Vân Niệm đ.ấ.m hắn một cái, khá mạnh tay, nắm đ.ấ.m nện vào l.ồ.ng n.g.ự.c thiếu niên vang lên tiếng “bộp”, hắn vẫn cười khúc khích, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật khiến nàng cũng cảm nhận được sự rung động đó.
Thiếu niên cong mắt cười vô cùng vui vẻ, ánh mắt sáng ngời, khóe môi cong lên, đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hắn đứng thẳng người tạo khoảng cách cho Vân Niệm nhưng tay vẫn không buông tha khuôn mặt nàng mà lại phủ lên môi và cằm nàng.
“Được rồi, không đùa sư tỷ nữa, đệ giúp tỷ xóa mấy vết này đi, kẻo lát nữa bị người ta nhìn thấy.”
Lòng bàn tay áp vào môi nàng, hơi thở nóng hổi của Vân Niệm phả hết vào lòng bàn tay hắn, bị giữ lại không thể tản ra, từng luồng hơi nóng len lỏi vào mũi, sự nóng bức vừa bị đè xuống lại dâng lên.
“Ta, ta tự làm được...”
Nàng lí nhí muốn lùi lại nhưng đầu va vào thân cây, lúc này mới nhớ ra sau lưng là một gốc cây cổ thụ.
Mà hắn lại chắn ngay trước mặt.
Tiến thoái lưỡng nan.
Mặt Vân Niệm càng lúc càng đỏ, không biết là do bị hơi thở của chính mình hun nóng hay do thời tiết hôm nay quá nóng bức.
Nàng ngước mắt nhìn hắn, đáng thương và bất lực, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Chút lương tâm còn sót lại của Tạ Khanh Lễ bỗng trỗi dậy.
Hắn lùi lại vài bước, không khí trong lành mát mẻ ùa vào phổi, Vân Niệm vội vàng thoát khỏi vòng vây của hắn.
Nàng quay lưng lại vỗ vỗ vào mặt mình, nóng hầm hập như đang sốt cao.
Vân Niệm có chút bực mình, sao lại kém cỏi thế này, Tạ Khanh Lễ còn nhỏ tuổi hơn nàng, chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, nàng đã gặp nhiều người hơn hắn nhiều, trước kia đối mặt với các đối tượng nhiệm vụ khác cũng chưa từng mất mặt thế này.
Đỏ mặt cái gì chứ!
Người phía sau dường như cười khẽ hai tiếng.
Lúc này Vân Niệm không chịu nổi tiếng cười của hắn, quay lại trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt vốn đã to tròn giờ trừng lên càng to hơn, chẳng những không có chút uy h.i.ế.p nào mà ngược lại còn giống như đang làm nũng.
Như một chú mèo con.
Đầu ngón tay Tạ Khanh Lễ hơi co lại, tim hẫng một nhịp, cảm giác khó tả lan tràn trong lòng như có chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, gây ra từng đợt ngứa ngáy.
Hắn khẽ gọi nàng: “Sư tỷ.”
Vân Niệm càng nhìn hắn càng thấy ngượng, sợ hắn nhận ra sự thẹn thùng của mình, bèn lờ đi quay người bỏ đi.
Thiếu nữ hùng hổ đi trước, đi qua một con dốc nhỏ còn vấp một cái, khi Tạ Khanh Lễ sải bước định đỡ nàng thì nàng đã xách váy chạy biến.
Bước chân rất nhanh.
Tạ Khanh Lễ đứng tại chỗ một lúc, ánh nắng ấm áp chiếu lên người, xua tan phần nào cái lạnh thấu xương từ kinh mạch.
Hắn giơ tay lên, bàn tay thiếu niên trắng như ngọc, các khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay và hổ khẩu có vết chai mỏng do cầm kiếm lâu năm.
Những gì hắn vừa làm là diễn nhưng cũng không hoàn toàn là diễn.
Rốt cuộc có bao nhiêu phần là do d.ụ.c vọng đen tối trong lòng thúc đẩy thì chỉ có mình hắn biết.
Hắn biết rõ Vân Niệm không tức giận mà là thẹn thùng.
Nàng luôn tin hắn là người tốt.
Nàng cũng không tin hắn sẽ có những ý đồ thân mật với nàng.
Không phải sự thân thiết giữa sư tỷ sư đệ mà là sự xâm chiếm theo bản năng của đàn ông đối với phụ nữ.
Hắn luôn tỏ ra bình thản, dù trong lòng có sóng to gió lớn đến đâu thì mặt vẫn phẳng lặng như nước, nàng không nhìn ra được.
Sự tin tưởng không chút đề phòng của nàng chính là lợi thế lớn nhất của hắn, hắn có thể lợi dụng điều đó để từng bước tiếp cận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phải ngụy trang cho tốt, nhe nanh vuốt, c.ắ.n lấy trái ngọt này.
