Máu chảy dọc theo thân cây xuống đất, ngập qua đế giày thiếu niên.
Hắn rút kiếm ra, kẻ bị chấn nát toàn bộ xương cốt trượt xuống như một đống bùn nhão, không còn ra hình người.
“Đau không, ngươi đau không?” Tạ Khanh Lễ ngồi xổm xuống, túm tóc kẻ đó kéo lên.
Hắn cười sảng khoái, trong mắt long lanh ánh nước.
“Ta hỏi ngươi đau không! Sao ngươi không trả lời!”
Hắc y nhân nhìn hắn với ánh mắt đầy thù hận.
Xương cốt toàn thân bị chấn nát, xương hàm cũng bị hắn đập nát vụn, nước dãi lẫn m.á.u chảy ròng ròng.
Tạ Khanh Lễ cười ngặt nghẽo một lúc, sau đó túm lấy kẻ như đống bùn nhão kia, kéo lê hắn đi về một hướng.
Lửa bén vào vạt áo hắn, hắn chẳng hề hay biết.
Hắn kéo kẻ đó đi qua hành lang dài, thong thả như đi dạo trong nhà mình, xuyên qua rừng rậm u tối, giẫm lên vô số x.á.c c.h.ế.t, vết m.á.u loang lổ trên đường núi.
Hắn đi đến bên vách núi, nhìn xuống vực sâu không thấy đáy bên dưới.
“Ngươi biết đây là đâu không?” Hắn tự hỏi tự trả lời như chốn không người: “Bên dưới có Quỷ Nha Thú, chúng bắt được con mồi sẽ không vội g.i.ế.c c.h.ế.t ngay mà hôm nay ăn một cái chân, ngày mai ăn một cái tay.”
“Nước bọt của chúng có tác dụng chữa thương sẽ tìm cách giữ mạng cho ngươi, cho đến khi trên người ngươi không còn gì để ăn nữa, mới một ngoạm...”
Hắn bỗng cúi người xuống, đối diện với đôi mắt kinh hoàng của kẻ nằm dưới đất, khóe miệng nhếch lên nụ cười dịu dàng.
“Cắn đứt đầu ngươi.”
Hắn kéo dài âm cuối, thốt ra từ miệng thiếu niên có dung mạo diễm lệ, nghe như đang làm nũng với trưởng bối trong nhà.
“Nhưng ngươi yên tâm, trước khi ngươi bị c.ắ.n c.h.ế.t, ta sẽ xuống mang ngươi lên, bỏ vào trong hũ, thả kiến ăn thịt vào, ngày đêm gặm nhấm ngươi, thế nào?”
“A... nha...” Kẻ đó há miệng muốn nói gì đó.
Tạ Khanh Lễ cong mắt cười: “Ta tiễn ngươi xuống nhé?”
Hắn như đang đá cầu, chân khẽ đá một cái, kẻ không xương kia liền lăn thẳng xuống vực.
Tạ Khanh Lễ nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất, đợi vài nhịp thở, đúng như dự đoán truyền lên tiếng thú dữ gầm gừ và tiếng lôi kéo.
“Ha ha ha ha ha...”
Hắn cười lớn, cười đến mức toàn thân run rẩy, dưới chân đã đọng lại một vũng m.á.u lớn, cả người ướt sũng như vừa vớt ra từ vũng m.á.u.
Sát ý dần nuốt chửng hắn, bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ.
Chỉ g.i.ế.c một mình hắn ta là chưa đủ.
Những kẻ khác đâu? Những kẻ khác đâu rồi?
Những kẻ phản bội đâu?
Phía sau truyền đến tiếng kêu kinh hãi: “Ngươi...”
Tạ Khanh Lễ quay đầu lại.
Kẻ đó nhìn thấy bộ dạng của hắn thì trố mắt: “Ma... ma!”
Tạ Khanh Lễ nhếch môi, hơi nghiêng đầu như đang thở dài:
“Tìm thấy rồi.”
Kẻ phản bội.
Hắn lao tới, bàn tay lạnh lẽo bóp c.h.ặ.t cái cổ ấm nóng, không chút lưu tình bẻ gãy cổ hắn ta.
Trong rừng rậm phía sau xuất hiện vô số người.
Bọn họ mặc y phục vải thô bình thường, giống như vừa làm đồng về, trên vai còn vác nông cụ.
Xuất hiện ở nơi đầy x.á.c c.h.ế.t này thật vô lý nhưng Tạ Khanh Lễ đã g.i.ế.c đỏ cả mắt.
Hắn không nhìn thấy y phục vải thô.
Mà là những bộ hắc y thêu đầu chim.
Hắn không nhìn thấy những khuôn mặt kinh hoàng.
Mà là những kẻ lạnh lùng vô cảm.
Hắn không nghe thấy tiếng khóc lóc cầu xin hoảng loạn.
Mà là những lời c.h.ử.i rủa khinh miệt và coi thường:
“Một cái mạng rách nát, đừng làm c.h.ế.t là được.”
Tạ Khanh Lễ cười đến đau cả n.g.ự.c, không thở nổi, cảm giác ngạt thở khiến khuôn mặt như ngọc đỏ bừng.
Hắn rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Hắn chẳng làm sai gì cả, sai là bọn họ là những kẻ ghê tởm đến tận xương tủy là những kẻ thối nát đến tận cùng.
Là lũ sâu bọ là đám phế vật.
Tại sao hắn không được g.i.ế.c chúng?
