Gió đêm thổi mạnh hơn một chút, Vân Niệm thấy hơi lạnh, đứng dậy định đóng cửa sổ.
Một khuôn mặt chắn ngay cửa sổ.
Người đó quay lưng về phía màn đêm, tóc b.úi hai bên, ngũ quan ẩn trong bóng tối không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt không có chút cảm xúc nào, lạnh lẽo và nhớp nháp.
Như một con rắn.
Tay Vân Niệm đặt trên bệ cửa sổ khựng lại, tim đập thình thịch, khó thở, hành động nhanh hơn suy nghĩ, theo bản năng định rút kiếm.
Nhưng ngay giây sau, người ngoài cửa sổ mỉm cười.
“Sư muội.”
Tay Vân Niệm đặt trên chuôi kiếm Thính Sương cứng đờ.
Sau đó đột nhiên phản ứng lại, cơ thể cứng ngắc thả lỏng, buông thanh kiếm trong tay ra.
“Tô sư tỷ, sao tỷ lại đến đây?”
Vân Niệm đứng dậy mở cửa cho nàng ấy.
Tô Doanh ăn mặc hơi phong phanh, thân hình gầy gò đứng ngoài cửa, nàng ấy lại vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt trắng bệch.
Vân Niệm bước tới đỡ nàng ấy: “Sức khỏe tỷ chưa khỏi hẳn, đến đây làm gì?”
Tô Doanh cười vỗ vỗ tay nàng: “Ta đến thăm muội.”
Nàng ấy thuận theo lực đạo của Vân Niệm ngồi xuống, nhận lấy chén trà Vân Niệm đưa.
Nhấp một ngụm nhỏ, hương trà thơm ngát tràn ngập khoang miệng.
“Trà này ngon đấy.”
Vân Niệm: “Là sư đệ pha đấy, nếu sư tỷ thích uống, mai ta bảo đệ ấy pha nhiều một chút mang sang cho tỷ.”
“Không cần làm phiền sư đệ đâu.”
Vân Niệm ngồi xuống, quan sát kỹ sắc mặt Tô Doanh, cảm thấy nàng ấy vẫn có vẻ mệt mỏi.
Nàng không nhịn được nhíu mày: “Sư tỷ, vết thương của tỷ vẫn đau à?”
Động tác uống trà của Tô Doanh khựng lại, dưới ánh mắt nghi ngờ của Vân Niệm, nàng ấy cười khẽ, đặt chén trà xuống: “Không sao đâu, sức khỏe ta xưa nay vẫn tốt, dưỡng vài ngày là khỏi thôi.”
Vân Niệm sững sờ, buột miệng hỏi: “Sức khỏe tỷ tốt chỗ nào chứ, bình thường cảm lạnh một cái là ốm dai dẳng cả tháng trời.”
Nụ cười trên môi Tô Doanh cứng đờ.
Bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, cánh cửa sổ Vân Niệm chưa kịp đóng đập mạnh vào tường, tiếng va chạm trầm đục như gõ vào tim.
Trong phòng càng thêm yên tĩnh, tiếng gió rít gào bên ngoài nghe như tiếng quỷ khóc sói gào.
Nụ cười trên mặt Vân Niệm vẫn giữ nguyên, vẻ quan tâm không hề thay đổi:
“Tô sư tỷ, tỷ ngủ mơ rồi à? Tuy tỷ hay nói sức khỏe mình tốt nhưng thực tế thì ba ngày hai bữa lại ốm, sư huynh có mười trái tim cũng lo không xuể.”
Nàng lấy chén trà đã nguội trong tay Tô Doanh, rót cho nàng ấy chén trà nóng khác: “Uống chút nước nóng cho ấm người, đừng để ốm nữa, tỷ còn nhớ tháng trước tỷ bị cảm lạnh sốt cao mấy ngày liền không, làm sư huynh sợ c.h.ế.t khiếp.”
Tô Doanh cúi đầu cười bất lực: “Là lỗi của ta, sau này ta sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, không để A Chiêu và sư muội lo lắng nữa.”
Nàng ấy cúi đầu uống trà, ở nơi không ai chú ý, Vân Niệm lập tức thu lại nụ cười, đáy mắt lạnh lẽo trầm tĩnh như núi cao, không còn chút ý cười nào.
Tiếng bước chân vang lên bên ngoài, Tô Doanh ngẩng đầu quay lại nhìn.
Cửa phòng bị gõ nhẹ vài cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vọng qua cánh cửa gỗ: “Sư tỷ còn chưa ngủ sao?”
Tô Doanh nghe thấy giọng nói này dường như hơi cứng người lại, Vân Niệm thu hồi ánh mắt đang nhìn nàng ấy, rảo bước ra cửa mở cửa phòng.
Thiếu niên đứng tắm mình dưới ánh trăng.
Vân Niệm: “Đệ đi tuần tra xong rồi à?”
Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Ừm, tối nay sơn trang không có chuyện gì nên đệ về sớm.”
