Nhưng giờ đây khi bình tâm suy ngẫm lại, nàng nhớ trong nguyên tác miêu tả Tạ Khanh Lễ lúc này vẫn là một kẻ đáng thương hiền lành vô hại nên chuyện hắn xả thân cứu người âu cũng là điều hợp lý.
Một người có tâm tính thuần lương như vậy không đáng bị tâm ma nuốt chửng để rồi cuối cùng biến thành một con quái vật mất hết nhân tính chỉ biết c.h.é.m g.i.ế.c.
Vân Niệm thầm thở dài trong lòng rồi lắc đầu.
Nàng khom người, nhẹ nhàng cầm tay Tạ Khanh Lễ đặt vào trong chăn, cẩn thận dém kỹ góc chăn cho hắn. Sau khi đóng chặt cửa sổ để gió không lùa vào, nàng mới rón rén rời đi sắc thuốc.
Hiện tại những gì nàng có thể làm dường như cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
Dẫu sao thì người cũng đã đưa về được rồi, nhiệm vụ coi như đã có một sự khởi đầu, chuyện về sau cứ để từ từ tính tiếp.
Cánh cửa phòng khép lại, tiếng bước chân dần xa, sau khi xác định nàng đã thực sự rời đi, thiếu niên trên chõng tre mới chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt hắn dừng lại trên tấm chăn mỏng đắp trên người mình, rất mềm mại và ấm áp.
Trong không khí vẫn còn vương vấn chút hơi thở của nàng.
Lúc nãy khi nàng lại gần, từng luồng hương thơm của nàng cứ thế len lỏi vây quanh chóp mũi hắn, thuận theo hơi thở mà xâm nhập vào tận phế phủ.
Tạ Khanh Lễ hất chăn ngồi dậy.
Hắn bước xuống giường đi tới bên cửa sổ, tay đẩy nhẹ cánh cửa, ánh mắt vẫn còn kịp bắt gặp bóng lưng mảnh mai của thiếu nữ đang rời đi ở phía xa.
Nàng vận một bộ y phục màu xanh biếc, hòa làm một với cỏ cây hoa lá tràn đầy sức sống xung quanh.
Hắn đưa mắt đ.á.n.h giá Đạp Tuyết Phong, từng nhành cây ngọn cỏ nơi đây chẳng khác gì so với cửa thứ mười hai nhưng lại yên tĩnh hơn nhiều, không có những kẻ ồn ào đến quấy nhiễu sự thanh tịnh của hắn.
Ở cửa thứ mười hai, vì để che giấu thân phận nên hắn đành phải nhẫn nhịn đám người Thường Tuyên. Tuần sau Cố Lăng Kiếm Khư sẽ mở ra, hắn chẳng cần thiết phải tiếp tục giả vờ hư tình giả ý với bọn chúng nữa.
Vốn dĩ hắn định điều khiển Xích Linh Thú g.i.ế.c c.h.ế.t mấy tên đó, nào ngờ Phù Đàm lại đột ngột xuất hiện.
Tại hiện trường lúc đó, ngoại trừ mấy tên phế vật kia thì chỉ có mình hắn là đứng xem kịch.
Phù Đàm nổi tiếng là người bao che khuyết điểm. Nếu để lão thấy cảnh hắn lạnh lùng đứng nhìn đồ đệ của lão xông pha nguy hiểm thì Tạ Khanh Lễ rất khó ăn nói.
Vậy nên hắn tương kế tựu kế, thu lại sát ý của mình, giả vờ không địch lại mà trúng một lá bùa của Thường Tuyên sau đó lại đỡ thay tiểu đồ đệ của lão một vuốt.
Làm vậy vừa xóa bỏ sự nghi ngờ của Phù Đàm lại không ngờ xui rủi thế nào lại được đưa thẳng về Đạp Tuyết Phong.
Nhưng thế cũng tốt, hắn vốn dĩ cũng đang định đến đây để điều tra vài thứ.
Trong tầm mắt đã không còn bóng dáng Vân Niệm, Tạ Khanh Lễ đứng thẳng người, che đi vẻ u tối nơi đáy mắt.
Những ngón tay thon dài như ngọc gõ nhẹ lên song gỗ, thiếu niên khép lại cửa sổ.
Mặt trời dần ngả về tây, Vân Niệm đang cặm cụi sắc thuốc.
Nàng vừa phe phẩy chiếc quạt thì một cơn gió nhẹ thổi tới, khói t.h.u.ố.c lập tức đổi hướng thốc thẳng vào mặt nàng, mang theo vị đắng ngắt của d.ư.ợ.c liệu.
Nàng bị khói hun cho nước mắt chảy ròng ròng, vội vàng bê ghế ngồi tránh xa cái lò t.h.u.ố.c kia một chút.
Lại một cơn gió nữa thổi qua, tiếp tục cuốn theo làn khói trắng tắp thẳng vào mặt Vân Niệm khiến nàng ho sặc sụa.
Nàng lại dịch chuyển.
Gió lại đổi hướng.
Nàng dịch rồi lại dịch.
Gió vẫn cứ bám theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quá tam ba bận, cuối cùng Vân Niệm cũng nổi giận.
Cơn gió này có mắt hay sao mà cứ nhè mặt nàng mà thổi thế hả!
