Nàng còn chưa kịp đáp lời, thân hình cao lớn bất ngờ đổ ập xuống người nàng, mùi m.á.u tanh hòa lẫn với hơi thở thiếu niên vây c.h.ặ.t lấy nàng như tấm lưới.
“Tạ Khanh Lễ!”
Vân Niệm khó khăn cõng hắn lên, thấy hàng mi Tạ Khanh Lễ rũ xuống che khuất đôi mắt, rõ ràng là đã hôn mê.
Nàng không nghe thấy tiếng cảnh báo, chứng tỏ hắn tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.
Vân Niệm ngước mắt nhìn về phía người đứng cách đó không xa.
Xung quanh không biết từ lúc nào đã trở thành một màn trắng xóa, giống hệt như lúc nàng bước vào Kiếm Cảnh của Thính Sương.
Bùi Lăng bước ra từ màn sương trắng, phong thái vẫn ngọc thụ lâm phong như cũ.
Ông liếc nhìn người đang tựa trên vai Vân Niệm, nói: “Thử thách của hắn đã vượt qua rồi, Toái Kinh kiếm thuộc về hắn.”
Vân Niệm hỏi: “Tiền bối đã đưa ra thử thách gì cho đệ ấy?”
Bùi Lăng trả lời rất nhanh: “Sơ tâm.”
Vân Niệm nhíu mày: “Cái gì?”
Bùi Lăng đáp:
“Kiếm tâm có thể là một loại tín niệm cũng có thể là một loại năng lực. Kiếm tâm của ngươi là bảo vệ bọn họ, đó là tín niệm của ngươi. Còn kiếm tâm mà ta muốn Tạ Khanh Lễ tham ngộ, chính là năng lực tỉnh ngộ trước khi phạm phải sai lầm lớn.”
Tu Sát Lục Đạo, ắt sẽ bị tâm ma nuốt chửng.
Nhưng Tạ Khanh Lễ không thể từ bỏ con đường này.
Nếu mọi chuyện đã được định sẵn sẽ xảy ra, Bùi Lăng hy vọng hắn có năng lực tỉnh ngộ từ trong tâm ma.
Đừng trở thành ma vật bị Sát Lục Đạo sai khiến.
Bùi Lăng thở dài: “Những gì ngươi nhìn thấy trong Kiếm Cảnh cũng chính là thiên mệnh mà ta dự đoán được.”
Vân Niệm mặt không đổi sắc.
Đương nhiên nàng biết đó là những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, nhiệm vụ của nàng chính là ngăn chặn điều đó.
Bùi Lăng ngạc nhiên ngước mắt nhìn nàng: “Ngươi không sợ chút nào sao?”
Vân Niệm: “Ta sẽ không để những chuyện đó xảy ra.”
Bùi Lăng ngẩn ra, sau đó cười khẽ, ánh mắt phức tạp: “Ta không nhìn lầm người.”
Vân Niệm không rảnh nghe ông ta nói mấy lời bí hiểm, kéo Tạ Khanh Lễ định rời đi.
“Ê, khoan đã.” Bùi Lăng gọi giật nàng lại.
Vân Niệm không quay đầu.
Bùi Lăng ấp úng nói: “Nếu có thể, giúp ta đến thành Hưu Ninh... xem thử được không?”
Vân Niệm hiểu ý ông.
Cả nhà Bùi gia sau khi c.h.ế.t đều được chôn cất tại thành Hưu Ninh.
“Được.”
Bùi Lăng thở phào nhẹ nhõm, nút thắt trong lòng bao lâu nay cũng được gỡ bỏ đôi chút: “Đi đi, Thính Sương và Toái Kinh sẽ hộ tống các ngươi ra ngoài, bảo tên nhóc kia đừng tìm ta nữa, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Sự chờ đợi suốt ba ngàn năm qua.
Cuối cùng ông cũng đợi được rồi.
Màn sương trắng biến mất, Thính Sương cõng Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ bay lên, Toái Kinh mở đường phía trước.
Ngay trước khi Cố Lăng Kiếm Khư đóng cửa, Vân Niệm ôm c.h.ặ.t Tạ Khanh Lễ lao ra khỏi đường hầm không gian.
Cố Lăng Kiếm Khư lại đóng cửa, lần mở tiếp theo phải đợi ba trăm năm nữa.
Đến lúc đó, người đến đây lại là một lứa khác.
Đường mòn sâu thẳm, gió nhẹ cuốn theo cánh hoa rơi đầy đất.
Hôm nay Vân Niệm vẫn đến Tàng Kinh Các như mọi khi.
Nàng đến chính điện, đưa ngọc bài đệ t.ử cho người canh giữ rồi bước vào Tàng Kinh Các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện ở Cố Lăng Kiếm Khư đã qua được một thời gian, Giang Chiêu hình như đã kể lại những chuyện xảy ra trong Kiếm Khư, Phù Đàm Chân Nhân và vài vị trưởng lão đã đi kiểm tra trận pháp dịch chuyển.
Nhưng chẳng phát hiện được gì.
Mọi thứ không để lại dấu vết, cứ như chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Không ai biết rốt cuộc tại sao bọn họ lại lọt vào Thúy Trúc Độ, Vân Niệm cũng nghĩ mãi không ra.