Hắn nghiêng người bước vào, thấy Tô Doanh đang ngồi trong phòng cũng không ngạc nhiên, gật đầu chào nàng ấy: “Tô sư tỷ cũng ở đây à.”
Tô Doanh: “Đêm nay không ngủ được, dạo này sơn trang không yên ổn, lo lắng cho an nguy của mọi người nên ta mang đến mấy tấm bản đồ trận pháp.”
Nàng ấy lấy từ túi Càn Khôn ra một xấp giấy vàng vẽ bùa chú.
Đây là những trận pháp Tô Doanh đã làm sẵn, dùng pháp thuật đặc biệt phong ấn vào giấy linh phù, khi cần dùng chỉ cần đốt lên là được.
Tạ Khanh Lễ nói: “Phiền Tô sư tỷ lo lắng rồi nhưng tên Khối Lỗi Sư kia không biết đang trốn ở đâu trong sơn trang, sư tỷ không nói với Giang sư huynh tiếng nào đã chạy sang đây, e là hơi nguy hiểm đấy.”
Hắn ngồi đối diện Tô Doanh, không hề nhìn nàng ấy, tự rót cho mình một chén trà.
Dưới ánh đèn mờ ảo, sắc mặt Tô Doanh cứng đờ, nụ cười trên môi suýt chút nữa không giữ được.
Vân Niệm không bỏ qua vẻ u ám thoáng qua trong mắt nàng ấy.
Tô Doanh nhanh ch.óng điều chỉnh lại cảm xúc, cười dịu dàng làm lành: “Sư đệ dạy phải, sau này ta sẽ cẩn thận hơn.”
Nàng ấy vẫn giữ vẻ ôn nhu hiền thục như nước mùa thu, so sánh như vậy, Tạ Khanh Lễ cứ như kẻ xấu xa lạnh lùng.
Nhưng Tạ Khanh Lễ chẳng thèm bận tâm, hắn không thèm liếc nhìn xấp bùa chú trận pháp trên bàn lấy một cái mà quay sang nhìn Vân Niệm đang đứng bên cạnh.
Hắn kéo tay nàng: “Ngồi đi sư tỷ, đừng đứng mãi thế.”
Bàn tay lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ấm áp của thiếu nữ, nhiệt độ trái ngược tạo nên sự tương phản rõ rệt, sự thật là họ đang nắm tay nhau càng thêm rõ ràng.
Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, Tạ Khanh Lễ đặt chén trà trước mặt nàng.
Hắn từ đầu đến cuối không nhìn Tô Doanh, sự chú ý dồn hết vào Vân Niệm.
Cảm giác bị phớt lờ này nếu là người khác chắc đã nổi giận đùng đùng rồi nhưng Tô Doanh chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y, trên mặt vẫn giữ nụ cười hoàn hảo không chê vào đâu được.
Nàng ấy hỏi: “Hôm nay hai người đi đâu vậy? Chiều nay ta đến tìm mà không thấy.”
Vân Niệm chưa kịp nói gì, Tạ Khanh Lễ đã lên tiếng mà không ngẩng đầu lên: “Vân sư tỷ muốn ăn quả, đệ đưa tỷ ấy lên núi hái quả.”
Vân Niệm nhìn Tạ Khanh Lễ, thiếu niên cong mắt cười nói: “Chẳng phải sư tỷ còn bảo lê dại trên núi sau rất ngọt, muốn mang một ít cho Tô sư tỷ sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, sự ăn ý ngầm hiểu.
“Đúng rồi, muội quên béng mất.” Vân Niệm cười rạng rỡ, lấy vài quả lê dại từ túi Càn Khôn gói lại đưa cho Tô Doanh: “Sư tỷ mang về nếm thử xem, lê dại chúng ta hái chiều nay đấy, quả to mọng nước, ngọt lắm.”
Những quả lê dại gói trong giấy dầu căng mọng còn đọng sương sớm, cành lá trên cuống xanh tươi mơn mởn, nhìn là biết vừa mới hái.
Quả thực là lê dại trên núi sau.
Tô Doanh cũng không khách sáo, nhận lấy rồi cất vào túi Càn Khôn: “Hôm nay hai người lên núi sau chỉ để hái quả thôi à? Ta nghe nói núi sau nhiều rắn rết lắm, không bị c.ắ.n chứ?”
Vân Niệm: “Bọn muội còn chưa lên đến lưng chừng núi, hái được ít lê thấy trên đó chẳng có gì nữa nên quay về luôn.”
“Không đi chỗ khác chơi sao? Biết đâu còn loại quả khác thì sao?”
Vân Niệm thở dài thườn thượt, cau mày ra vẻ sầu não:
“Còn tâm trạng đâu mà hái quả nữa, Khối Lỗi Sư muốn gây bất lợi cho Bệ hạ, chúng ta tuy không chịu sự quản lý của Bệ hạ nhưng dù sao người cũng là Nhân Hoàng, nếu xảy ra chuyện ngay trước mắt chúng ta thì cũng khó ăn nói.”