi kiếm đỏ rực đang lao vun v.út về phía kinh mạch của mình.
Hắn ta muốn phế bỏ hắn.
Tạ Khanh Lễ muốn giãy giụa nhưng toàn thân vô lực, vừa cử động là cơn đau thấu xương lại ập đến.
Hắn nghe thấy tiếng gió rít gào, cảm nhận được sát ý từ ánh kiếm.
Tạ Khanh Lễ nhắm mắt lại, khí quản bị m.á.u chặn lại khiến hắn gần như không thở nổi.
Hắn như mọi khi chờ đợi cơn đau kịch liệt ập đến.
Một nhịp thở, hai nhịp thở...
Chẳng có gì xảy ra cả.
Hắn ngửi thấy mùi hương thanh khiết quen thuộc, nghe thấy tiếng thở dốc bị đè nén run rẩy.
Một giọt m.á.u ấm nóng rơi xuống mặt hắn.
Tạ Khanh Lễ mở mắt ra.
Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, hắn nhìn thấy người trước mắt.
Đôi mắt đen láy ngày thường nhìn hắn luôn dịu dàng giờ đây trợn to, hơi thở nàng dồn dập như thể không dám tin vào cảnh tượng hắn đang nằm trên mặt đất.
Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh kia nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm đỏ rực, m.á.u tươi men theo thân kiếm nhỏ xuống từng giọt, rơi trên mặt hắn.