Bờm đỏ mượt mà đẹp đẽ, thân hình đồ sộ, đôi mắt thú ngày thường hiền lành giờ đây lại vằn lên tia m.á.u khát sát.
Là linh thú hộ sơn - Xích Linh Thú.
Tiếng kêu của nó thô lỗ, dường như đang trong cơn cuồng nộ.
Nhưng tính tình Xích Linh Thú vốn dĩ ôn hòa, sao lại có tiếng kêu hung bạo đến nhường này.
[Trạng thái của nó không đúng! Cô mau ứng phó đi!]
Vân Niệm kinh hãi.
Vận may của nàng là kiểu gì thế này, năm năm không đến ngoại môn một lần, lần đầu tiên đến đã gặp ngay linh thú hóa điên?
Theo bản năng, nàng định kéo Tạ Khanh Lễ bỏ chạy.
Hệ thống ngăn cản:
[Không được chạy! Nam chính mới vừa kết đan, cô mang theo hắn chắc chắn chạy không lại Xích Linh Thú đâu! Bất kể vì sao Xích Linh Thú hóa điên nhưng động tĩnh gây ra không nhỏ, các trưởng lão hẳn là đã biết, cô chỉ cần kéo dài thời gian chờ họ đến là được!]
Vân Niệm nghiến răng, liếc nhìn đám người Thường Tuyên đang ngồi đờ đẫn dưới đất không dám nhúc nhích sau đó đẩy Tạ Khanh Lễ ra sau gốc cây:
“Đệ ở đây đợi, ta đi giải quyết nó!”
Vừa dứt lời, tay nàng đã múa kiếm lao lên nghênh chiến.
Đối mặt với Xích Linh Thú cao lớn vạm vỡ, bóng dáng thiếu nữ thực sự có phần nhỏ bé.
Đám người Thường Tuyên bừng tỉnh, hoảng hốt đứng dậy định chạy ra ngoài. Nhưng vừa bước được một bước, đôi chân như bị ai đó đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích thêm chút nào.
Sao lại... sao lại như thế?
Có người dùng thuật định thân!
Tạ Khanh Lễ thu hồi ánh mắt, nhìn về phía bóng dáng Vân Niệm đang chiến đấu với Xích Linh Thú.
Một tiếng cười khẽ khó phát hiện tan biến trong gió.
Nữ tu này cũng thật là lắm chuyện.
Nhưng nàng ta đ.á.n.h không lại linh thú hộ sơn, đến đây cũng chỉ là nộp mạng.
Tạ Khanh Lễ nhìn một lúc, nghe tiếng khóc lóc cầu cứu của đám Thường Tuyên bên tai lại nhìn Vân Niệm đang chật vật đối phó với Xích Linh Thú.
Hắn có chút chán ngán, dù sao trên người hắn cũng đã có vết thương do bốn tên Thường Tuyên ban nãy để lại, lát nữa đối mặt với sự tra hỏi cũng dễ dàng rũ bỏ hiềm nghi, không cần thiết phải nán lại đây lâu.
Tạ Khanh Lễ xoay người định rời đi.
Vừa bước được một bước từ hư không phía trên có một bóng người lao vút về phía này, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, người tới có tu vi Đại Thừa kỳ.
Tu sĩ Đại Thừa của cả Huyền Miểu Kiếm Tông cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay tới con số ba.
Bước chân vừa bước ra lại được hắn thu về.
Tạ Khanh Lễ nhanh chóng giải thuật định thân cho đám Thường Tuyên.
Suy nghĩ của hắn xoay chuyển, đang tính toán cách đối phó thì Thường Tuyên đang quỳ rạp dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết bên cạnh bỗng nhiên hành động.
Vẻ mặt Thường Tuyên âm hiểm từ trong túi Càn Khôn rút ra một lá bùa ném về phía Tạ Khanh Lễ đang đứng dưới gốc cây.
Tạ Khanh Lễ nhướng mày.
Cách đối phó, có rồi.
Lá bùa của Thường Tuyên đã bay đến trước mặt mà Tạ Khanh Lễ lại chẳng hề phản ứng, bình thản nhìn lá bùa kia găm mạnh vào n.g.ự.c mình. Hắn thuận thế bị lá bùa đẩy văng về phía Xích Linh Thú.
Vân Niệm đang vung ngang kiếm định chặn móng vuốt của Xích Linh Thú đang chụp xuống mình thì một mùi hương trúc thanh đạm thoảng qua, một người đã chắn ngay trước mặt nàng.
Móng vuốt sắc nhọn của con thú xuyên qua sống lưng thiếu niên, một tiếng rên đau đớn kìm nén vang lên, mùi m.á.u tanh tức khắc lan tỏa trong không khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Niệm sững sờ nhìn thân ảnh cao lớn ngã xuống về phía mình, nàng vô thức đưa tay đỡ lấy hắn, theo quán tính lùi lại vài bước cùng hắn.
Một tấm lưới khổng lồ từ hư không rơi xuống, chụp lấy con Xích Linh Thú đang định vồ tới nàng lần nữa.
