Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 42: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa 3112



Đầu ngón tay Tạ Khanh Lễ run rẩy nhưng Vân Niệm không hề hay biết, vẫn đang cố nghĩ cách xoa dịu cảm xúc của hắn.

Đúng lúc này, cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng bị gõ vang.

Vân Niệm nuốt những lời định nói vào trong, nhìn Tạ Khanh Lễ.

“Sư tỷ, mở cửa đi.”

Hắn biết người đến là ai, Vân Niệm cũng biết.

Vân Niệm mở cửa, Phù Đàm Chân Nhân đang đứng bên ngoài.

Ông phe phẩy chiếc quạt lông vũ bước vào, thấy Tạ Khanh Lễ đã tỉnh thì nhướng mày: “Tỉnh rồi sao?”

Với vết thương mất nửa cái mạng đó, Phù Đàm Chân Nhân tưởng hắn phải nằm thêm nửa tháng nữa mới tỉnh.

Không ngờ một tháng đã tỉnh rồi.

Phù Đàm cảm thán: “Người trẻ tuổi sức khỏe tốt thật đấy.”

Ông bước tới, ngăn cản ý định ngồi dậy của Tạ Khanh Lễ, ấn hắn tựa vào gối.

“Vết thương của con chưa lành hẳn đâu, nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.”

Phù Đàm Chân Nhân nhìn tiểu đồ đệ nhà mình sau đó lại nhìn Tạ Khanh Lễ.

Với tư cách là bậc trưởng bối, ông hỏi: “Trong người còn chỗ nào khó chịu không?”

Tạ Khanh Lễ lắc đầu: “Đã khỏi rồi ạ, đa tạ Chân Nhân quan tâm.”

Phù Đàm gật gù.

Ông cười híp mắt hỏi:

“Tiểu Tạ à, con lần này được tiên tổ Bùi Lăng chỉ điểm, tuổi còn trẻ đã ngộ ra kiếm tâm, quả thực thiên tư xuất chúng. Kỳ tài như vậy mà chôn vùi ở cửa thứ mười hai thì ta thật sự không yên tâm.”

Vân Niệm mặt lạnh tanh.

Lại bắt đầu rồi, ông ấy lại bắt đầu rồi.

Quả nhiên ngay sau đó, Phù Đàm Chân Nhân nói: “Lần này cả ba ngọn núi lớn đều có ý muốn nhận con làm đồ đệ, bái nhập nội môn sẽ được tiếp xúc với nhiều kiếm pháp hơn, con xem con ưng ý nhà nào?”

Ông ra sức ám chỉ, liên tục liếc về phía Vân Niệm, ý bảo Tạ Khanh Lễ rằng Đạp Tuyết Phong có Vân Niệm đấy.

Khóe mắt Vân Niệm giật giật.

Tạ Khanh Lễ liếc nhìn Vân Niệm một cái sau đó lại dời mắt về phía Phù Đàm Chân Nhân.

Câu trả lời thực ra rất rõ ràng, mục đích hắn đến Huyền Miểu Kiếm Tông là để vào ba ngọn núi lớn, vào ngọn nào cũng không quan trọng.

Phù Đàm:

“Ta ở lĩnh vực kiếm đạo cũng được coi là đại năng, nếu con bái nhập Đạp Tuyết Phong của ta, ta có thể truyền thụ tất cả những gì ta học được cả đời cho con, đảm bảo trong vòng trăm năm con sẽ trở thành người đứng đầu trong lứa đệ t.ử này.”

Chỉ có Vân Niệm biết, chẳng cần đến trăm năm đâu.

Tạ Khanh Lễ chỉ mất mười năm đã trở thành đệ nhất kiếm đạo.

Là tu sĩ Độ Kiếp duy nhất của Tu Chân Giới sau Bùi Lăng.

Trong phòng rất yên tĩnh, Phù Đàm Chân Nhân nhìn Tạ Khanh Lễ đầy mong đợi, ánh mắt Vân Niệm cũng đặt trên người hắn.

Tạ Khanh Lễ nhìn Vân Niệm, nói: “Đệ t.ử chọn Đạp Tuyết Phong.”

Câu trả lời nằm trong dự đoán, Tạ Khanh Lễ vốn dĩ phải là tiểu sư đệ của nàng.

Vân Niệm mỉm cười.

Nụ cười của Phù Đàm Chân Nhân rạng rỡ đến tận mang tai: “Tốt! Đồ đệ ngoan cứ nghỉ ngơi cho tốt, sư phụ đi Linh Dược Các lấy tiên đan thượng phẩm về chữa thương cho con!”

Ông vội vã bước ra cửa, dường như nhớ ra điều gì lại quay lại.

Phù Đàm Chân Nhân đưa hai tấm thiệp mời cho Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ:

“Đây là Bách Hoa Thiệp do Hoàng đế Nhân tộc gửi đến, thiết yến tại Cầm Khê Sơn Trang, mời các quý tộc và tông môn trong thiên hạ đến dự, mười năm tổ chức một lần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vân Niệm nhận lấy hai tấm thiệp, bên trên viết rõ ràng tên nàng và Tạ Khanh Lễ.

Nàng biết Cầm Khê Sơn Trang, nó nằm ở Nhạn Bình Xuyên, một phần tư diện tích Nhạn Bình Xuyên đều thuộc về Cầm Khê Sơn Trang.

