Hắn không đọc được cảm xúc trong đáy mắt nàng.
Quá đỗi phức tạp.
Đau lòng, kinh hoàng, luống cuống.
Hắn nghe thấy giọng nói nghẹn ngào run rẩy của nàng, kìm nén cơn giận dữ tột cùng: “Ngươi dám, ngươi sao dám đối xử với đệ ấy như vậy...”
Mắt Tạ Khanh Lễ đỏ hoe. Khi từng ngón tay bị giẫm nát hắn cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nhưng khoảnh khắc này bỗng nhiên hắn muốn khóc.
Bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên có người vì hắn mà quay lại.
Linh lực quanh người Vân Niệm bùng phát mạnh mẽ, kẻ đeo mũ trùm đầu không kịp đề phòng, bị linh lực của nàng chấn lùi lại vài bước.
Nàng xoay người che chắn Tạ Khanh Lễ ở phía sau, trên người nàng chi chít vết thương lớn nhỏ, tóc tai rối bù, dường như vừa trải qua một trận ác chiến.
Tim Vân Niệm đập thình thịch, trong đầu toàn là hình ảnh khi nàng vội vã chạy đến vừa rồi.
Đứa trẻ nằm trên mặt đất, bộ quần áo nàng đã giặt sạch sẽ giờ đẫm m.á.u tươi, xương đầu gối phải lộ ra ngoài trắng hếu lẫn m.á.u đỏ.
Năm ngón tay vặn vẹo cắm sâu vào bùn đất, trên khuôn mặt non nớt đầy những vệt m.á.u trào ra từ miệng và mũi.
Nàng gần như không nghe thấy nhịp tim của chính mình nữa.
Khoảnh khắc ấy, cả nàng và hệ thống đều im lặng.
Vân Niệm sống bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên trực diện chứng kiến... sự ngược đãi tàn nhẫn đến thế.
Người bị ngược đãi là Tạ Khanh Lễ là đối tượng nhiệm vụ của nàng là sư đệ của nàng.
Nàng cố gắng kiểm soát giọng nói của mình: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Vân Niệm cảm nhận được hơi thở quen thuộc từ người hắn.
Giống như... đã từng gặp ở đâu đó rồi.
“Ngươi hỏi ta là ai sao?” Kẻ đó cười khẽ: “Cô nương, những kẻ biết ta là ai đều c.h.ế.t cả rồi.”
Hắn thu lại nụ cười, sắc mặt thay đổi nhanh ch.óng: “Ngươi làm lãng phí quá nhiều thời gian của ta rồi, vậy hôm nay c.h.ế.t đi!”
Vân Niệm không nhìn rõ hắn ra tay từ lúc nào, bóng đen lóe lên trước mắt, hắn đã áp sát ngay trước mặt nàng.
Mộc kiếm va chạm với thanh kiếm đỏ rực, hổ khẩu của Vân Niệm tê rần.
Kiếm ý của hắn... sao lại mạnh mẽ đến thế!
Kẻ này là một đại năng kiếm đạo!
Vân Niệm vội vàng ném ngọc bài đệ t.ử Phù Đàm Chân Nhân đưa cho để bảo vệ Tạ Khanh Lễ, tránh cho hắn bị ảnh hưởng bởi dư chấn cuộc chiến.
Kẻ đeo mũ trùm đầu liếc nhìn, khẽ nhướng mày: “Là linh ấn của Phù Đàm, ngươi là đệ t.ử của lão?”
Vân Niệm nhận ra điều gì đó từ lời nói của hắn: “Ngươi quen sư phụ ta?”
Kẻ nọ khựng lại, nhận ra mình lỡ lời, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo: “Nói nhảm với ngươi làm gì, c.h.ế.t đi.”
Hắn chỉ vung kiếm c.h.é.m ngang, thanh mộc kiếm của Vân Niệm gãy đôi ngay tức khắc.
Lực va chạm cực lớn đập thẳng vào n.g.ự.c nàng, thân ảnh màu hồ lục như cánh bướm gãy cánh bị đ.á.n.h bay, đập mạnh vào thân cây cổ thụ phía sau.
Cành cây to lớn va chạm với nàng, vết nứt lan ra trên thân cây.
Nàng vô lực ngã xuống đất.
[Ký chủ!]
Lồng n.g.ự.c Vân Niệm đau nhói.
Nàng ho khan dữ dội, m.á.u tươi phun ra mặt đất, nhuộm đỏ đôi mắt Tạ Khanh Lễ.
Hắn cử động tay, muốn chạm vào nàng.
Nhưng hắn ở quá xa, hắn không chạm tới được gì cả.
“Phế vật quả nhiên chỉ kết giao với phế vật.” Kẻ kia chậm rãi bước tới, bóng hắn kéo dài dưới ánh trăng lạnh lẽo: “Chỉ là một Kim Đan mà cũng muốn đ.á.n.h với ta.”
[Ký chủ, cô không sao chứ!]
Vân Niệm chống thanh kiếm gãy bò dậy.
Nàng đau muốn c.h.ế.t, đau quá đi mất!
Nếu ra được khỏi đây, nàng nhất định phải băm vằm tên Bùi Lăng kia ra!
Vân Niệm cố gắng nuốt nước mắt vào trong.
