Cách đối nhân xử thế cũng vô cùng khéo léo, chừng mực, tựa như một viên ngọc thô chưa từng bị vùi dập, đối với thế gian này đều ôm ấp thiện cảm khiến người ta dễ dàng nảy sinh lòng yêu mến.
Điều khiến Giang Chiêu cảm thấy khó hiểu là tiểu sư muội nhà mình tuy tính tình tưng t.ửng nhưng tuyệt đối không phải là kiểu người tốt bụng phát thiện tâm bừa bãi.
Sáng nay trên đường tới đây, hắn đã tận mắt nhìn thấy Vân Niệm đi về phía sau núi, đó là nơi ở của Ôn Quan Trần.
Nàng đi tìm Tiểu sư thúc để làm gì, Giang Chiêu đương nhiên rõ hơn ai hết.
Giang Chiêu nhìn Tạ Khanh Lễ một lúc, vẻ mặt thiếu niên vẫn thản nhiên như không.
Sau đó, Giang Chiêu khẽ nhếch môi, cười khẽ một tiếng: “Tạ sư đệ có biết sư muội ta đi làm gì không?”
Tạ Khanh Lễ trầm ngâm giây lát rồi thành thật lắc đầu: “Sư đệ không biết.”
Giang Chiêu nói: “Muội ấy đi tìm Tiểu sư thúc của ta để xin Hàn Tô Đan là vì đệ đấy.”
Tạ Khanh Lễ sững người trong giây lát.
Hàn Tô Đan, loại đan d.ư.ợ.c có thể giải trăm loại độc trong thiên hạ, ba viên duy nhất còn sót lại trên thế gian này đều nằm trong tay Ôn Quan Trần - Nhị phong chủ của Đạp Tuyết Phong.
Ôn Quan Trần nổi tiếng keo kiệt, làm sao có thể đồng ý đưa cho Vân Niệm chứ.
Tạ Khanh Lễ không biết nên cười tiểu sư muội Đạp Tuyết Phong này ngây thơ, hay là cười nàng ngốc nghếch nữa.
Hắn giả bộ ngẩn ngơ, hạ giọng nói: “Chuyện này... Vân sư tỷ làm vậy e là không ổn, sư đệ nào dám nhận sự chiếu cố lớn như vậy của tỷ ấy.”
Giang Chiêu lại cười, hỏi hắn: “Ta cũng không biết tiểu sư muội của ta sẽ dùng chiêu trò gì để lấy được Hàn Tô Đan đây, kể ra cũng có chút tò mò, Tạ sư đệ có muốn cùng ta đi xem thử không?”
Tạ Khanh Lễ im lặng, Giang Chiêu cũng không giục, chỉ ôm kiếm đứng nhìn hắn.
Một cơn gió thổi qua làm tung bay mái tóc của hai người.
Giọng nói thanh lãnh vang lên: “Được.”
Vân Niệm băng qua rừng trúc đi tới sau núi.
Sương trắng lãng đãng giữa núi rừng, bóng cây lay động, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng chim hót côn trùng kêu, quả thực là một nơi lý tưởng để ở ẩn.
Nàng đi tới trước một tiểu viện bằng trúc, bốn gian nhà nhỏ nằm san sát nhau.
Đứng bên ngoài sân, nàng cứ đắn đo mãi không biết phải mở lời với Ôn Quan Trần thế nào. Hàn Tô Đan quá mức quý giá, Vân Niệm cũng không biết liệu ông ấy có chịu cho nàng hay không.
Nàng phải tìm thứ gì đó để trao đổi, không thể để người ta cho không được.
Vân Niệm cứ đứng nghĩ ngợi như thế suốt cả một khắc.
Mãi cho đến khi Ôn Quan Trần trong sân rót đến chén trà thứ ba, ông cuối cùng cũng bất lực thở dài: “Còn không mau vào đây?”
Giọng nói trong trẻo tựa suối nguồn, dường như mang theo chút bất đắc dĩ.
Vân Niệm rón rén đẩy cửa bước vào.
Nam nhân ngồi bên bàn đá dung mạo như ngọc, tóc đen được b.úi hờ bằng một cây trâm ngọc, những lọn tóc rủ xuống bóng mượt. Tướng mạo ông vô cùng xuất trần, ánh mắt ôn hòa trong veo.
Tính cách ông có vài phần giống Tạ Khanh Lễ, đều rất ôn hòa.
Nhưng cũng có điểm khác biệt rất lớn. Sự thuần lương và tính khí tốt của Tạ Khanh Lễ xuất phát từ bản chất con người hắn, tâm trí đơn thuần.
Còn Ôn Quan Trần thì khác, thời trẻ ông từng ngao du khắp tu chân giới, nay đã hơn hai trăm tuổi, trải đời phong phú, sự ôn hòa toát ra từ ông giống như một sự trầm lắng sau bao thăng trầm.
Đệ t.ử trong tông môn đều đồn rằng Ôn Quan Trần quy ẩn lánh đời, không màng thế sự trong tông, tính tình quá mức lười biếng.