Cầm Khê Sơn Trang mười năm mở cửa một lần, có lịch sử mấy ngàn năm, trang chủ đầu tiên là ai đến nay vẫn chưa ai biết nhưng hiện tại nó thuộc về Hoàng tộc.

Quan trọng hơn là tu sĩ tuy chưa phi thăng vẫn thuộc Nhân tộc nhưng lại độc lập với Nhân tộc.

Một khi thức tỉnh linh căn tu tiên sẽ không chịu sự quản lý của Hoàng đế, phạm lỗi cũng do tiên môn xử lý.

Vì thế quyền lực của Nhân tộc được chia làm hai phần, Hoàng tộc cai quản đại đa số bình dân và tiên môn cai quản một số ít tu sĩ.

Cầm Khê Sơn Trang nói trắng ra là thủ đoạn Hoàng đế dùng để lôi kéo tiên môn, tiên môn cũng nể mặt Hoàng đế, lần nào cũng phái đệ t.ử đến dự tiệc.

Phù Đàm Chân Nhân nói:

“Yến tiệc năm nay Huyền Miểu Kiếm Tông được mời không ít người, con và Tạ Khanh Lễ biểu hiện xuất sắc trong Cố Lăng Kiếm Khư, chắc hẳn Hoàng đế cũng có nghe danh. Giang Chiêu và Tô Doanh cũng có trong danh sách, ta đã phái người truyền tin, bọn chúng trừ ma xong sẽ đến đó.”

“Nhị sư huynh, Tứ sư tỷ và Ngũ sư tỷ của con đang lịch luyện bên ngoài nên Hoàng đế không gửi thiệp mời.”

Mắt Vân Niệm sáng lên.

Đây là được nghỉ phép có lương nha.

Nàng đưa tấm thiệp của Tạ Khanh Lễ cho hắn: “Sư đệ, ta đưa đệ đi chơi nhé.”

Phù Đàm Chân Nhân cốc đầu nàng một cái: “Chơi chơi chơi, suốt ngày chỉ biết chơi, Cầm Khê Sơn Trang một tháng nữa mới chính thức mở cửa để sư đệ con dưỡng thương cho tốt đã!”

Vân Niệm ôm đầu: “Biết rồi biết rồi, người có đồ đệ mới là không thương con nữa chứ gì?”

Nhắc đến Tạ Khanh Lễ, Phù Đàm Chân Nhân càng nhìn đứa trẻ này càng thấy thuận mắt, chỉ thấy đứa đồ đệ này ngoan ngoãn đến mức khiến người ta mềm lòng, hận không thể truyền hết tu vi cho hắn, tương lai ắt sẽ thành đại năng.

Ông vỗ vai Tạ Khanh Lễ, giọng điệu đầy từ ái: “Ngoan, nghỉ ngơi đi con, vi sư đi trước đây.”

Tạ Khanh Lễ rũ mắt: “Vâng, sư phụ.”

Phù Đàm Chân Nhân hô to một tiếng: “Được!”

Ông vui đến mức vai run lên bần bật, vừa bước ra khỏi cửa, cửa phòng còn chưa đóng lại, Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái vang vọng của ông.

“Ha ha ha ha, Đạp Tuyết Phong của ta có tiền đồ rồi!”

Vân Niệm: “...”

Tạ Khanh Lễ: “...”

Trong phòng chỉ còn lại hai người, nhìn nhau một cái rồi cùng bật cười.

Vân Niệm mắt cong cong, gọi một tiếng: “Sư đệ.”

Khóe môi Tạ Khanh Lễ nhếch lên một độ cong không rõ ràng.

Hắn đáp: “Sư tỷ.”

Hắn là đệ t.ử Đạp Tuyết Phong.

Vân Niệm là sư tỷ của hắn.

Trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua, ngay cả kinh mạch dường như cũng bớt lạnh lẽo hơn, sau bao nhiêu năm, lần đầu tiên hắn cảm nhận được cảm xúc của một người bình thường.

Là sự vui vẻ.

Thoắt cái đã một tháng trôi qua, giờ đã là tháng chín, thời tiết không còn nóng bức như trước nữa.

Hiệu suất làm việc của Phù Đàm Chân Nhân quả thực rất cao, ông mang về tiên đan thượng phẩm, vết thương của Tạ Khanh Lễ dưới sự giúp đỡ của ông cũng nhanh ch.óng hồi phục, nửa tháng trước đã bắt đầu luyện kiếm.

Vân Niệm cũng chăm chỉ tu hành hơn nhiều, sau những gì nhìn thấy trong Kiếm Cảnh, tâm cảnh của nàng rốt cuộc cũng đã khác xưa.

Trước kia chỉ muốn giữ mạng làm nhiệm vụ, giờ mới biết ở Tu Chân Giới kẻ mạnh mới là chân lý.

Nàng chỉ có trở nên mạnh mẽ mới có thể ngăn cản mọi chuyện.

Sau khi ra khỏi Cố Lăng Kiếm Khư, nàng một mạch đột phá Nguyên Anh kỳ, ngộ được kiếm tâm lại có được bảo kiếm thượng phẩm Thính Sương, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn trước rất nhiều.

Màn đêm buông xuống, kết thúc một ngày luyện kiếm, Vân Niệm nằm vật ra giường ngủ gà ngủ gật.