“Ta đ.á.n.h không lại ngươi.” Giọng nàng rất nhẹ: “Tu vi của ngươi... còn cao hơn cả sư phụ ta, ngươi rất lợi hại...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gã đàn ông không nói gì từ trên cao nhìn xuống nàng như nhìn một con kiến.
“Nhưng ngươi đã nghe câu này chưa.” Vân Niệm cười, m.á.u tươi tràn đầy khoang miệng.
Gã đàn ông nhướng mày.
Vân Niệm nói: “Tự mãn tất bại... tự kiêu tất ngu, đê dài vạn dặm... cũng có thể vỡ vì tổ kiến.”
Sắc mặt gã đàn ông bỗng nhiên thay đổi.
Hắn nhìn xuống ống tay áo, một cơn gió nhẹ thổi qua, bột phấn dính trên ống tay áo theo gió bay vào mũi hắn.
Dù hắn phản ứng rất nhanh nín thở nhưng loại bột t.h.u.ố.c không màu không mùi này vẫn bị hít vào một ít.
Chỉ trong tích tắc, kinh mạch hắn như kết băng, linh lực vốn đang vận hành trơn tru bỗng trở nên ngưng trệ khó khăn.
Vân Niệm cười khẩy, nuốt xuống ngụm m.á.u tươi đang trào lên.
“Nhị sư huynh ta thường nói... tu hành không cần quá câu nệ khuôn phép, đôi khi... dùng chút tà môn ngoại đạo mà giữ được mạng cũng tốt, sư huynh quả nhiên không lừa ta... Á!”
[Ký chủ!]
Chữ cuối cùng của Vân Niệm còn chưa kịp thốt ra, một bàn tay lạnh lẽo đã siết c.h.ặ.t lấy cổ nàng, hai chân nàng rời khỏi mặt đất, bị hắn nhấc bổng lên đập mạnh vào thân cây.
Nàng nhìn thấy đôi mắt gã đàn ông trở nên đỏ ngầu quỷ dị: “Ngươi tưởng phong ấn linh lực của ta là ta hết cách với ngươi sao?”
Vân Niệm không thở nổi, không khí trong phổi bị ép ra từng chút một.
Nàng nghe thấy tiếng máy móc lo lắng của hệ thống trong đầu: [Vân Niệm, cô tỉnh táo lại đi!]
Nàng nghe thấy giọng nói lạnh lẽo trầm thấp của người trước mặt:
“Ta g.i.ế.c ngươi không cần dùng linh lực, ngươi quá yếu.”
“Chỉ là một Kim Đan, ta động ngón tay là có thể bóp c.h.ế.t ngươi, ai bảo ngươi yếu đuối như vậy chứ?”
Mặt Vân Niệm đỏ bừng.
Nàng tưởng mình sắp c.h.ế.t rồi.
Trong khoảnh khắc sinh t.ử, nàng lại nghe thấy giọng nói đã biến mất từ lâu.
“Kiếm tâm của ngươi đâu? Ngươi đã ngộ ra chưa?”
Là Bùi Lăng.
Kiếm tâm của nàng?
Kiếm tâm của nàng là gì?
Nàng nhìn lên bầu trời đêm hư ảo, dường như nhìn thấy khuôn mặt cười cợt của Bùi Lăng.
Nàng không ngộ được.
Nàng căn bản không ngộ ra được.
Bùi Lăng, tiên tổ Bùi gia, rốt cuộc tại sao lại muốn nàng nhìn thấy những thứ này?
Chẳng lẽ cứ đến lúc sống c.h.ế.t là ngộ ra được kiếm tâm sao?
Nếu thế thì các kiếm tu cứ xếp hàng nhảy vực, chẳng phải ai cũng ngộ ra kiếm tâm hết rồi à?
Giọng nói của Bùi Lăng ngừng lại, Vân Niệm yếu ớt cạy bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ mình, trước mắt tối sầm.
Nàng sắp c.h.ế.t ở đây sao?
Nàng c.h.ế.t, nhiệm vụ thất bại, thế giới này sẽ tiếp tục đi theo quỹ đạo đã định, đi đến diệt vong.
Trong khoảnh khắc hấp hối, nàng nghe thấy tiếng thở dài bên tai, dường như vọng lại từ nơi rất xa.
“Ngươi vẫn không ngộ được à, ta giúp ngươi lần cuối cùng vậy.”
Lực đạo nơi cổ họng bỗng nhiên biến mất, một tiếng rên đau đớn vang lên.
Vân Niệm vô lực ngã xuống đất, tham lam hít từng ngụm không khí quý giá, khóe mắt ứa lệ.
Trong tầm nhìn mờ ảo, nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò vốn đang nằm bẹp trên đất không biết đã bò dậy từ lúc nào.
Hắn cầm nửa thanh kiếm gãy còn lại của Vân Niệm, dùng bàn tay còn lành lặn cắm phập mũi kiếm vào thắt lưng gã đàn ông.
“Đừng, đừng mà... mau, mau chạy đi...”
Tim đập dữ dội, nỗi sợ hãi tột cùng nhấn chìm nàng.
Gã đàn ông quay đầu lại, nhìn đứa trẻ sau lưng, nở nụ cười tàn nhẫn khát m.á.u.
“Tìm... c.h.ế.t!”
Thân hình nhỏ bé của đứa trẻ bị hắn túm lấy, quăng mạnh vào gốc cây khô bên cạnh.