Đã ở độ tuổi này rồi mà tu vi vẫn dậm chân ở Hóa Thần hậu kỳ, chưa bước vào Đại Thừa kỳ. Rõ ràng là một kiếm tu nhưng suốt ngày chỉ chăm chăm nghiên cứu trận pháp, chẳng chịu làm việc đàng hoàng.
Nhưng Vân Niệm cảm thấy vị Tiểu sư thúc này của mình giống như đã nhìn thấu nhân sinh bách thái, coi nhẹ vạn vật thế gian nên đối với chuyện gì cũng dửng dưng không để tâm.
Ôn Quan Trần cười cười: “Đến tìm ta xin Hàn Tô Đan phải không?”
Vân Niệm cười gượng gạo bước lên vài bước: “Vâng, sư thúc quả nhiên liệu sự như thần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt Ôn Quan Trần cong cong, nhẹ nhàng nhả ra bốn chữ: “Miễn mở tôn miệng.”
Mặt Vân Niệm xị xuống, kéo dài giọng: “Sư thúc...”
Ôn Quan Trần mặc kệ nàng, tự rót cho nàng một chén trà: “Uống xong rồi hãy gào.”
Vân Niệm nhìn Ôn Quan Trần với ánh mắt mong chờ, giơ một ngón tay lên: “Sư thúc, chỉ một viên thôi, con thật sự đang cần gấp, con sẽ trả thù lao cho người, không lấy không đâu ạ.”
Nam nhân mỉm cười nhướng mày: “Thù lao gì?”
Vân Niệm: “Con nghe nói gần đây người đang nghiên cứu trận pháp mới, đang thiếu vài cây tiên thảo để bổ sung trận pháp. Chỗ con có mấy cây này, con biếu người tất cả nhé?”
Vân Niệm lấy hết can đảm đặt túi Càn Khôn lên bàn.
Ôn Quan Trần đặt chén trà trên tay xuống, mỉm cười nhìn Vân Niệm: “Trong tay con chỉ có mấy cây tiên thảo thượng phẩm này, chắc chắn muốn đưa hết cho ta sao?”
Vân Niệm vẻ mặt nghiêm túc: “Chắc chắn ạ.”
Ôn Quan Trần chỉ cười cười, tự mình uống trà.
Vân Niệm cuống lên: “Sư thúc... Con sẽ làm điểm tâm cho người trong một tuần, à không, một tháng luôn.”
Mắt Ôn Quan Trần sáng lên.
Hệ thống: [Có hi vọng rồi.]
Vân Niệm cười híp mắt giơ ngón tay ra: “Điểm tâm cộng thêm tiên thảo, thế nào ạ?”
Ôn Quan Trần liếc nhìn nàng: “Chỉ là chút hỏa độc cỏn con, tên nhóc Tạ Khanh Lễ kia chịu đựng một tháng là qua thôi, cần gì con phải đến tìm ta xin Hàn Tô Đan?”
Vân Niệm vẻ mặt đau khổ.
Đây đâu phải là vấn đề chịu đựng hay không, nàng cũng biết Hàn Tô Đan quý giá, nếu không phải trường hợp bất khả kháng thì nàng cũng chẳng dám mở lời.
Nhưng Cố Lăng Kiếm Khư sắp mở rồi, nàng cũng đang sốt ruột lắm chứ.
Vân Niệm than vãn: “Sư thúc, coi như người giúp con lần này đi, nể tình con đã từng thử trận pháp cho người bao nhiêu lần như vậy.”
Ông nhìn Vân Niệm hồi lâu, dường như đang thực sự cân nhắc lời nàng nói.
Một lúc sau, ông đứng dậy ra hiệu cho Vân Niệm đi theo.
Vân Niệm không biết ông định làm gì nhưng nhìn điệu bộ này thì chuyện Hàn Tô Đan e là có hi vọng rồi.
Trong lòng nàng khấp khởi mừng thầm, lon ton chạy theo sau Ôn Quan Trần như một cái đuôi nhỏ.
Ôn Quan Trần tuy tính tình chậm chạp nhưng chân dài bước rộng, đi lại rất nhanh, Vân Niệm thậm chí còn nghi ngờ ông dùng linh lực để di chuyển.
Ông dẫn nàng đi vòng vèo qua hai con đường nhỏ, Vân Niệm gần như phải chạy bước nhỏ mới theo kịp.
Nàng vịn vào gốc cây bên đường thở hổn hển: “Sư thúc, không được thì chúng ta ngự kiếm đi ạ...”
Ôn Quan Trần dừng bước.
Giọng ông từ phía trước truyền lại: “Ta có thể cho con Hàn Tô Đan nhưng con phải giúp ta một việc.”
Vân Niệm xua tay: “Sư thúc cứ nói.”
“Gần đây ta đang nghiên cứu một trận pháp, con vào thử xem sao, nếu qua được thì ta sẽ đưa Hàn Tô Đan cho con.”
Sống lưng Vân Niệm cứng đờ: “Hả?”
Hệ thống cũng rùng mình một cái: [Cái này...]
Vân Niệm suýt thì bật khóc.
Lúc này nàng mới phát hiện ra, khoảng đất trống trước mặt nào có phải đất trống bình thường, rõ ràng là một trận pháp với linh lực dồi dào, mang theo sát khí nồng nặc.
Là một sát trận.