Vân Niệm thầm phản bác, thiên phú của Tạ Khanh Lễ đâu chỉ là “khá”, sau khi bái nhập nội môn hắn chỉ mất một năm để lĩnh ngộ kiếm ý, đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất.
Đó là cảnh giới mà người khác tu luyện mấy chục năm cũng chưa chắc chạm tới được.
Giang Chiêu khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: “Có điều ta nghe nói lần này hắn cũng tham gia Cố Lăng Kiếm Khư, nếu biểu hiện xuất sắc thì chưa chắc đã không có tư cách tiến vào nội môn.”
Cố Lăng Kiếm Khư ba trăm năm mới mở một lần, bên trong cất giữ những danh kiếm được chưởng môn các đại tông môn từ ngàn năm trước tìm về, trong đó không thiếu những thanh kiếm do các danh sư đúc kiếm rèn nên.
Các đại năng kiếm đạo trước khi ngã xuống cũng sẽ phái người đưa những thanh kiếm mình cất công tìm kiếm cả đời vào Cố Lăng Kiếm Khư để khích lệ đệ t.ử chăm chỉ tu hành.
Đệ t.ử chỉ cần tiến vào Cố Lăng Kiếm Khư, nơi đó tuy hiểm nguy trùng trùng nhưng có thể kích thích họ lĩnh ngộ kiếm ý và đoạt được danh kiếm.
Mặc dù mỗi lần Kiếm Khư mở ra, số người thành công lấy được bội kiếm chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng đó chính là sự công nhận đối với năng lực của một kiếm tu.
Hơn nữa, nghe đồn bên trong còn cất giữ tất cả những thanh kiếm trân quý của Bùi Lăng - đệ nhất kiếm tu thiên hạ năm xưa. Bùi Lăng đã đặt chúng tại một nơi không ai tìm thấy được, gọi là Kiếm Các.
Huyền Miểu Kiếm Tông yêu cầu đệ t.ử phải có tu vi từ Kim Đan sơ kỳ đến Nguyên Anh hậu kỳ mới được tham gia, nhằm đảm bảo họ có khả năng tự vệ trong Kiếm Khư, đây cũng là vì sự an toàn tính mạng cho các đệ tử.
Thực tế thì Huyền Miểu Kiếm Tông còn có một quy định bất thành văn, đệ t.ử ngoại môn nào có biểu hiện xuất sắc trong Cố Lăng Kiếm Khư không những được tông môn ban thưởng bảo vật mà còn có thể được ba vị trưởng lão trực tiếp chiêu mộ vào nội môn.
Những hạt giống tốt như vậy tuyệt đối không thể để mai một.
Đây cũng là một con đường tắt để đệ t.ử ngoại môn tiến vào nội môn, không cần phải thi qua từng cửa một mà có thể một bước lên mây.
Đây có lẽ cũng chính là mục đích của Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm gật đầu ra chiều suy ngẫm.
Giang Chiêu than thở: “Để xem tên nhóc đó có bản lĩnh đuổi kịp tiểu sư muội của Đạp Tuyết Phong chúng ta hay không đã.”
Vân Niệm ngơ ngác: “Huynh đang nói cái gì vậy?”
Giang Chiêu cười híp mắt xoa đầu Vân Niệm, nụ cười đầy vẻ từ ái:
“Sư huynh biết mà, sư huynh đã nghe sư phụ lão nhân gia kể về sự tích anh hùng cứu mỹ nhân của tên nhóc đó rồi. Tuy sư muội của ta thiên phú không cao, tính tình không tốt, người lại lười biếng ham ăn ham chơi, suốt ngày chẳng làm được tích sự gì nhưng cũng có người thích đấy chứ.”
Vân Niệm: “?”
Ta khuyên huynh nên cẩn trọng lời nói!
Ngay khoảnh khắc sắc mặt Vân Niệm đen sầm lại, Giang Chiêu đã nhanh chân đứng dậy nhảy phắt lên tường bao, chạy nhanh như một cơn gió lốc:
“Tiểu sư muội, sư huynh còn có việc, đi trước đây.”
Vân Niệm cảm thấy mình sắp ngạt thở.
Cho nên hắn đến đây chỉ để đưa cho nàng hai cái đài sen thôi sao?
Hệ thống chứng kiến tất cả lên tiếng: [... Giang Chiêu này, quả thực khác xa so với trong sách viết.]
Tam sư huynh của Đạp Tuyết Phong trong sách vốn ấm áp như ánh dương, thực tế lại là một kẻ độc mồm độc miệng, kiêu ngạo lại còn hay ra vẻ ta đây.
Vân Niệm nghiến răng ken két.
Hệ thống lại nói tiếp: [Nhưng hắn đã nhắc nhở tôi một việc, Cố Lăng Kiếm Khư sẽ mở vào tuần sau.]