Nàng tự giải thích rằng, có lẽ đây chính là khí vận của nam chính, đi đâu cũng gặp được cơ duyên mà người khác cầu còn không được.
Mười ngày trước, Giang Chiêu và Tô Doanh đã rời Huyền Miểu Kiếm Tông xuống núi trừ ma, Đạp Tuyết Phong lại chỉ còn mình nàng.
Và một Tạ Khanh Lễ đang trọng thương hôn mê bất tỉnh.
Năm ngày trước nàng đã đến thành Hưu Ninh bái tế người nhà họ Bùi, coi như hoàn thành tâm nguyện của Bùi Lăng, sau đó cứ ở lì trên Đạp Tuyết Phong.
Mấy ngày nay, sáng sớm Vân Niệm dậy xem Tạ Khanh Lễ đã tỉnh chưa, sau đó đến Tàng Kinh Các ngồi lì cả ngày.
Nàng tiếp tục đọc cuốn sách còn dang dở tối qua.
Thời gian trôi qua, Vân Niệm ngồi trên nền gạch xanh, bên cạnh lại chất đầy một chồng sách.
Mắt nàng hơi hoa lên, chữ nghĩa nhảy múa loạn xạ trước mắt.
Hệ thống: [Trong Tàng Kinh Các này chưa chắc đã có ghi chép đâu, về cái đầu chim kia, ngay cả sư phụ cô là Phù Đàm Chân Nhân học thức uyên bác như vậy còn chưa từng thấy, cô đừng tự tạo áp lực cho mình nữa.]
Vân Niệm đặt sách xuống, day day huyệt thái dương: “Ta phải giúp đệ ấy nghĩ cách.”
Hệ thống im lặng.
Trong sách, Tạ Khanh Lễ hắc hóa rất đột ngột, đ.á.n.h giá nhiệm vụ của thế giới này không cao, bọn họ đều tưởng Vân Niệm có thể xử lý được.
Nhưng giờ lại xuất hiện thế lực mới, không chỉ một người mà là cả một tổ chức.
Hệ thống rốt cuộc vẫn không nỡ để nàng quá vất vả: [Để tôi dùng điểm tích lũy dò xét giúp cô.]
Mắt Vân Niệm sáng rực lên như sao: “Cha, người là cha ruột của con!”
Hệ thống: [...]
Hệ thống tiêu hao điểm tích lũy, quét toàn bộ sách trong Tàng Kinh Các vào cơ sở dữ liệu.
Nhìn số điểm tích lũy tụt giảm nhanh ch.óng, nó càng cảm thấy nhiệm vụ lần này lỗ vốn nặng.
Đúng là vụ làm ăn lỗ vốn mà!
Trí tuệ nhân tạo quả nhiên tốt hơn sức người, Vân Niệm đợi chưa đầy nửa canh giờ, hệ thống đã nhảy ra.
[Tìm thấy vài thứ rồi, tôi nghĩ chắc là thứ cô cần tìm đấy.]
Vân Niệm lập tức tỉnh táo hẳn: “Nói mau.”
[Cái đầu chim này trông giống một loại linh hạc, tương truyền do Đế Quân Tiên Giới dùng tiên b.út vẽ ra rồi thả từ Thiên Thê xuống Tu Chân Giới, gọi là Kim Vĩ Hạc là loài thú mang lại điềm lành, đem phúc chỉ đến cho nhân gian.]
“Còn gì nữa?”
[Loài hạc này số lượng rất ít, ba con còn sót lại ẩn cư ở Bất Chu Độ ngoại thành Nam Tứ, năm trăm năm trước đột nhiên biến mất, sau này tra ra là bị người ta bắt đi.]
“Ai bắt?”
[Không biết nhưng tương truyền kẻ bất kính với loài hạc này sẽ bị Thiên Đế trừng phạt nên bách tính nhân gian vô cùng tôn sùng chúng. Bao năm qua ngay cả Ma Vực và Yêu Vực cũng chưa từng bắt chúng, cho nên...]
Vân Niệm hiểu ý: “Cho nên kẻ bắt chúng rất có khả năng liên quan đến tổ chức này?”
[Đúng, Kim Vĩ Hạc không có sức chiến đấu, cơ thể lại yếu ớt, dù bắt về làm linh sủng cũng khó nuôi sống sẽ chẳng ai dám mạo hiểm chọc giận thần tiên để bắt vài con linh hạc vô dụng cả.]
[Hơn nữa, tôi còn tra được một chuyện, gần một trăm năm mươi năm nay liên tục có tu sĩ mất tích mà người mất tích toàn là kiếm tu.]
Hệ thống nhấn mạnh hai chữ “kiếm tu”.
Vân Niệm: “Chuyện này có liên quan gì đến tổ chức đó?”
[Sách chỉ ghi chép phiến diện, một người dân thường từng nhìn thấy kẻ bắt người mặc hắc y đội mũ trùm đầu, bên hông đeo ngọc bài khắc hình đầu chim. Nhưng đến nay vẫn chưa tìm thấy ai, ngoài lời khai của người này ra thì không có manh mối nào khác, vụ án cũng bị gác lại cả trăm năm nay.]
[Hơn nữa vụ mất tích sớm nhất xảy ra ở thành Nam Tứ.]
Lại là thành Nam Tứ?
Vân Niệm trầm ngâm.