Năm trăm năm trước Kim Vĩ Hạc biến mất.
Các tu sĩ mất tích mà người biến mất toàn là kiếm tu, trong khi đó người nàng giao đấu trong Kiếm Cảnh lại là một đại năng kiếm đạo.
Vụ mất tích tu sĩ sớm nhất xảy ra ở thành Nam Tứ, Kim Vĩ Hạc cũng biến mất ở Bất Chu Độ tại thành Nam Tứ.
[Có lẽ cô phải đi một chuyến đến thành Nam Tứ rồi nhưng nhiều năm trước thành Nam Tứ bùng phát dịch bệnh, gần như trở thành tòa thành c.h.ế.t, bao nhiêu năm rồi... chưa chắc đã còn manh mối gì.]
Vân Niệm khẽ nhíu mày.
Hiện tại manh mối duy nhất chỉ có bấy nhiêu, Tạ Khanh Lễ vẫn chưa tỉnh cũng không biết hắn có kế hoạch gì.
“Ta biết rồi.”
Nàng đứng dậy, thu dọn sách vở xếp lại vào chỗ cũ.
Khi Tạ Khanh Lễ tỉnh lại, trên người đắp tấm chăn mỏng mềm mại, xung quanh thoang thoảng mùi hương an thần, dường như còn vương vấn chút hơi thở của Vân Niệm.
Hắn nằm một lúc lâu, cảm thấy có vật gì đè lên chăn, bèn quay đầu nhìn.
Toái Kinh được đặt trên chăn bên cạnh hắn, kiếm ý yếu ớt bao quanh, cảm nhận được hắn tỉnh lại, thân kiếm khẽ rung lên như muốn cọ vào người hắn.
Nàng thậm chí còn đắp cho Toái Kinh một cái chăn nhỏ, dùng khăn lụa gấp làm gối đầu.
Tạ Khanh Lễ biết có người nói rằng kiếm ý của bảo kiếm thượng phẩm có thể dưỡng mạch.
Cũng biết ai là người làm chuyện này, bởi ngoài nàng ra, e rằng chẳng ai làm nổi cái chuyện nhàm chán như đắp chăn kê gối cho kiếm.
Tạ Khanh Lễ nhìn rất lâu.
Toái Kinh đã nhận hắn làm chủ, hắn có thể cảm nhận được trong thân kiếm Toái Kinh không hề có chút tạp chất nào.
Phân hồn Bùi Lăng để lại trên đó đã biến mất, có lẽ đã trở về bản thể.
Ông ta rốt cuộc đang ở đâu...
Tạ Khanh Lễ siết c.h.ặ.t t.a.y, các khớp xương kêu răng rắc.
Hắn ngồi dậy, nửa thân trên để trần quấn băng trắng, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng.
Tạ Khanh Lễ chẳng mấy bận tâm đến những vết thương này, trong mắt Vân Niệm thì là trọng thương nhưng với hắn chỉ là chuyện cơm bữa còn thở là được.
Hắn hất chăn định xuống giường thì cửa phòng bị đẩy ra.
Một người bước vào.
Nàng dường như không ngờ hắn đã tỉnh, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
“Đệ tỉnh rồi à?” Vân Niệm vội vã đi tới, thấy hắn đã hất chăn ra thì nhíu mày: “Đệ cần phải dưỡng thương thêm, mấy ngày tới đừng đi lại lung tung.”
Nàng lấy cái gối tựa bên cạnh, đỡ vai thiếu niên cẩn thận kê ra sau lưng hắn.
“Đệ bị thương nặng lắm, cứ yên tâm ở lại Đạp Tuyết Phong dưỡng thương đi.”
Vân Niệm lải nhải dặn dò, cúi người dém lại chăn cho hắn.
Những lọn tóc rủ xuống của nàng đung đưa trước mắt hắn, Tạ Khanh Lễ dường như ngửi thấy mùi hương cơ thể nàng.
Cần cổ trắng ngần mảnh khảnh, vết thương đã lành lặn.
Tạ Khanh Lễ im lặng để mặc Vân Niệm loay hoay.
Vân Niệm ngước mắt lên, thấy hắn nhìn mình chằm chằm.
Nàng theo bản năng sờ lên mặt: “Mặt ta dính gì à?”
Thiếu niên môi tái nhợt, cười yếu ớt: “Không có, sư tỷ rất xinh đẹp.”
Hắn mang khuôn mặt vô hại nói ra những lời nịnh nọt như thế nhưng lại không khiến người ta cảm thấy giả tạo chút nào.
Vân Niệm đỏ mặt, lúc này mới giật mình nhận ra hai người ngồi quá gần nhau.
Nàng cúi đầu là có thể nhìn rõ nửa thân trên để trần của thiếu niên, vai rộng eo thon, dù thắt lưng quấn băng trắng vẫn không che được cơ bụng săn chắc và đường nhân ngư, đường nét uốn lượn xuống dưới...
Hệ thống: [Vân Niệm!]
Vân Niệm vội vàng quay đi chỗ khác.
Không ngờ Tạ Khanh Lễ nhìn gầy gò thế mà chỗ nào cần có thịt thì vẫn có đủ.
Toàn thân toát lên sức sống phơi phới của thiếu niên.