Vân Niệm lơ đãng gật đầu: “Ừ ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Nhưng mà, Tạ Khanh Lễ hiện tại đang trúng hỏa độc, nếu không có một tháng thì sao khỏi được!]
Vân Niệm: “!”
Nàng kinh ngạc đến mức làm rơi cả đài sen trên tay.
Phải rồi, trong nguyên tác có viết bội kiếm Toái Kinh của Tạ Khanh Lễ là lấy được từ trong Cố Lăng Kiếm Khư và quá trình đó tuyệt đối không hề dễ dàng.
Nhưng hiện giờ hắn đang trúng hỏa độc, kinh mạch nghịch hành, làm sao đảm bảo có thể thuận lợi lấy được Toái Kinh trong Cố Lăng Kiếm Khư đây?
Tầm quan trọng của Toái Kinh đối với Tạ Khanh Lễ không chỉ là chuyện nhỏ, thanh kiếm này là trân phẩm, kiếm ý bàng bạc tinh thuần.
Sau khi Tạ Khanh Lễ có được thanh kiếm này, tu vi tiến bộ ngàn dặm, có thể nói là đã đặt nền móng vững chắc cho việc hắn trở thành người đứng đầu chính đạo sau này.
Nguyên tác thậm chí còn lấy tên Toái Kinh để đặt tên truyện.
Nếu hắn không có Toái Kinh...
Thì con đường trở thành người đứng đầu kiếm đạo của hắn e rằng sẽ gãy gánh ngay từ bước đầu tiên.
Phiên bản thực tế của hiệu ứng cánh bướm là đây chứ đâu!
Một người một hệ thống đồng loạt rùng mình ớn lạnh.
Vân Niệm mở bảng điều khiển trong đầu ra, nhìn số điểm tích lũy ít ỏi mà khóc ròng.
Nghĩ đến cảnh nhiệm vụ thất bại, điểm tích lũy về không, thậm chí có thể bị âm, Vân Niệm sợ run đến lẩy bẩy.
Hệ thống im lặng hồi lâu, Vân Niệm ủ rũ phe phẩy quạt, bộ não hoạt động hết công suất để nghĩ cách giải độc cho Tạ Khanh Lễ.
Đột nhiên, Vân Niệm khẽ reo lên: “Ta nghĩ ra rồi!”
Hệ thống đang lật xem cốt truyện trong nguyên tác hòng tìm ra manh mối, bị tiếng reo của Vân Niệm làm cho giật mình.
Nó nói với giọng điệu u ám: [... Cô tốt nhất là nên nói ra một cái gì hay ho đấy.]
Giọng Vân Niệm đầy phấn khích: “Tiểu sư thúc chẳng phải có Hàn Tô Đan sao, cái loại Hàn Tô Đan có thể giải bách độc ấy!”
Hệ thống lập tức xìu xuống: [Hàn Tô Đan chỉ có ba viên, Tiểu sư thúc của cô là người keo kiệt bủn xỉn như thế, sao nỡ đưa thứ quý giá nhường ấy cho một người lạ như Tạ Khanh Lễ chứ?]
Hệ thống vừa dứt lời, nén hương thứ ba Vân Niệm đặt bên cạnh cũng vừa cháy hết, báo hiệu đã đủ ba canh giờ.
Nàng đứng dậy mở nắp ấm thuốc, t.h.u.ố.c đã sắc gần xong.
Vân Niệm nhấc ấm t.h.u.ố.c xuống, tắt bếp lò xong xuôi mới có thời gian đáp lời hệ thống:
“Ta có cách, đi đưa t.h.u.ố.c cho Tạ Khanh Lễ trước đã, ngày mai ta sẽ đi tìm Tiểu sư thúc.”
Thấy vẻ mặt nàng thản nhiên như đã nắm chắc phần thắng, hệ thống cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Vân Niệm bưng bát t.h.u.ố.c đi về phía thiên viện nơi Tạ Khanh Lễ đang ở.
Bước đầu tiên của nhiệm vụ: Giúp Tạ Khanh Lễ vượt qua Cố Lăng Kiếm Khư, thuận lợi lấy được Toái Kinh.
Đây cũng là sự khởi đầu cho con đường trở thành người đứng đầu kiếm đạo của hắn.
Không được phép xảy ra chút sai sót nào.
Ánh trăng bàng bạc, trong thiên viện trồng mấy hàng cây đào. Lúc này đang là chớm hạ, cành cây trơ trọi khẳng khiu.
Không khí trong lành, Vân Niệm bưng bát t.h.u.ố.c bước vào thiên viện thì thấy thiếu niên đang ngồi ngay ngắn dưới ánh trăng.