Hắn muốn g.i.ế.c hết bọn chúng!
Gió rít gào cuốn tung cành lá trong rừng tạo nên những tiếng xào xạc.
Kiếm quang đi đến đâu, xác người ngã xuống đến đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Máu tươi lấp đầy rãnh kiếm, thanh cổ kiếm bằng huyền thiết lạnh lẽo, những kẻ c.h.ế.t dưới kiếm của nó toàn thân phủ đầy sương giá.
Không ai biết Tạ Khanh Lễ tu Sát Lục Đạo.
Thứ hắn thực sự tu luyện ngay từ đầu không phải là đại đạo phi thăng thành tiên mà là Sát Lục Đạo diệt thế.
Đạo này sẽ ảnh hưởng đến thần trí hắn khiến hắn dần mất đi nhân tính, phóng đại tâm ma khiến hắn dần bị tâm ma quấn thân.
Thiên mệnh mà Bùi Lăng cho hắn thấy là điều Tạ Khanh Lễ đã dự liệu từ trước.
Hắn sớm muộn gì cũng mất đi nhân tính.
Cho đến khi hoàn toàn trở thành ma vật.
Nhưng trước khi trở thành ma vật, hắn phải g.i.ế.c sạch...
Tất cả những kẻ đáng c.h.ế.t.
Trong rừng rậm có rất nhiều người, mặt hắn đầy m.á.u ấm nóng, mùi m.á.u tanh khiến hắn hưng phấn, não bộ hoạt động cực độ, trong đầu chỉ toàn khoái cảm trả được thù lớn.
Hắn không biết mình đã g.i.ế.c bao lâu, những kẻ đó dưới tay hắn không có chút sức phản kháng nào, bị hắn một kiếm đoạt mạng.
Chỉ trừ...
Một người chặn được kiếm của hắn.
Tạ Khanh Lễ nghiêng đầu, trước mắt là màu đỏ nhòe nhoẹt không nhìn rõ, lờ mờ thấy dáng người một nữ t.ử nhưng lọt vào mắt hắn, hắn chẳng nhìn rõ gì cả.
Ngũ quan nàng mờ ảo.
Giọng nói nàng mờ ảo.
Nàng không khóc, đang gọi hắn, đang dùng kiếm cản hắn.
Tạ Khanh Lễ cười, nụ cười hời hợt trên môi.
“Ngươi muốn sống sao?”
Dưới kiếm của hắn, không ai có thể sống sót.
Hắn vung kiếm c.h.é.m tới, mang theo sát ý ngùn ngụt.
Nữ t.ử kia nhanh ch.óng lùi lại nhưng vẫn bị kiếm ý của hắn sượt qua cánh tay phải để lại một vết thương.
Hắn nghe thấy tiếng kêu đau khe khẽ.
“Sư đệ...”
Tạ Khanh Lễ ngẩn ngơ dừng lại.
“Sư đệ, ta đau quá...”
Hắn ôm đầu, cơn đau nhói như d.a.o đ.â.m khoan thẳng vào não bộ.
Hơi thở hắn run rẩy, mu bàn tay đầy m.á.u bẩn được bao phủ bởi sự mềm mại ấm áp, nữ t.ử trước mặt nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.
Nàng...
To gan!
Nàng dám chạm vào hắn!
Tay hắn bóp c.h.ặ.t cổ nàng, bàn tay lạnh lẽo như sương giá chạm vào làn da mềm mại của thiếu nữ, dường như nhiệt độ cũng tan chảy đôi chút.
Tay hắn run rẩy không kiểm soát được, làm thế nào cũng không thể siết c.h.ặ.t lực đạo.
“Sư đệ, ta chảy m.á.u rồi...”
Nàng chảy m.á.u rồi.
Nàng nắm lấy bàn tay đang bóp cổ nàng của hắn.
“Sư đệ.”
Đầu ngón tay Tạ Khanh Lễ khẽ run.
“Ta là Vân Niệm.”
Nhân lúc hắn lơ là một luồng linh lực ấm áp tràn vào não bộ hắn.
Luồng linh lực ấy tựa như dòng nước mùa xuân, vô cùng dịu dàng và ấm áp, linh hoạt len lỏi vào thức hải của hắn, cẩn thận tỉ mỉ loại bỏ những thứ đang tác oai tác quái trong đầu hắn.
Tạ Khanh Lễ ngửi thấy mùi hương thanh khiết quen thuộc, giống như mùi của một loài hoa nào đó.
Trong đầu vô thức hiện lên một khuôn mặt.
Là một khuôn mặt vô cùng thanh tú, cười rạng rỡ buộc sợi dây Linh Ti lên cổ tay hắn, nói với hắn:
“Tạ sư đệ, dù đệ ở đâu, ta cũng sẽ tìm được đệ.”
Màu đỏ trước mắt tan đi, dung mạo thiếu nữ hiện ra rõ ràng, ngũ quan tươi sáng, một thân thanh y.
Nàng nắm tay hắn, khẽ gọi:
“Sư đệ, ta tìm thấy đệ rồi.”
Là Vân Niệm.
Nàng tìm thấy hắn rồi.
“Sư tỷ...”
Tiếng thì thầm của thiếu niên vô cùng yếu ớt.
Tu vi Vân Niệm không đủ, chưa thể giúp hắn loại bỏ hoàn toàn nhưng tạm thời áp chế thì không thành vấn đề.
Nàng nghe thấy hắn gọi nàng.