Vân Niệm đã đi được một đoạn khá xa, bụi cây cao đến bắp chân che khuất nửa người nàng từ chỗ hắn chỉ nhìn thấy tà váy màu hồ lục thấp thoáng.
Tạ Khanh Lễ quay đầu nhìn về phía Nguyên Hề vừa đứng.
Dưới ánh mặt trời, ánh mắt thiếu niên sắc lạnh, hàn quang lóe lên như lưỡi d.a.o tuốt khỏi vỏ.
Hắn thu hồi ánh mắt đuổi theo hướng Vân Niệm rời đi.
Trăng lưỡi liềm treo cao, vạn vật tĩnh lặng, Cầm Khê Sơn Trang ồn ào náo nhiệt ban ngày giờ đã chìm vào yên tĩnh, vài ngôi sao lẻ loi nơi chân trời, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống những mái nhà nhấp nhô.
Tạ Khanh Lễ và Giang Chiêu đi tuần tra Cầm Khê Sơn Trang theo lệ thường.
Tuy họ đã xác định Hoàng đế và Khối Lỗi Sư không phải quan hệ nạn nhân và hung thủ như lời đồn nhưng để không đ.á.n.h rắn động cỏ, mấy người vẫn tỏ ra bình thường trước mặt Hoàng đế, việc tuần tra cũng làm rất tận tâm.
Vân Niệm mở hé cửa sổ một khe nhỏ, lười biếng dựa vào ghế quý phi bên cửa sổ.
Nàng giơ chiếc vòng ngọc trên tay lên ngắm nghía, chất liệu chiếc vòng quả thực thượng hạng, đúng là có tác dụng dưỡng mạch, Vân Niệm mới đeo ba ngày mà giấc ngủ ban đêm đã tốt hơn nhiều.
Chỉ là thỉnh thoảng lại bị kéo vào ký ức trong vòng ngọc.
Hệ thống đã được nàng mở lại, thấy Vân Niệm mân mê chiếc vòng ngọc cả nửa canh giờ, cuối cùng không nhịn được hỏi:
[Chiếc vòng ngọc rõ ràng là do Hoàng đế đưa cho cô, nếu Hoàng đế muốn hại các người, tại sao lại đưa chiếc vòng này? Chẳng phải nhờ ký ức trong vòng ngọc mà các người mới biết Hoàng đế và Khối Lỗi Sư có quen biết nhau sao? Đây chẳng phải là tự mình vạch áo cho người xem lưng à?]
Vân Niệm không đổi sắc mặt: “Ai nói với ngươi là Hoàng đế tặng ta vòng ngọc để ta nhìn thấy những ký ức này?”
[... Ý cô là Hoàng đế không biết cô có thể nhìn thấy ký ức thông qua chiếc vòng này?]
Vân Niệm đeo lại chiếc vòng ngọc, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng lẩm bẩm: “Chắc là ông ta không biết đâu, ông ta tặng ta vòng ngọc có lẽ là có mục đích khác, những ký ức này...”
Vân Niệm ngước nhìn vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời hư không, Cầm Khê Sơn Trang yên tĩnh trầm mặc, màn đêm mờ ảo vô cùng yên bình.
Ai có thể ngờ rằng, dưới vẻ yên bình đó là những cơn sóng ngầm cuộn trào dữ dội.
[Ai cho cô nhìn thấy những ký ức này?]
Vân Niệm đáp: “Hoàng hậu.”
Chủ nhân của chiếc vòng ngọc này.
Vân Niệm chỉ có thể nghĩ đến bà ấy.
[Nhưng Hoàng hậu đã c.h.ế.t hai mươi lăm năm trước rồi...]
Vân Niệm nghiêng người ngắm trăng, thong thả đáp: “Hoàng đế bảo c.h.ế.t là c.h.ế.t thật sao? Hoàng đế còn bảo Quý phi c.h.ế.t rồi nhưng chúng ta đã nhìn thấy t.h.i t.h.ể đâu.”
Cho dù c.h.ế.t thật thì người c.h.ế.t vẫn còn thần hồn mà.
Nghe nói ngọc có thể dưỡng hồn.
Ngọc Mặc Phỉ, loại ngọc vô giá là trân phẩm trong các loại trân phẩm đã là di vật của Hoàng hậu, biết đâu còn lưu lại tàn hồn của bà ấy?
Bà ấy cho Vân Niệm nhìn thấy những ký ức này, dẫn dắt sự chú ý của họ từ hướng sai lầm quay trở lại, chắc hẳn là không có ác ý.
Hơn nữa...
Vân Niệm nhớ lại hai lần bước vào ký ức trước đó.
Hoàng hậu dường như có thể nhìn thấy nàng.
Vân Niệm khẽ thở dài, không biết có phải ảo giác của nàng hay không, số lần bước vào ký ức quá ít, nàng cũng không có cơ hội kiểm chứng.