“Ở Cố Lăng Kiếm Khư, ta tin đệ chắc chắn sẽ giành được thứ hạng cao nhất.”
Nàng đi rồi.
Gió đêm đã bắt đầu se lạnh, Đạp Tuyết Phong nằm ở vị trí quá cao nên xung quanh luôn luẩn quẩn hơi hàn, dẫu là đầu hạ cũng chẳng ấm áp mấy, lạnh lẽo hơn cửa thứ mười hai nhiều.
Nhưng không khí ở đây trong lành hơn và cũng yên tĩnh hơn cửa thứ mười hai.
Chiếc túi Càn Khôn trên tay nhỏ nhắn, nhìn qua là biết kiểu dáng dành cho nữ tu.
Hắn mở túi ra.
Bên trong toàn là đồ ăn được xếp đặt ngay ngắn, rất thuận tiện để hắn lấy ra.
Nằm trong góc là một viên linh châu.
Linh Hỏa Châu, vật phẩm có tác dụng trừ hàn giữ ấm, một viên có thể bán được mấy ngàn linh thạch thượng phẩm.
Trong đêm đen tĩnh mịch từ xa văng vẳng tiếng côn trùng rên rỉ.
Bàn tay cầm túi Càn Khôn của Tạ Khanh Lễ khẽ co lại, hắn nhìn chằm chằm vào nó hồi lâu.
Hắn khẽ nhếch môi, buông một tiếng cười khẩy rồi đóng túi lại cũng chẳng hề lấy viên Linh Hỏa Châu kia ra.
Thiếu niên đóng c.h.ặ.t cổng viện, trở về phòng rồi nhắm mắt đả tọa. Trên trán hắn dần lấm tấm mồ hôi, vì phải kìm nén đau đớn mà gân xanh nổi đầy mặt, kinh mạch từng tấc nghịch hành.
Linh lực hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén, từng chút từng chút lóc sạch hỏa độc đang thấm sâu vào kinh mạch nơi miệng vết thương.
Ra tay không chút lưu tình, tựa như kẻ bị lóc da xẻ thịt không phải là chính mình.
Vết thương nứt toạc, những giọt m.á.u chảy ròng ròng, nhuộm đỏ cả tà áo trắng.
Đôi mày tuấn tú kết một tầng sương lạnh, sắc mặt trắng bệch như tuyết nhưng trong phòng vẫn tĩnh lặng như tờ.
Ở góc giường, chiếc túi Càn Khôn nằm trơ trọi một mình.
Ngày hôm sau, khi Vân Niệm tỉnh dậy thì trời đã sang giờ Tỵ.
Dưới sự thúc giục của hệ thống, nàng mới uể oải rời giường.
[Ngày nào cô cũng ngủ đến giờ này, không chịu tu luyện cũng chẳng xuống núi rèn luyện, có nhà tu sĩ nào giống như cô không?]
Vân Niệm vừa mặc y phục vừa nheo mắt gật gù: “Ngài dạy chí phải.”
Tu vi của nàng trong lứa trẻ cũng được coi là xuất sắc, ở độ tuổi này đã kết thành Kim Đan.
Dù sao nàng cũng là đệ t.ử quan môn của Phù Đàm Chân Nhân, dẫu có chểnh mảng tu luyện đôi chút nhưng có một sư phụ là đại năng kiếm đạo chỉ dạy, tu vi miễn cưỡng vẫn còn coi được.
[Cô thông minh như vậy, nếu để tâm hơn chút nữa thì có khi đã vượt qua Kim Đan từ lâu rồi.]
Vân Niệm chỉnh trang y phục xong xuôi, nghe vậy chỉ đáp nhẹ tênh:
“Tạ Khanh Lễ sau khi vào nội môn chỉ mất mười năm đã thành đệ nhất kiếm đạo, biết đâu chưa đến mười năm ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, ngài cứ để ta lười biếng chút đi mà.”
Hệ thống im lặng không đáp.
Thấy Vân Niệm sửa soạn xong chuẩn bị ra ngoài, hệ thống hỏi: [Cô thực sự định đi tìm Tiểu sư thúc đấy à?]
Hành động cũng nhanh thật, hôm qua mới nghĩ ra cách, hôm nay đã bắt tay vào làm rồi.
Về việc này Vân Niệm chỉ đáp: “Vậy còn cách nào khác sao? Tuần sau Cố Lăng Kiếm Khư đã mở rồi, nếu hỏa độc của Tạ Khanh Lễ chưa giải, lỡ như gặp chuyện không thuận lợi trong Kiếm Khư thì sao?”
Hệ thống: [... Tôi chỉ sợ Tiểu sư thúc của cô lại giở mấy cái chiêu trò quái gở ra thôi...]
Nhắc đến những chiêu trò của Ôn Quan Trần, sống lưng Vân Niệm cứng đờ, nàng cười gượng gạo: “Chắc không đến mức đó đâu.”
Hệ thống cười lạnh: [Chúc may mắn.]
Tại thiên viện, Tạ Khanh Lễ vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy hai người đang ngồi bên bàn đá trong sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn giữ vẻ mặt bình thản, khẽ cúi người hành lễ: “Bái kiến Phù Đàm Chân Nhân, Giang sư huynh.”
