Tâm trận là nơi mạnh nhất của một trận pháp còn mắt trận quyết định việc có phá được trận hay không.
Vân Niệm cũng ngồi xổm xuống, chạm vào trận pháp trên mặt đất.
Cảm giác chỉ có sự ẩm ướt của rêu xanh nhưng lại lờ mờ xen lẫn d.a.o động linh lực kỳ lạ nào đó.
Vân Niệm đứng dậy nói: “Sư đệ, đệ lùi lại một chút.”
Tạ Khanh Lễ lùi lại vài bước đến dưới một gốc cây phía xa.
Vân Niệm lấy từ túi Càn Khôn ra một hình nhân giấy, cắt đầu ngón tay nhỏ m.á.u lên đó, lẩm nhẩm pháp quyết.
Hình nhân giấy bay lên không trung, bay lượn theo gió, bỗng nhiên phát ra ánh sáng ch.ói lòa, linh lực kinh người bùng nổ.
Vân Niệm nhón chân lùi lại bên cạnh Tạ Khanh Lễ.
Gần như ngay khoảnh khắc nàng vừa đến bên cạnh Tạ Khanh Lễ, hình nhân giấy chạm đất biến thành một “người” sống động như thật.
Một thân thanh y, tóc đen b.úi gọn sau đầu, mày mắt linh hoạt, giống hệt Vân Niệm.
Đây là Thuật Họa Bì, khác với cách Khối Lỗi Sư chế tạo con rối, cách của Vân Niệm chỉ là dùng giấy linh phù vẽ bùa chú nhuộm m.á.u người, đốt cháy linh lực để duy trì trong chốc lát, trước khi linh lực cạn kiệt sẽ giữ được hình dáng người thật như thế này.
Nhìn thấy Vân Niệm giả chậm rãi bước vào trận pháp, ngày càng đến gần tâm trận.
Vân Niệm nín thở.
Trận pháp sẽ theo bản năng tiêu diệt tất cả những gì đến gần tâm trận, đặc biệt là loại sát trận mạnh mẽ này, so với trận pháp bình thường càng bài xích hơn, dù chưa khởi động cũng sẽ dùng dư lực quét sạch mọi kẻ xâm nhập.
Vân Niệm giả nhấc chân lên.
Nó giẫm xuống.
Uy áp bùng nổ trong tích tắc, sóng khí vô hình thổi tung lá cây xung quanh xào xạc, m.á.u thịt nổ tung, Vân Niệm chỉ thấy bóng trắng lóe lên, nàng đã được thiếu niên ôm vào lòng.
Linh lực tụ lại thành vòng bảo vệ che chắn trước mặt hai người, vòng bảo vệ kiên cố chặn đứng sát trận đang ập tới.
Sau tiếng nổ, trong không gian chật hẹp chỉ còn lại tiếng thở của hai người quấn quýt.
Vân Niệm ngẩng đầu lên, thiếu niên cũng vừa vặn cúi đầu nhìn nàng.
“Sư đệ?”
“Không sao đâu, sư tỷ đừng sợ.”
Hắn buông nàng ra, cổ họng Vân Niệm như bị nghẹn lại, cứng ngắc quay đầu nhìn về phía tâm trận sau lưng Tạ Khanh Lễ.
Chỉ còn lại vũng m.á.u trên mặt đất.
Rồi trong chớp mắt hóa thành hơi nước biến mất tăm.
Chẳng còn lại gì cả.
Đầu ngón tay giấu trong tay áo hơi co lại, Vân Niệm cố nén cơn run rẩy.
Thính Sương bên hông nàng và Toái Kinh trên tay Tạ Khanh Lễ phát ra tiếng ong ong như ai oán.
Nàng không nhìn lầm, nàng thực sự không nhìn lầm.
Cái này... cái này không chỉ đơn giản là sát trận nữa rồi.
Vân Niệm nói: “Đây là Thiên Cương Vạn Cổ Trận.”
Thiên Cương Vạn Cổ Trận, một loại trận pháp đã tuyệt tích từ lâu trong Tu Chân Giới, chuyên dùng để áp chế...
Kiếm tu.
Bất kể danh kiếm nào cũng sẽ bị trận pháp này kìm hãm từ đó làm suy yếu kiếm ý.
Nhưng Vân Niệm nghe nói, năm xưa Bùi Lăng rõ ràng đã đốt sạch mọi ghi chép về Thiên Cương Vạn Cổ Trận, cứu mạng không biết bao nhiêu kiếm tu.
Từ sau khi Bùi Lăng phi thăng, Tu Chân Giới suốt ba ngàn năm qua chưa từng xuất hiện loại trận pháp này nữa.
Vân Niệm sờ Thính Sương bên hông, nàng và Thính Sương ngũ giác thông nhau, có thể cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi của Thính Sương.
Nó rất sợ.
Đây là nỗi sợ hãi của một thanh kiếm đối với thiên địch.
Vì Thính Sương sinh ra nỗi sợ hãi nên Vân Niệm là chủ nhân cũng sợ hãi theo.
Tim đập như sấm.