Ngay sau đó, một người từ trên trời giáng xuống, chỉ khẽ nâng tay, linh lực kinh người từ đầu ngón tay tuôn trào, áp chế con Xích Linh Thú đang gầm thét cuồng nộ phải quỳ rạp xuống đất, linh lưới trói chặt lấy nó.
Người đó mặc y phục trưởng lão của Huyền Miểu Kiếm Tông, tóc đen buộc cao, dáng người cao lớn đỉnh đạc, dung mạo uy nghiêm.
Là phong chủ Đạp Tuyết Phong, sư phụ của Vân Niệm - Phù Đàm Chân Nhân.
Nhưng tâm trí Vân Niệm lúc này hoàn toàn đặt lên người thiếu niên đang trọng thương.
Tạ Khanh Lễ cao hơn nàng rất nhiều, lúc này dựa vào hõm vai nàng, đầu rũ xuống vô lực, Vân Niệm phải đứng thẳng người mới miễn cưỡng đỡ được hắn.
Nàng nhấc bàn tay đang ôm sống lưng Tạ Khanh Lễ lên, bàn tay trắng ngần đã đẫm m.á.u tươi.
Những giọt m.á.u chảy dọc theo lòng bàn tay nàng, trượt qua cổ tay mảnh khảnh, nhuộm đỏ một góc tay áo.
Hệ thống trong đầu nàng phát ra tiếng gào thét chói tai: [Ký chủ, nam chính bị thương rồi!!]
Vân Niệm suýt chút nữa bị tiếng hét của nó làm thủng màng nhĩ.
Nàng vội vàng nhoài đầu ra xem vết thương trên lưng hắn, vết cào xuyên qua vai trái, m.á.u tươi rỉ ra từ miệng vết thương thấm ướt bạch y, da thịt toạc ra giống như bị nướng chín, bốc lên những tia lửa đỏ ẩn hiện.
Xích Linh Thú là linh thú hệ Hỏa, vết thương nó để lại tựa như bị lửa thiêu đốt, hỏa độc sẽ thấm vào vết thương, nung nấu lục phủ ngũ tạng của người bị thương.
Vân Niệm hoảng hốt nhìn về phía sư phụ mình: “Sư phụ, cứu mạng!”
Phù Đàm Chân Nhân nhìn thấy mái tóc rối bời của nàng, trong đó còn lẫn vài chiếc lá cây, khóe mắt không nhịn được mà giật giật.
Nha đầu này, quả nhiên không để ông bớt lo được khắc nào, ông mới xuống núi có nửa ngày thôi mà.
Phù Đàm Chân Nhân bước về phía nàng, nhìn Tạ Khanh Lễ đang hôn mê trong lòng nàng, linh lực bắt đầu chạy dọc trong kinh mạch của thiếu niên.
Vân Niệm chớp chớp mắt: “Sư phụ thế nào rồi, hắn có c.h.ế.t không?”
Phù Đàm Chân Nhân chẳng thèm nhìn nàng: “Con muốn hắn c.h.ế.t sao?”
Vân Niệm bĩu môi, kéo dài giọng đầy vẻ đáng thương: “Đừng mà sư phụ, hắn mà c.h.ế.t thì con cũng chẳng thiết sống nữa.”
Hắn mà c.h.ế.t, nhiệm vụ của nàng thất bại, chút điểm tích lũy ít ỏi sẽ bị trừ sạch sành sanh trong một nốt nhạc, lúc đó nàng thực sự muốn c.h.ế.t cho xong!
Vừa nói, nàng vừa ôm thiếu niên trong lòng chặt hơn một chút, ra vẻ bảo vệ người của mình.
Khóe mắt vừa dịu xuống của Phù Đàm Chân Nhân lại giật lên lần nữa.
Thiếu niên đang nhắm mắt giả vờ ngất xỉu, bàn tay buông thõng không kìm được mà siết chặt. Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên giống như đang cố kìm nén điều gì.
“Sư phụ, hắn...”
Phù Đàm Chân Nhân ngắt lời nàng: “Chưa c.h.ế.t chưa c.h.ế.t chưa c.h.ế.t, chỉ là hôn mê thôi, con mà cứ ấn vào vết thương của hắn như thế thì hắn c.h.ế.t thật đấy!”
Vân Niệm nhìn theo ánh mắt của Phù Đàm Chân Nhân xuống lòng bàn tay mình. Lúc nãy khi nàng ôm chặt Tạ Khanh Lễ, bàn tay phải lại vô tình ấn đúng vào một vết thương của hắn.
Hệ thống: [Cô! Bỏ! Tay! Ra!]
Vân Niệm vội vàng rụt cái “móng vuốt” của mình về.
Tạ Khanh Lễ nhịn rồi lại nhịn, nhắm mắt nghiến chặt răng để kìm nén ý định một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t nàng.
Phù Đàm Chân Nhân thu hồi linh lực rồi đón lấy Tạ Khanh Lễ từ trong lòng Vân Niệm.
Nàng toan bước lên định giúp một tay thì thấy sư phụ mặt không chút cảm xúc chuyển Tạ Khanh Lễ sang tay trái, vị trí cách xa nàng nhất có thể.
Vân Niệm cảm thấy lương tâm c.ắ.n rứt, bèn hỏi: “Sư phụ, con có thể giúp gì không?”