Nàng hậm hực ngẩng đầu lên thì thấy trên chạng ba cây cổ thụ phía trước có một người đang ngồi vắt vẻo. Hắn co một chân lên, chân kia buông thõng đung đưa đầy vẻ lười biếng, đôi mắt cười híp lại đang nhìn Vân Niệm.
Người nọ trông lớn tuổi hơn Vân Niệm một chút, độ tuổi nằm giữa thiếu niên và thanh niên, tướng mạo tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt toát lên vẻ đầy anh khí.
Trong đáy mắt hắn tràn ngập ý cười, khóe môi nhếch lên, một tay cầm lá sen, tay kia cầm hai cái đài sen.
Là sư huynh của Vân Niệm, Giang Chiêu.
Giang Chiêu lắc lắc lá sen trong tay, nụ cười mang theo vài phần khiêu khích: “Tiểu sư muội, nhớ sư huynh của muội không nào?”
Vân Niệm lườm hắn một cái cháy mặt.
Cơn gió quái ác ban nãy chắc chắn là do hắn giở trò, cái tên Giang Chiêu rảnh rỗi sinh nông nổi này là chúa hay bày trò vô vị.
Phù Đàm Chân Nhân tổng cộng có sáu đệ tử, Vân Niệm là người nhỏ nhất.
Nàng có ba sư huynh và hai sư tỷ.
Đại sư huynh đã hy sinh mười lăm năm trước trong trận chiến trừ yêu ở Nhạn Bình Xuyên để bảo vệ bách tính, Vân Niệm chưa từng được gặp mặt huynh ấy.
Nhị sư huynh và hai vị sư tỷ khác đã xuống núi rèn luyện từ nửa năm trước, đến giờ vẫn chưa trở về.
Giang Chiêu là tam đệ t.ử của Đạp Tuyết Phong, nhập môn sớm hơn Vân Niệm vài năm. Hắn có thiên phú cực cao lại là một kẻ cuồng tu luyện, cực kỳ si mê kiếm đạo.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng tu vi đã đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ, xứng đáng nằm trong top đầu của lứa đệ t.ử trẻ tuổi hiện nay.
Nhưng Vân Niệm cảm thấy, xét về mặt kiếm đạo trong lứa này ở thời điểm hiện tại, nếu Giang Chiêu nhận là số hai thì chẳng ai xứng đáng đứng số một.
Chỉ là sau này bỗng nhiên xuất hiện một Tạ Khanh Lễ như hắc mã phá vây. Trong vòng mười năm đã vượt qua hàng loạt trưởng lão để trở thành đệ nhất kiếm đạo.
Giang Chiêu tuy hay buồn chán thích trêu chọc nàng nhưng đối xử với nàng cũng rất tốt. Thế nên Vân Niệm cũng chẳng thèm chấp nhặt với hắn, cứ mặc kệ hắn mà ngồi sắc t.h.u.ố.c tiếp.
Thang t.h.u.ố.c này khá khó sắc, cần phải dùng lửa nhỏ ninh từ từ, Vân Niệm đã ngồi ở đây ngót nghét gần ba canh giờ, trời cũng đã bắt đầu sâm sẩm tối.
Giang Chiêu nhảy từ trên cây xuống, xách một chiếc ghế nhỏ đến ngồi cạnh nàng.
Thấy bộ dạng chăm chú sắc t.h.u.ố.c của nàng, Giang Chiêu buồn cười trêu chọc:
“Này, năm ngoái sư huynh của muội anh dũng chiến đấu với Hỏa Kỳ Lân, trọng thương nằm liệt giường hai tháng trời mà cũng chẳng thấy muội sắc cho ta được bát t.h.u.ố.c nào.”
Vân Niệm mỉm cười đáp trả: “Sư huynh đã có Tô sư tỷ chăm sóc, đương nhiên đâu cần muội lo chuyện bao đồng.”
Nhắc đến Tô Doanh, vẻ mặt Giang Chiêu có chút không tự nhiên, vành tai hơi ửng đỏ: “Ta cũng đâu có bảo muội ấy chăm sóc.”
Vân Niệm chỉ cười thầm không nói gì.
Giang Chiêu vội lảng sang chuyện khác, đưa đài sen trên tay cho Vân Niệm:
“Sư huynh hái cho muội này. Chẳng phải nghe nói muội vừa đ.á.n.h nhau một trận với Xích Linh Thú sao, ta đến sưởi ấm tâm hồn cho muội đây.”
Vân Niệm cười khẩy: “Hôm qua muội mới nghe Tô sư tỷ nói là tỷ ấy muốn ăn hạt sen, huynh sợ là tiện tay chia bớt cho muội hai cái chứ gì.”
Giang Chiêu sờ sờ mũi không đáp, vẻ mặt đầy sự chột dạ bị nói trúng tim đen.
Hai người hiếm khi có được phút giây yên tĩnh, Vân Niệm thi thoảng lại phe phẩy chiếc quạt nan.
Được chừng nửa khắc, Giang Chiêu lên tiếng:
“Tên nhóc ở thiên viện kia lúc nãy ta có qua xem rồi. Tu vi tuy không cao bằng muội nhưng ở ngoại môn không được tu hành bài bản mà có được tu vi như vậy cũng coi như là xuất sắc, thiên phú xem ra cũng khá đấy.”