Phù Đàm Chân Nhân khẽ gật đầu, chỉ vào bát t.h.u.ố.c đặt trên bàn: “Vân Niệm không có trong phòng nên ta mang t.h.u.ố.c đến cho con.”
Thiếu niên ôn tồn nói lời cảm tạ, bưng bát t.h.u.ố.c lên uống một hơi cạn sạch.
Nước t.h.u.ố.c màu nâu chảy dọc theo cằm, bị hắn hờ hững lau đi.
Phù Đàm Chân Nhân đột nhiên lên tiếng: “Hỏa độc vốn hung bạo để ta bắt mạch cho con xem độc tố thế nào rồi?”
“Vâng.”
Thiếu niên đưa tay ra, đầu ngón tay Phù Đàm Chân Nhân khẽ chạm vào cổ tay hắn.
Linh lực men theo kinh mạch của Tạ Khanh Lễ chạy dọc khắp cơ thể.
Một khắc sau, Phù Đàm Chân Nhân thu tay về: “Dù sao con vẫn còn trẻ, thân thể cường tráng, chắc hẳn hỏa độc sẽ sớm được thanh trừ thôi.”
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Dù việc con đỡ đòn cho đồ đệ của ta là tình thế bắt buộc, không phải chủ ý của con nhưng xét cho cùng con cũng đã cứu nó. Con cứ ở lại Đạp Tuyết Phong dưỡng thương, một tháng sau độc tiêu hết rồi hãy rời đi.”
Tạ Khanh Lễ nghe vậy liền mỉm cười: “Đa tạ Phù Đàm Chân Nhân.”
Phù Đàm Chân Nhân im lặng nhìn Giang Chiêu một cái.
Trong lòng hai người không hề bình lặng như vẻ bề ngoài.
Tạ Khanh Lễ quả thực chỉ có tu vi Kim Đan sơ kỳ nhưng hôm qua Thường Tuyên đã khai rằng khi đối mặt với Xích Linh Thú, mấy kẻ bọn chúng như bị ai đó định thân.
Có thể khống chế cơ thể người khác, sao có thể chỉ là tu vi Kim Đan được.
Thế nên sáng nay, việc đưa t.h.u.ố.c chỉ là phụ, thăm dò tu vi mới là chính.
Nhưng Phù Đàm đã là tu sĩ Đại Thừa, cả tu chân giới này số người có thể qua mặt ông chưa đến mười đầu ngón tay. Tạ Khanh Lễ chỉ là một thiếu niên nhỏ bé, sao có thể có tu vi cao hơn ông được.
Chẳng lẽ Thường Tuyên vì muốn chối bỏ tội lỗi nên mới bịa đặt lung tung?
Dù sao trên người Tạ Khanh Lễ cũng đầy rẫy vết thương do đám đệ t.ử kia gây ra, đó là bằng chứng không thể chối cãi.
Nếu tu vi hắn thực sự cao thâm, liệu hắn có chịu đứng yên để mặc cho những kẻ đó đ.á.n.h đập không?
Tạ Khanh Lễ chỉ mỉm cười nhìn hai người nhưng ý cười chẳng hề chạm đến đáy mắt.
Phù Đàm dường như khẽ thở dài, không muốn dây dưa nhiều vào những chuyện đấu đá toan tính của đám vãn bối.
Ông đứng dậy, liếc nhìn người đệ t.ử thứ ba bên cạnh: “Ta còn phải đến Tam Đại Điện nghị sự, con ở lại đây chăm sóc Tạ Khanh Lễ.”
Hai người đưa mắt nhìn theo bóng Phù Đàm rời đi. Ngay khi bóng ông vừa khuất dạng, nụ cười trên mặt Giang Chiêu lập tức biến mất.
Hai người có vóc dáng tương đồng, đứng đối diện nhau tựa như hai ngọn núi sừng sững.
Ánh mắt Giang Chiêu trở nên thâm trầm.
Tạ Khanh Lễ vẫn giữ dáng vẻ an tĩnh như cũ, cung kính gật đầu với hắn: “Giang sư huynh.”
Giang Chiêu vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, bất động thanh sắc quan sát Tạ Khanh Lễ.
Lúc hắn hôn mê, Giang Chiêu đã đến xem qua một lần, ngoài việc cảm thấy tư chất hắn tốt ra thì cũng không có suy nghĩ gì khác.
Nhưng vì lo lắng Vân Niệm bị lừa, đêm hôm đó trở về Giang Chiêu đã suy nghĩ rất nhiều.
Hắn cứ cảm thấy tên nhóc này có chỗ nào đó rất kỳ lạ, giống như đang khoác lên mình một lớp mặt nạ giả tạo. Chuyện xảy ra ở cửa thứ mười hai hôm qua quả thực tồn tại rất nhiều điểm nghi vấn.
Giang Chiêu quan sát thiếu niên trước mặt.
Bộ y phục đệ t.ử ôm sát lấy cơ thể rắn rỏi, vai rộng eo thon, mái tóc đuôi ngựa được buộc cao bằng đai ngọc.
Hắn quả thực có một dung mạo xuất chúng, đang ở độ tuổi ý khí phong phát nhất.