Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 86: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt - Edit Chị Ba Mê Truyện



Vân Niệm hoàn hồn, ngồi xuống cạnh hắn: “Sư đệ, đệ nói xem tại sao Hoàng đế lại muốn tổ chức yến tiệc Lưu Hoa sau ba ngày nữa?”

Tạ Khanh Lễ không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sư tỷ, lát nữa có bận gì không?”

“Sao thế?”

“Đi tra xét vài chuyện.”

Vân Niệm: “Đệ muốn tra cái gì?”

“Trận pháp ở Cầm Khê Sơn Trang.” Tạ Khanh Lễ nhìn nàng, hỏi: “Sư tỷ, chẳng phải tỷ đã chắc chắn Hoàng đế và Khối Lỗi Sư có quan hệ với nhau sao? Tỷ nghĩ là quan hệ gì?”

Vân Niệm rất nghiêm túc khi bàn chính sự.

Hoàng đế và Khối Lỗi Sư đều có liên quan đến Hoàng hậu. Khối Lỗi Sư là đại yêu ngàn năm, nếu muốn g.i.ế.c Hoàng đế thì dù có Nguyên Hề ở đây cũng chẳng cần phải bày binh bố trận rầm rộ như thế.

Vậy thì chỉ có thể là hai người này đang che giấu điều gì đó cho nhau.

Hoàng đế mượn cái c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử của Quý phi để chuyển hướng mâu thuẫn sang mình khiến họ tưởng mục đích của Khối Lỗi Sư là Hoàng đế, nhằm đ.á.n.h lạc hướng chú ý của họ.

Trong lúc họ bị lừa, Khối Lỗi Sư đang làm gì, tại sao lâu như vậy hắn không có động tĩnh gì?

Rõ ràng hắn đang ở trong Cầm Khê Sơn Trang, rõ ràng hắn biết bọn họ cũng ở đây, rõ ràng hắn có thể g.i.ế.c bọn họ dễ dàng.

Tại sao lại im hơi lặng tiếng lâu như vậy, hắn đang chuẩn bị cái gì?

Tạ Khanh Lễ đứng dậy, cúi đầu nhìn thiếu nữ đang trầm tư suy nghĩ trên ghế.

“Sư tỷ, yến tiệc Lưu Hoa bị dời sớm không phải ngẫu nhiên, chắc chắn là có chuyện gì đó buộc họ phải làm vậy. Ba ngày nữa Khối Lỗi Sư và Hoàng đế chắc chắn sẽ hành động nhưng mối đe dọa lớn nhất của chúng ta hiện nay không phải là Khối Lỗi Sư mà là sát trận trong Cầm Khê Sơn Trang.”

Sát trận này, ngay cả Tạ Khanh Lễ cũng không đối phó nổi.

Với tu vi của hắn, ngay cả Khối Lỗi Sư cũng chưa chắc đ.á.n.h lại hắn, chỉ cần không phải tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ như Bùi Lăng, bất kể yêu ma quỷ quái nào đến, hắn đều có thể bảo vệ Vân Niệm bình an.

Chỉ có sát trận này.

Hắn không biết đây là trận pháp gì, rất quỷ dị, Tạ Khanh Lễ không thăm dò được thực hư.

Sau khi trận pháp khởi động, một mình hắn tự bảo vệ mình thì không thành vấn đề nhưng chưa chắc đã bảo đảm được an nguy cho Vân Niệm.

Vân Niệm: “Cho nên đệ muốn đi tra xem trận pháp này là gì sao?”

“Đúng vậy, đệ cảm nhận được sức mạnh mạnh nhất của trận pháp này nằm ở hậu sơn nhưng đệ không nhận ra đây là trận pháp gì, chỉ có thể dựa vào sư tỷ thôi.”

Vân Niệm có chút luống cuống cũng đứng dậy: “Ta cũng chưa chắc đã nhận ra, dù sao ta cũng là kiếm tu, người kiến thức rộng như đệ còn không biết trận pháp này...”

“Đệ tin sư tỷ.”

Thiếu niên nói giọng nhẹ nhàng.

Tạ Khanh Lễ nói: “Dù sư tỷ đưa ra phán đoán thế nào, đệ cũng tin sư tỷ. Tỷ không cần lo lắng hậu quả, dù nhận sai cũng không sao, dù không nhận ra cũng chẳng sao cả, tỷ nói gì đệ cũng sẽ làm theo.”

Đầu óc Vân Niệm trống rỗng, ngẩn ngơ nhìn hắn.

Chênh lệch chiều cao giữa hai người quá lớn, khi hắn đứng thẳng, Vân Niệm phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mắt hắn.

“Sư tỷ, tỷ là do Tiểu sư thúc dạy dỗ, trên đời này luận về trận pháp không ai giỏi hơn người, người đã dạy tỷ rất nhiều thứ.”

Vân Niệm ít khi xuống núi, thường xuyên lười biếng ở Đạp Tuyết Phong, Ôn Quan Trần cứ có cơ hội là bắt nàng đi thử trận pháp.

Học theo Ôn Quan Trần năm năm, có lẽ nàng sẽ nhận ra trận pháp ở Cầm Khê Sơn Trang là gì.

Nhận ra, tìm được mắt trận thì mới phá được trận.

Họ mới có thể sống sót khi Khối Lỗi Sư ra tay.

