Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 92:



Vân Niệm bỗng nhiên bất động, quay đầu nhìn thiếu niên đang tựa vào vai mình.

Hắn nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi, sương giá hiện lên trên hàng mi dài rồi tan thành nước trong chớp mắt.

Nàng không biết đây là lần thứ bao nhiêu nhìn thấy bộ dạng kinh mạch nghịch lưu của hắn rồi.

Rất nhiều lần.

Từ khi hắn đến đây, gần như ngày nào cũng bị.

Vân Niệm không nói nên lời cảm giác trong lòng, chua xót, khó chịu, sống mũi cay cay.

“Sư đệ, kinh mạch nghịch lưu, đau lắm phải không?”

Tạ Khanh Lễ ôm c.h.ặ.t nàng hơn, rầu rĩ đáp.

“Ừm, đau.”

Thực ra phần nhiều là lạnh.

Giống như rơi xuống giếng sâu, cái lạnh thấu xương từ sâu trong cơ thể kéo hắn xuống hầm băng, dù hắn làm gì cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn toàn thân mình đóng băng, không cảm nhận được hơi ấm của người sống.

Như thể hắn đã c.h.ế.t rồi vậy.

Suốt mười năm ròng, hắn sống dở c.h.ế.t dở như vậy qua ngày.

Cho đến một ngày, nàng xuất hiện trước mặt hắn, chắn cho hắn những nắm đ.ấ.m kia.

“Sư tỷ, đệ có thể làm tất cả vì tỷ, tỷ không cần cảm thấy áy náy cũng không cần đau lòng cho đệ.”

Hắn dụi đầu vào hõm cổ nàng, ôm c.h.ặ.t nàng hơn:

“Bởi vì chúng ta quan trọng với nhau, tỷ đã cứu đệ rất nhiều lần trong hiểm cảnh, đệ đương nhiên cũng có thể vì tỷ mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng.”

“Cho nên đừng vì thế mà buồn cũng đừng vì đệ giấu giếm mà giận đệ, đệ sợ tỷ buồn cũng sợ tỷ giận.”

Càng sợ tỷ không cần đệ nữa.

Dù hắn biết, nàng sẽ không bao giờ làm thế.

Vân Niệm rất trân trọng những người bên cạnh.

Hắn cũng là người bên cạnh nàng.

Vân Niệm quay đi lau nước mắt nơi khóe mi, vòng tay ra sau lưng ôm lấy hắn.

Nàng vỗ nhẹ lưng hắn, hỏi: “Dây Linh Ti cũng không có tác dụng sao?”

Thiếu niên đáp: “Ừm.”

Giọng Vân Niệm nghèn nghẹt, nghe có chút tủi thân: “Ta đã dung hợp mấy viên Linh Hỏa Châu vào đó đấy, quỹ đen của ta cạn sạch rồi, mấy ngày đó toàn dựa vào sư huynh cứu tế.”

Tạ Khanh Lễ cười khẽ thì thầm bên tai nàng: “Đệ có rất nhiều linh thạch, cho sư tỷ tiêu hết.”

“Đệ giàu thế cơ à?”

“Đúng vậy, đệ có rất nhiều tiền, sư tỷ muốn mua gì cũng được.”

“Vậy đệ mua thêm cho ta mấy viên Linh Hỏa Châu đi, ta luyện thêm cho đệ mấy sợi dây Linh Ti nữa, lượng đổi chất đổi, chắc chắn sẽ có tác dụng.”

“Được.”

“Ta nghe nói Bắc Vực có Hỏa Linh Hồ, chúng ta cũng mua một con về làm linh sủng đi.”

“Được.”

Nàng lải nhải không ngừng, Tạ Khanh Lễ không hề thấy phiền, kinh mạch nghịch lưu, toàn thân vừa đau vừa lạnh, hơi thở phả ra cũng mang theo sương giá.

Nhưng hôm nay dễ chịu hơn mọi ngày rất nhiều.

Hắn ôm nàng, im lặng làm tan lớp sương giá mới hiện lên, lắng nghe từng câu nói nghèn nghẹt mũi của nàng.

Hắn luôn nhắm mắt nhưng câu nào cũng đáp lại nàng.

Vân Niệm không nhìn thấy mặt hắn nhưng biết tình trạng hiện tại của hắn rất tệ, nàng ở trong lòng hắn, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn ngày càng giảm.

Nhiệt độ cơ thể người sống sao có thể thấp đến thế này?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng không nói nổi những lời cố tình che giấu sự bối rối nữa, lén quay đầu nhìn hắn.

Vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt phủ đầy sương giá của hắn, hàng mi dài rậm rạp đọng đầy băng vụn, hơi thở phả vào cổ nàng lạnh đến rợn người.

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy hắn, cố gắng dùng hơi ấm của mình xua đi cái lạnh đang hành hạ hắn.