Trước sự cám dỗ của nam sắc này, Vân Niệm chỉ có thể tự nhủ hãy làm người đàng hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khanh Lễ dường như cười khẽ một tiếng.
Vân Niệm nghe không rõ, quay đầu lại nhìn hắn với vẻ không chắc chắn.
“Đệ cười...”
“Sư tỷ.”
Hai người đồng thanh lên tiếng.
Nụ cười trên mặt Tạ Khanh Lễ nhạt đi.
Vân Niệm không hiểu tại sao, bèn bỏ qua câu nói dở dang của mình, ngây ngô gật đầu: “Ta đây, sao thế?”
“Vết thương còn đau không?”
Vân Niệm nhất thời không phản ứng kịp hắn đang nói gì, nhìn theo ánh mắt hắn mới phát hiện hắn đang nhìn cổ mình.
Hắn đang nhắc đến nhát kiếm hắn đ.â.m nàng trong Kiếm Cảnh Toái Kinh.
Thực ra chỉ chảy chút m.á.u, không nghiêm trọng lắm, ngay cả sẹo cũng đã mờ rồi.
“Không sao, không đau đâu.” Nàng cười tít mắt.
Tạ Khanh Lễ nhớ lại chuyện trong Kiếm Cảnh, Bùi Lăng nói Vân Niệm sẽ là bước ngoặt của hắn.
Bùi Lăng khích hắn dùng Sát Lục Đạo, hắn mất đi thần trí, hết lần này đến lần khác chìm vào tâm ma năm xưa. Rõ ràng đã điên cuồng đến thế, vậy mà ngay khoảnh khắc suýt g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, hắn lại dừng tay.
Hắn nghe thấy giọng nói của nàng.
Nhưng tại sao lại là nàng?
Tạ Khanh Lễ không nói gì, vẻ mặt trong mắt Vân Niệm có chút trầm mặc.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn lại làn khói hương an thần lượn lờ.
Vân Niệm thấy hơi ngượng ngùng, bèn tìm chuyện để nói: “Đệ hôn mê gần một tháng rồi, sư huynh và Tô sư tỷ mấy ngày trước đã xuống núi.”
“Ừm.”
Vân Niệm: “...”
Thiếu niên à, đệ nói thêm câu nữa đi chứ.
Thực ra Vân Niệm rất muốn hỏi những chuyện nhìn thấy trong Kiếm Cảnh, ví dụ như kẻ đội mũ trùm đầu kia rốt cuộc là ai, tại sao lại bắt hắn đã làm gì hắn?
Nhưng lại sợ chạm vào vết sẹo của hắn.
Nàng do dự mãi không biết có nên hỏi hay không, đầu ngón tay đặt trên đầu gối vô thức xoắn vào nhau, tất cả đều lọt vào mắt thiếu niên.
“Sư tỷ, kẻ đội mũ trùm đầu mặc hắc y đó là kẻ thù g.i.ế.c mẹ ta.”
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên kéo nàng về thực tại. Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ bình thản như thể đang nói hôm nay ăn gì vậy.
Ngược lại Vân Niệm mới là người lúng túng: “Ta...”
“Sau khi mẹ ta c.h.ế.t, ta bị hắn bắt đi giam cầm mấy năm, sau đó trốn thoát được, một đường mai danh ẩn tích. Một năm trước hành tung bị bại lộ, ta bị trọng thương ngất xỉu dưới chân núi Huyền Miểu, được các sư huynh ở cửa thứ mười hai nhặt về.”
Thực ra trong lòng Vân Niệm đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi nghe chính miệng hắn nói ra thì cảm giác vẫn khác.
Hắn chỉ dùng vài câu ngắn gọn để tóm tắt phần lớn tuổi thơ của mình nhưng Tạ Khanh Lễ hiện giờ cũng mới chỉ là thiếu niên mười bảy tuổi.
“Bọn chúng là một tổ chức, những năm này ta vẫn luôn điều tra nhưng không thu hoạch được gì.”
Tạ Khanh Lễ rũ mắt, ánh mắt rơi trên tấm chăn mỏng.
Trong phòng yên tĩnh hồi lâu, hắn biết Vân Niệm đang nghĩ cách an ủi mình.
Thực ra Tạ Khanh Lễ không cần nàng an ủi.
Một bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay đang đặt trên chăn của hắn. Tay nàng rất nhỏ, đan vào tay hắn, cảm giác như chỉ cần hắn lật tay lại là có thể bao trọn lấy tay nàng.
Hắn ngước mắt lên.
Vân Niệm nói: “Ta biết, ta đã tra được một số thứ.”
Thiếu niên trước mặt trùng khớp với hình ảnh kẻ toàn thân đẫm m.á.u, g.i.ế.c đỏ cả mắt trong Kiếm Cảnh.
Vân Niệm nhỏ nhẹ nói: “Ta sẽ giúp đệ tìm ra kẻ thù. Đệ yên tâm, bây giờ đệ đã có Toái Kinh, tu vi chắc chắn sẽ tiến triển ngàn dặm, không ai có thể làm hại đệ nữa, Huyền Miểu Kiếm Tông cũng sẽ bảo vệ đệ.”
Tay nàng rất ấm, tương phản rõ rệt với sự lạnh lẽo của hắn.