Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 93:



“Rắn đã đi thám thính rồi, hôm nay bọn họ lên núi quả thực là hái quả cũng không nhận ra trận pháp đó là gì, dường như vẫn chưa biết ngươi và Tịch Ngọc hợp tác với nhau, tưởng Tịch Ngọc muốn hại ngươi.”

Nói đến đây hắn có chút tiếc nuối:

“Ta tưởng Tạ Khanh Lễ thông minh lắm, ai ngờ lại ngu ngốc như vậy, trong đầu toàn chuyện yêu đương còn dám lên núi làm chuyện mờ ám với con bé kia, tên nhóc này mấy năm nay sống càng ngày càng vô dụng rồi.”

Hoàng đế cười khẩy: “Sao ngươi biết không phải con rắn của ngươi bị lộ để bọn họ nhìn ra rồi cố tình diễn kịch trước mặt ngươi?”

Kẻ đội mũ trùm đầu nghe vậy chỉ cười nhẹ:

“Tên Giang Chiêu kia đối xử với con rắn của ta khá tốt đấy chứ, hôm nay suýt chút nữa là giữ nó lại qua đêm rồi, ngươi nói xem bọn họ có nhìn ra không? Chỉ là một đám nhãi ranh, tuổi cộng lại còn chưa bằng số lẻ của ta.”

Hoàng đế có chút chán nản, không muốn nói nhiều về chuyện này.

Ông ta hỏi: “Khi nào ra tay?”

“Ba ngày nữa, yến tiệc Lưu Hoa.”

Đả thông kinh mạch cho Tạ Khanh Lễ xong thì trời đã về khuya, kinh mạch của hắn nghiêm trọng hơn nàng tưởng tượng rất nhiều, vượt xa sự hiểu biết của nàng.

Tu vi của Vân Niệm không thấp đã là Nguyên Anh kỳ, dù biết khả năng chữa trị của mình có lẽ chẳng giúp ích gì cho Tạ Khanh Lễ nhưng cũng không ngờ... lại hoàn toàn vô dụng.

Nàng đứng dậy, đầu óc choáng váng, m.á.u toàn thân như dồn hết lên não, đầu nặng chân nhẹ, hai chân bủn rủn suýt quỵ xuống đất.

Khoảnh khắc ngã xuống, thiếu niên đã ôm trọn nàng vào lòng.

Hắn bế ngang nàng lên đặt xuống giường, đầu ngón tay lạnh lẽo đặt lên cổ tay nàng.

Tạ Khanh Lễ cố ý làm ấm linh lực rồi mới truyền vào kinh mạch nàng, Vân Niệm giữ tay hắn lại, nghiêng người nhìn hắn.

Nàng nằm trên giường, lòng bàn tay đặt lên mu bàn tay hắn.

Thiếu niên ngồi xổm bên mép giường, rũ mắt im lặng nhìn nàng.

Trong phòng yên tĩnh hồi lâu, nến sắp tàn, gió đêm thổi vào cuốn theo ngọn lửa chập chờn, hơi thở của thiếu niên và thiếu nữ hòa quyện vào nhau.

Tạ Khanh Lễ vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt nàng, một tay bị nàng nắm lấy, tay kia xoa đầu nàng trấn an không lời.

“Sư tỷ, kinh mạch của đệ không khỏi được đâu, đừng buồn.”

Vân Niệm rũ mắt không nói gì, trong lòng tắc nghẹn khó chịu.

Nàng tận mắt chứng kiến linh lực của mình bị kinh mạch hắn đóng băng, không thể tiến thêm nửa bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn sương giá và băng vụn liên tục xuất hiện trên mặt thiếu niên sau đó lại bị mình cưỡng ép đè xuống.

Dày vò hắn hết lần này đến lần khác, ngày đêm không nghỉ, một ngày nghịch lưu mấy lần.

“Sư đệ, xin lỗi, ta vô dụng quá.”

Rõ ràng nàng đến để giúp hắn nhưng ban đầu ngay cả tâm ma của hắn là gì nàng cũng không biết, ngây thơ nghĩ rằng ban phát chút ân huệ nhỏ nhoi là hắn sẽ buông bỏ nút thắt trong lòng.

Giờ biết rồi nhưng vẫn không tra ra kẻ thù của hắn là ai, trơ mắt nhìn họ từng bước rơi vào bẫy của kẻ đứng sau màn mà không thể ngăn cản.

Biết kinh mạch hắn nghiêm trọng nhưng chưa từng nghĩ đến việc chữa trị cho hắn trước mà lại lôi kéo hắn đi du ngoạn rồi bị cuốn vào những chuyện này, cuối cùng còn để hắn bị thương vì bảo vệ nàng còn nàng dù cố gắng thế nào cũng không giúp hắn giảm bớt chút đau đớn nào.

Hắn cứ sống chung với đau đớn và lạnh lẽo suốt bao năm qua, mỗi ngày sống có lẽ đều là sự t.r.a t.ấ.n.