Tạ Khanh Lễ nâng Toái Kinh lên, thanh cổ kiếm vốn sát ý ngùn ngụt giờ đây thân kiếm rung nhẹ, tiếng kêu trầm thấp ai oán hòa lẫn với tiếng gào thét của Thính Sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay cả Toái Kinh - đệ nhất danh kiếm thiên hạ cũng phải sợ hãi.
Khoan nói đến việc trận pháp này tái xuất nhân gian như thế nào, hãy nói đến chuyện khác.
Cầm Khê Sơn Trang này đâu phải toàn là kiếm tu, tại sao phải bố trí loại trận pháp chuyên áp chế kiếm tu này? Là để áp chế tất cả kiếm tu, hay là để áp chế...
Một người nào đó?
Ai có bản lĩnh lớn đến mức khiến Khối Lỗi Sư và Hoàng đế phải dùng đến Thiên Cương Vạn Cổ Trận?
Phải sợ hãi người đó đến mức nào chứ?
Vân Niệm vô thức nhìn sang thiếu niên bên cạnh, sườn mặt hắn vẫn tuấn tú, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt không biết đang nhìn gì.
Có thể đang nhìn gì đó cũng có thể chẳng nhìn gì cả.
Có liên quan đến Tạ Khanh Lễ không?
Nếu nói trong số các kiếm tu ở Cầm Khê Sơn Trang ai là người thâm sâu khó lường nhất, Vân Niệm chỉ có thể nghĩ đến Tạ Khanh Lễ.
Một thiếu niên có tu vi có thể còn cao hơn cả Phù Đàm Chân Nhân.
Vân Niệm lẩm bẩm: “Sư đệ... Thiên Cương Vạn Cổ Trận có hai mắt trận, đối xứng theo quẻ Địa, chúng ta phải tìm được một mắt trận thì mới tìm được mắt trận còn lại.”
Cầm Khê Sơn Trang rộng lớn thế này, mắt trận sẽ ở đâu?
Vân Niệm hoang mang lo sợ, Thính Sương vẫn đang sợ hãi khiến trong lòng nàng cũng như bị đè nặng nỗi sợ hãi.
Nàng cố gắng đè nén nỗi sợ hãi của mình.
Bàn tay buông thõng bỗng bị ai đó nắm lấy, Vân Niệm còn chưa kịp phản ứng đã thấy thiếu niên kéo nàng chạy như bay về phía con đường nhỏ bên cạnh.
Tốc độ của hắn rất nhanh, gần như ngang ngửa ngự kiếm, Vân Niệm chỉ thấy từng bóng cây lướt qua như đèn kéo quân.
Cho đến khi thiếu niên dừng bước, nàng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì tay hắn siết c.h.ặ.t cánh tay nàng, ép nàng vào thân cây.
Hắn cúi người ghé sát môi nàng, chỉ cách môi nàng một gang tấc.
Chỉ cần gần thêm một tấc nữa.
Là có thể hôn nàng.
Mũi Vân Niệm tràn ngập hơi thở thanh khiết trên người hắn, sạch sẽ thuần khiết, tựa như trăng mây suối ngàn.
Trong mắt thiếu niên phản chiếu khuôn mặt kinh ngạc của nàng, nàng nhìn thấy đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, đôi mắt hạnh tròn xoe của mình.
Ngón cái hắn ấn lên, day nhẹ đôi môi đỏ mọng của nàng, lần này dùng chút lực, đôi môi chưa tô son bị day đỏ lên một mảng, ngay cả chiếc cằm trắng nõn cũng hằn lên vết đỏ.
“Sư đệ!” Nàng khẽ kêu lên.
“Sư tỷ, đừng động đậy.”
Thiếu niên bóp cằm nàng xoay mặt nàng lại, đầu ngón tay có vết chai mỏng khô ráo day lên đôi môi mềm mại gây ra cảm giác ngứa ngáy.
Càng đỏ mọng, kiều diễm ướt át hơn.
Mặt Vân Niệm nóng bừng, hai tay chống lên n.g.ự.c hắn muốn đẩy hắn ra nhưng chưa kịp dùng sức đã thấy thiếu niên nhanh ch.óng xoay người...
Rút Toái Kinh ra, chặn lại thanh kiếm của một người đang c.h.é.m tới.
Một đòn toàn lực của hai vị đại năng, linh lực bùng nổ ép n.g.ự.c Vân Niệm đau rát, hai chân run rẩy suýt quỳ xuống đất.
Thiếu niên trước mặt chia một phần linh lực bảo vệ nàng, Vân Niệm cuối cùng cũng có cơ hội thở dốc.
Nàng thở hồng hộc ngước mắt lên nhìn.
Thiếu niên áo trắng sầm mặt, vung kiếm chặn lại kiếm của người đối diện.
Người đó dáng cao lớn, mặc hắc y, mày mắt nghiêm nghị lạnh lùng.
Là Nguyên Hề.
Nguyên Hề nhìn rõ mặt hai người thì kinh ngạc: “Sao lại là các người?”
Tạ Khanh Lễ thu kiếm về trước.
Hắn đã thu kiếm, Nguyên Hề đương nhiên không có lý do ra tay nữa.
Hắn cũng thu kiếm về.
Tạ Khanh Lễ bình thản gọi một tiếng: “Nguyên Thái phó.”
Nguyên Hề nhíu mày: “Sao các người lại ở đây?”