Vân Niệm khàn giọng nói:

“Sư đệ, ta sẽ giúp đệ chữa khỏi kinh mạch, ra khỏi Cầm Khê Sơn Trang chúng ta đi tìm y tu giỏi nhất thiên hạ, bao nhiêu tiền ta cũng trả, không đủ thì ta đi trừ yêu kiếm tiền, ta nhất định sẽ chữa khỏi kinh mạch cho đệ.”

Tạ Khanh Lễ mỉm cười.

Hắn dịu dàng đáp: “Được, sư tỷ.”

Hình như hắn không còn đau nữa rồi.

Ngọn đèn cung đình le lói cháy, sáp nến nhỏ xuống mặt bàn, trong đại điện rộng lớn chỉ thắp hai ngọn đèn leo lét.

Bóng người kéo dài in trên nền gạch xanh, lắc lư biến dạng theo ngọn nến lay động.

Hoàng đế đứng một bên, một tay cầm bình nước, trước mặt là chậu hoa Ánh Nguyệt.

Giờ đã là đầu thu, hoa Ánh Nguyệt đáng lẽ đã tàn lụi từ lâu nhưng chậu hoa trước mặt ông ta vẫn nở rộ tươi tốt.

Ông ta tưới chút nước, đặt bình nước lên bàn gỗ bên cạnh, cầm con d.a.o nhỏ trên bàn lên, mặt không đổi sắc rạch cổ tay.

Máu tươi nhỏ xuống từng giọt, rơi lên những đóa hoa Ánh Nguyệt trắng muốt, sắc trắng lẫn sắc đỏ vô cùng quỷ dị.

Một người bước tới từ phía sau, thấy vậy liền tặc lưỡi.

“Không ngờ quân chủ tôn quý của Nhân tộc lại dùng m.á.u tươi nuôi dưỡng loài hoa phàm tục này mỗi ngày. Vạn vật đều có quy luật, hoa đáng c.h.ế.t thì cứ để nó c.h.ế.t đi như vậy ngươi cũng nhẹ nhõm, không cần ngày nào cũng tự hành hạ mình.”

Hoàng đế cúi đầu băng bó vết thương trên cổ tay, không ngẩng đầu lên nói: “Đây là hoa A Thanh để lại.”

Băng bó xong, ông ta chạm nhẹ vào đóa hoa Ánh Nguyệt trước mặt, sau khi hút m.á.u của ông ta, những đóa hoa này dường như lớn thêm một chút, gật gù dưới cái chạm của ông ta.

Ánh trăng dần ngả về tây từ từ chiếu sáng trong điện.

Người phía sau khoác áo choàng, mũ trùm đầu dài đến mắt cá chân che kín người, lộ ra chiếc cằm gầy gò nhợt nhạt dưới lớp mặt nạ, bên hông đeo lệnh bài khắc hình đầu chim.

Hắn hỏi: “Tịch Ngọc đâu?”

Hoàng đế lơ đãng đáp: “A Thanh cần ăn cơm, hắn đi bón cơm rồi.”

“Sao hôm nay ngươi không đi? Bình thường không phải ngươi không rời A Thanh nửa bước sao, sao lại nỡ để hắn đi?”

“Hôm qua A Thanh c.ắ.n ta một cái, vết thương chưa lành, ta sợ nàng lo lắng.”

Người phía sau như nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời: “Ả ta là một phế nhân ngay cả thần thức cũng không có, ả ta căn bản không nhận ra ngươi...”

“Câm miệng!”

Một con d.a.o găm kề ngay trước mắt hắn.

Sắc mặt Hoàng đế lạnh tanh: “Ta đã nói rồi, không được x.úc p.hạ.m nàng.”

Ông ta thu d.a.o về, đi lướt qua người đó.

Kẻ đội mũ trùm đầu cũng không giận, quay người đi theo ông ta, vừa đi vừa hỏi: “Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Khanh Lễ là người thân duy nhất còn lại của Trình Niệm Thanh, ngươi thực sự nỡ giao hắn cho ta sao?”

Hoàng đế không quay đầu lại: “Ta chỉ cần A Thanh, hơn nữa...”

Ông ta dừng bước, mỉm cười nhìn người phía sau:

“Có bắt được hắn hay không cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã. Theo ta được biết, tu vi của tên nhóc này không dưới Đại Thừa trung kỳ, ít nhất cũng phải Đại Thừa hậu kỳ, thậm chí... ngươi nói xem hắn có phải là Độ Kiếp không?”

“Chậc, Độ Kiếp mười bảy tuổi, thiên tư này quả thực khiến người ta ghen tị còn mạnh hơn cả Bùi Lăng năm xưa.”

Kẻ đội mũ trùm đầu im lặng.

Hoàng đế quay người đi tiếp, bước lên đài cao, ngồi xuống long ỷ ở vị trí cao nhất, chống cằm nhìn người đang đứng thẳng tắp bên dưới.

Hoàng đế nói: “Nói đi.”

Kẻ đội mũ trùm đầu chắp tay sau lưng, nói: