Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 4: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Hai Mặt Tâm Cơ - Edit by Chị Ba Mê Truyện



Phù Đàm Chân Nhân triệu hồi bội kiếm, đưa Tạ Khanh Lễ lên đó rồi liếc nhìn tiểu đồ đệ nhà mình:

“Việc con có thể làm chỉ dừng ở đây thôi.”

Nói đoạn, ông thu hồi tầm mắt, nhìn về phía mấy bóng người đang quỳ rạp dưới đất cách đó không xa.

Từ trên cao nhìn xuống, uy nghiêm của một bậc bề trên tỏa ra ngập trời khiến Thường Tuyên vừa chạm mắt với ông đã rùng mình.

Hắn có cảm giác như tâm can bị phanh phui, mọi tội lỗi xấu xa đều bị nhìn thấu, nỗi chột dạ dâng lên tột độ.

Vân Niệm cũng nhìn sang hướng đó.

Nàng mím môi, trình bày: “Sư phụ, chính mắt con nhìn thấy bốn tên đệ t.ử này ức h.i.ế.p đồng môn. Kính xin người xử lý theo đúng tông quy của Huyền Miểu Kiếm Tông.”

Bốn người bọn Thường Tuyên vội vàng quỳ thẳng dậy:

“Sư tỷ! Chúng đệ không có, chúng đệ chỉ đang đùa giỡn với Tạ sư đệ thôi chứ nào có ý làm hại đệ ấy!”

“Xin Chân Nhân minh giám! Chúng con thật sự chỉ đang đùa giỡn với Tạ sư đệ thôi ạ!”

“Chân Nhân minh giám! Sư tỷ không hiểu rõ sự tình mà đã vội vàng kết luận như vậy thì thật là qua loa tắc trách quá!”

Vân Niệm quả thực bị độ mặt dày của bốn kẻ này làm cho kinh ngạc.

Bọn chúng còn biết liêm sỉ là gì không vậy?

“Các ngươi ức h.i.ế.p Tạ Khanh Lễ, bắt hắn quét dọn đỉnh núi thay mình, lúc nãy còn ra tay đ.á.n.h hắn. Tất cả những việc này ta đều tận mắt chứng kiến, chẳng lẽ các ngươi định nói mắt ta bị mù sao?”

Vân Niệm bước lên một bước định túm cổ Thường Tuyên nhưng Phù Đàm Chân Nhân đã đưa tay ngăn nàng lại.

Vân Niệm nhíu mày: “Sư phụ?”

Phù Đàm Chân Nhân sắc mặt lạnh tanh, liếc nhìn bốn kẻ đang quỳ dưới đất.

Thường Tuyên và ba kẻ phía sau ấp úng: “Chân Nhân...”

Phù Đàm Chân Nhân xắn tay áo của Tạ Khanh Lễ lên, trên cánh tay trắng lạnh chi chít những vết bầm tím:

“Những vết thương này đều là mới, là do các ngươi vừa đ.á.n.h xong, thế này mà gọi là đùa giỡn sao?”

Tiếp đó, Phù Đàm Chân Nhân lấy từ sau lưng Tạ Khanh Lễ xuống một mảnh giấy rách.

Tuy rất nhỏ nhưng cũng đủ để định tội Thường Tuyên.

Ông nói:

“Còn cả lá bùa này nữa, kẻ nào đ.á.n.h ra trong lòng tự biết rõ. Có ý đồ tàn hại đồng môn, theo luật phải chịu một trăm roi giới tiên, trục xuất khỏi tông môn và vĩnh viễn không được gia nhập Tam Tông Lục Phái Thập Tứ Cung. Ta sẽ nói rõ việc này với trưởng lão Nguyên Kình của cửa thứ mười hai.”

Mặt mũi đám người Thường Tuyên xám ngoét như tro tàn.

Ông ấy thấy rồi, quả nhiên ông ấy đã thấy hết rồi.

Thấy hắn ném bùa về phía Tạ Khanh Lễ, thấy hắn rắp tâm tàn hại đồng môn!

Mấy kẻ đó cố giãy giụa trong tuyệt vọng: “Chân Nhân, Chân Nhân nghe chúng con giải thích, sự việc không phải như vậy đâu!”

Phù Đàm Chân Nhân chẳng thèm để ý, chỉ liếc nhìn Vân Niệm: “Còn không mau đi theo, định ở lại đây dưỡng lão à?”

Vân Niệm chỉ tay xuống dưới hỏi: “Còn con Xích Linh Thú kia...”

Phù Đàm Chân Nhân đáp: “Người của Ngự Thú Ty sẽ đến ngay thôi.”

Vân Niệm: “Vâng ạ sư phụ.”

Suốt dọc đường ngự kiếm trở về Đạp Tuyết Phong, Phù Đàm Chân Nhân sải bước đi nhanh về phía thiên viện còn Vân Niệm lon ton chạy theo sau.

Nàng im lặng chờ đợi Phù Đàm Chân Nhân chữa thương cho Tạ Khanh Lễ.

“Sư phụ, hắn thế nào rồi ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phù Đàm Chân Nhân thu tay về, sắc mặt không đổi:

“Kinh mạch của hắn có chút vấn đề, quá mức hàn lương. Hỏa độc của Xích Linh Thú lại chí thuần chí dương đã xâm nhập vào tận phế phủ, muốn trục xuất hết cần phải tốn chút thời gian.”

Vân Niệm nhìn sang Tạ Khanh Lễ, sắc mặt hắn quá đỗi nhợt nhạt. Trên lông mày lờ mờ kết một lớp sương tuyết nhưng làn da dưới cổ lại đỏ rực nóng hổi.

Sự tương phản cực lớn, quả là hai luồng băng hỏa giao tranh.

Vân Niệm không kìm được mà nhíu mày: “Kinh mạch của hắn bị làm sao vậy ạ?”

Phù Đàm Chân Nhân lắc đầu: “Không biết.”

Vân Niệm vội hỏi tiếp: “Vậy có cách nào chữa trị không sư phụ?”

Phù Đàm Chân Nhân liếc nhìn nàng, khẽ nhướng mày:

“Con quan tâm hắn thế làm gì? Người ta chỉ là một đệ t.ử ngoại môn ở cửa thứ mười hai, b.ắ.n tám tầm đại bác cũng không tới chỗ con, sư huynh con bị thương cũng chẳng thấy con sốt sắng đến thế.”

Vân Niệm: “... Thật ra sư huynh bị thương con cũng sốt ruột lắm. Có điều tính con sống nội tâm nên không biểu lộ ra thôi.”

Phù Đàm Chân Nhân đứng dậy đi ra ngoài: “Hắn không sao đâu, con đi sắc t.h.u.ố.c đi. Do kinh mạch hắn hàn lương, hỏa độc lại xâm nhập quá sâu nên uống t.h.u.ố.c một tháng chắc là có thể trục xuất sạch sẽ.”

Vân Niệm lẽo đẽo theo sau lưng ông: “Thật sự không có cách nào giúp hắn loại bỏ hỏa độc một lần cho xong sao ạ, con thấy hắn khó chịu quá... Á, sư phụ!”

Phù Đàm Chân Nhân dừng bước từ lúc nào, ánh mắt hàm chứa ý cười cúi xuống nhìn cô đồ đệ nhỏ vừa đ.â.m sầm vào lưng mình đang đưa tay xoa trán.

“Quan tâm thằng nhóc đó như thế, con để ý người ta rồi sao?”

Ông vừa nói vừa nhìn về phía thiếu niên nằm trên chõng tre, tặc lưỡi chê bai:

“Thằng nhóc này ngoài cái mặt dễ nhìn ra thì còn cái gì đâu, lại còn là đệ t.ử ngoại môn, ở cái cửa thứ mười hai kia chẳng biết đến bao giờ mới ngóc đầu lên nổi.”

Ông thở dài, vỗ vỗ vai Vân Niệm: “Đừng có nông cạn như sư tỷ con.”

Vân Niệm im lặng không đáp: “...”

Hệ thống hôm nay còn bảo với nàng, đợi sau này khi Tạ Khanh Lễ tham gia Cố Lăng Kiếm Khư, đoạt được Toái Kinh nhất kiếm thành danh thì người tranh giành hăng hái nhất với hai phong chủ còn lại chính là vị sư phụ này của nàng.

Lúc này, Vân Niệm dùng ánh mắt đầy phức tạp nhìn bóng lưng sư phụ mình ung dung rời đi.

Trong phòng trở lại vẻ yên tĩnh, Vân Niệm quay người bước về phía chõng tre.

Nàng đứng đó nhìn rất lâu.

Rốt cuộc kinh mạch của hắn bị làm sao? Vân Niệm nhớ rõ trong nguyên tác chưa từng viết kinh mạch của Tạ Khanh Lễ có vấn đề.

Đây là lần đầu tiên nàng một mình làm nhiệm vụ, đối tượng lại là nam chính của thế giới này khiến Vân Niệm cũng có chút luống cuống tay chân.

Hệ thống: [Cô nhìn lâu như thế rồi, có đưa ra được kết luận gì không?]

Vân Niệm lại nhìn thêm một lúc nữa, thiếu niên dù đang nhắm mắt vẫn khó giấu được phong tư trác tuyệt, mày mắt quá đỗi thanh tú, đường nét gương mặt rõ ràng, phóng khoáng.

Vân Niệm gật gù đáp: “Với cái gương mặt này thì hắn dư sức làm nam chính.”

Hệ thống: [... Chỉ thế thôi hả? Cô không thấy cảm động chút nào sao? Hắn đã đỡ một vuốt kia cho cô đấy!]

Nghe nó nói vậy, Vân Niệm mới nhìn xuống vai Tạ Khanh Lễ.

Nơi đó được quấn băng gạc dày cộm, trong không khí dường như vẫn còn thoang thoảng mùi m.á.u tanh hòa lẫn với hương thảo d.ư.ợ.c đắng ngắt.

Vết thương trên người Tạ Khanh Lễ là do hắn đỡ thay cho nàng.

Vân Niệm dường như vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi m.á.u tươi của hắn b.ắ.n lên mặt mình, chảy dọc theo lòng bàn tay xuống cổ tay mảnh khảnh.

Dòng m.á.u ấy chẳng hề nóng hổi như người thường mà lại mang theo chút hàn ý, có lẽ là do ảnh hưởng từ kinh mạch đặc biệt của hắn.

Việc hắn xả thân đỡ đòn khiến Vân Niệm ban đầu quả thực có chút bất ngờ.