Sống trong điều kiện như vậy, làm sao mà không điên cho được?

Nếu là nàng phải sống đau khổ như vậy, có lẽ nàng đã chọn cách tự kết liễu rồi.

“Xin lỗi.” Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, hàng mi rũ xuống che đi ánh nước trong mắt: “Ta ngộ ra kiếm tâm rồi mà vẫn không đ.á.n.h lại Khối Lỗi Sư, không bảo vệ được Tô sư tỷ còn bắt đệ và sư huynh phải xông pha phía trước.”

Tạ Khanh Lễ nhìn mà mềm lòng, ý cười trong đáy mắt càng đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn khẽ thở dài, hỏi nàng: “Sư tỷ, tỷ còn trẻ, mới tu hành năm năm, Khối Lỗi Sư là đại yêu ngàn năm, đ.á.n.h không lại là chuyện bình thường, ngay cả sư phụ đến cũng chưa chắc đã đ.á.n.h lại.”

“Nhưng sư tỷ của đệ rất lợi hại.”

Tạ Khanh Lễ ghé sát vào nàng, nụ cười dịu dàng:

“Sư tỷ của đệ là người tu hành năm năm đã ngộ ra kiếm tâm, năm năm đã lên Nguyên Anh còn cứu đệ rất nhiều lần, đệ rất thích tỷ cũng rất ngưỡng mộ tỷ.”

“Sư tỷ, tỷ rất tốt.”

Hắn xoa mái tóc đen mềm mại của nàng, b.úi tóc Vân Niệm buộc gọn gàng bị hắn làm rối tung, nàng cũng không giận, im lặng nhìn hắn.

Tạ Khanh Lễ nói: “Sư tỷ ngủ đi, đệ canh cho tỷ ngủ.”

Hôm nay nàng mệt rồi, linh lực cạn kiệt quá nhiều, quyết tâm chữa trị kinh mạch cho hắn, mặc cho hắn từ chối thế nào cũng không được.

Mấy ngày nay Vân Niệm ngủ không ngon, trước kia ở Đạp Tuyết Phong nàng toàn ngủ đến khi mặt trời lên cao.

Hắn xót nàng cũng không muốn thấy nàng mệt mỏi như vậy.

“Ngủ đi, đệ canh chừng cho tỷ.”

Hắn ngồi bệt xuống đất, người mắc bệnh sạch sẽ như hắn giờ cũng chẳng câu nệ gì nữa, một tay vẫn bị nàng nắm c.h.ặ.t.

Vân Niệm không buông tay để mặc hắn đắp chăn cho mình rồi nhắm mắt lại.

Nàng rất mệt, linh lực tiêu hao quá nhiều khiến sự mệt mỏi ập đến như thủy triều, nhấn chìm nàng trong cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại.

Tiếng thở nhanh ch.óng trở nên đều đều, Tạ Khanh Lễ dựa vào thành giường, nhìn ngọn nến cuối cùng cũng cháy hết, căn phòng vốn đã tối tăm giờ chìm hẳn vào màn đêm, chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt hắt vào qua cửa sổ.

Bên tai là tiếng thở khe khẽ của nàng, từng nhịp từng nhịp gãi nhẹ vào tim hắn như mèo con cào.

Nàng nắm tay hắn, rất ấm áp, rất mềm mại.

Lòng hắn rất bình yên.

Người tu Sát Lục Đạo đáng lẽ phải đầy lệ khí, hắn đối với người khác luôn giữ khoảng cách và mang theo sát ý, duy chỉ có ở bên nàng, cả trái tim hắn như hóa thành hồ nước mùa thu, mỗi cử chỉ của nàng đều dễ dàng khuấy động mặt hồ phẳng lặng.

Thật kỳ diệu.

Cũng thật vui vẻ.

Tạ Khanh Lễ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ trong tiếng thở đều đều của nàng.

Vân Niệm mở mắt ra, thấy mình đang ở một nơi xa lạ, xung quanh tối tăm chật hẹp, chỉ có vài viên dạ minh châu gắn trên tường tỏa sáng yếu ớt.

Nàng nhanh ch.óng nhận ra mình lại rơi vào ký ức trong vòng ngọc.

Trong vòng hai ngày ngắn ngủi mà vào đây hai lần, rốt cuộc Hoàng hậu nóng lòng muốn giúp họ đến mức nào?

Hay là vì biết Hoàng đế và Khối Lỗi Sư sắp ra tay nên bà không thể ngồi yên được nữa?

Tiếng bước chân nặng nề vọng lại từ xa.

Nàng nheo mắt nhìn.

Trong đường hầm dài hun hút, một người từ từ bước tới.

Hắn mặc long bào quen thuộc, khuôn mặt già nua hơn nhiều so với người đàn ông khí phách hiên ngang nàng từng thấy trước đó, vẻ mặt tê liệt lạnh lùng, giống như một con rối mất hồn.

Là Hoàng đế.

Vân Niệm có chút kinh ngạc.