Vân Niệm đè nén trái tim đang đập thình thịch, nở nụ cười: “Ta biết rồi để ta xem trận pháp này.”

Tạ Khanh Lễ và Giang Chiêu xông pha phía trước.

Nàng không thể lười biếng ở phía sau mãi được.

Vân Niệm nói: “Sư đệ, ta nhất định sẽ nhận ra.”

Tạ Khanh Lễ đáp: “Đệ tin sư tỷ.”

Hắn sẽ luôn tin tưởng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng chưa bao giờ lừa dối hắn.

Vân Niệm tưởng Tạ Khanh Lễ đưa nàng đi làm chính sự.

Nàng đứng dưới gốc cây, ngước nhìn thiếu niên đứng trên chạc cây mà câm nín.

“Tạ Khanh Lễ.” Nàng không nhịn được gọi một tiếng: “Rốt cuộc chúng ta đến đây làm gì vậy?”

Thiếu niên nhảy xuống nhẹ nhàng, mái tóc đuôi ngựa hơi rối, xen lẫn vài chiếc lá khô.

Hắn đưa túi Càn Khôn cho Vân Niệm: “Sư tỷ, ăn lê đi, lê này ngọt lắm.”

Vân Niệm nhận lấy mở ra, trong túi Càn Khôn đầy ắp một giỏ lê dại, bên cạnh còn có một giỏ táo.

Cũng là do hắn vừa hái dưới chân núi.

Hệ thống: [Sao tôi thấy cảnh này quen quen thế nhỉ.]

Khóe miệng Vân Niệm giật giật.

Bởi vì cách đây không lâu, trong Thúy Trúc Độ nàng cũng hái một giỏ quả mầm xanh cho Tạ Khanh Lễ.

“Đệ đưa ta lên núi là để hái quả?”

Tạ Khanh Lễ cầm lấy túi Càn Khôn trên tay nàng, thắt nút buộc vào thắt lưng Vân Niệm, lơ đễnh đáp: “Tiện tay hái thôi, hiếm khi chúng ta lên núi một chuyến.”

Hắn đứng thẳng người: “Đi thôi, giờ đi làm chính sự.”

Vân Niệm: “...”

Tạ Khanh Lễ vừa định quay người thì Vân Niệm kéo tay áo hắn lại.

Nàng khẽ thở dài, kiễng chân ra hiệu cho hắn cúi xuống: “Đệ thấp xuống chút, ta không với tới.”

Tạ Khanh Lễ không nghĩ ngợi gì, cúi người trước mặt nàng.

Hương thơm ngọt ngào của thiếu nữ xộc vào mũi, khi nàng đến gần, lọn tóc đen của nàng đung đưa trước mắt hắn, mang theo mùi hương thanh khiết trên người nàng.

Nàng kiễng chân lấy chiếc lá xanh vương trên tóc hắn xuống, do đứng không vững nên theo bản năng vịn vào vai hắn.

Tạ Khanh Lễ đứng im, mặc nàng muốn làm gì thì làm.

Ở góc độ nàng không nhìn thấy, ánh mắt thiếu niên dần trở nên u tối, nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, môi mỏng mím c.h.ặ.t, ánh mắt trần trụi d.ụ.c vọng chiếm hữu, đâu còn chút nào dáng vẻ quang minh lỗi lạc.

“Xong rồi.”

Nàng phủi tay đứng lùi lại, Tạ Khanh Lễ vội vàng nở nụ cười, vẫn là nụ cười lễ phép ngoan ngoãn, không chê vào đâu được: “Đa tạ sư tỷ.”

Vân Niệm nheo mắt: “Không có gì.”

Nàng đi lướt qua hắn, ra hiệu cho hắn đi theo: “Đi thôi, đi tìm trận pháp.”

Cổ họng Tạ Khanh Lễ hơi khô khốc, im lặng đi theo sau.

Đường núi gập ghềnh, ít người qua lại nên cỏ dại hai bên mọc rất cao, Tạ Khanh Lễ âm thầm dọn dẹp cỏ dại chắn đường cho nàng.

Thiếu nữ đi trước không hề hay biết gì.

Đi xuyên qua khu rừng rậm rạp u tối nhất, vừa ra khỏi rừng, ánh nắng ch.ói chang khiến Vân Niệm phải nghiêng đầu che mắt.

Tạ Khanh Lễ gọi nàng lại: “Sư tỷ, ở đây là được rồi.”

Vân Niệm nhìn khoảng đất trống trước mặt.

Ở đây không có nhiều cỏ dại, khác với khu rừng rậm cỏ mọc đến bắp chân mà họ vừa đi qua, nơi này lại mọc đầy rêu xanh, không khí ẩm ướt trong lành, có luồng khí lạnh lẽo xuyên qua lớp áo ngoài ngấm vào tận tâm can.

Vân Niệm ngước nhìn mặt trời treo cao.

Rõ ràng trời nắng chang chang, họ đi bộ toát cả mồ hôi nhưng đến đây lại thấy lạnh.

Nơi này chưa đến đỉnh núi, thậm chí chưa đến lưng chừng núi, tại sao lại lạnh như vậy?

Tạ Khanh Lễ ngồi xổm xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào lớp rêu xanh trên mặt đất: “Là chỗ này, nơi trận pháp mạnh nhất nằm ở bên dưới, phía trước chắc là tâm trận.”

Là tâm trận nhưng chưa chắc đã là mắt trận.