Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 95:



“Hoàng hậu... Hoàng hậu bị Hoàng đế dùng tà thuật nào đó hồi sinh, biến thành quái vật sống bằng m.á.u người. Những người đó, đúng rồi, những tu sĩ mất tích đó!”

Vân Niệm quay người lại, giọng cao v.út:

“Họ không phải vô cớ bị bắt đi, Khối Lỗi Sư bắt họ, có lẽ là để Hoàng hậu hút sinh khí của họ!”

Thần hồn của Hoàng hậu khó ổn định, chỉ có thể dùng m.á.u nuôi dưỡng.

Vậy bao nhiêu năm qua... Hoàng đế và Khối Lỗi Sư đã g.i.ế.c bao nhiêu người rồi?

Kẻ điên, đều là lũ điên!

“Sư đệ, Tô sư tỷ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ, chúng ta mau đi tìm tỷ ấy!”

Nàng càng nghĩ càng hoảng, sợ Tô Doanh xảy ra chuyện bất trắc.

Tạ Khanh Lễ giữ vai nàng, ấn nàng ngồi xuống: “Sư tỷ, đừng lo, Tô sư tỷ không sao đâu.”

“Sao đệ biết?”

“Giang sư huynh có nhẫn ngọc, có thể cảm nhận được tình trạng của Tô sư tỷ, sinh hồn của tỷ ấy vẫn ổn định.”

Trái tim đang đập loạn xạ của Vân Niệm bỗng chốc bình tĩnh lại.

Đúng rồi, chiếc nhẫn ngọc Giang Chiêu làm tặng Tô Doanh năm xưa khi hai người bày tỏ tình cảm, bên trong có dung hợp m.á.u của Tô Doanh, có thể cảm nhận được trạng thái của nàng ấy.

Nếu Giang Chiêu không có phản ứng gì còn nguyện ý diễn vở kịch này cùng họ thì chắc chắn Tô Doanh không gặp nguy hiểm.

“May quá, may quá...”

Suy nghĩ của Vân Niệm lắng xuống.

Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ bình thản: “Sư tỷ, tỷ còn nhìn thấy gì nữa?”

Vân Niệm nhớ lại những hình ảnh vừa thấy: “Hoàng hậu dường như ở trong một mật thất, Hoàng đế lúc đó trẻ hơn bây giờ rất nhiều, chắc là ít nhất mười năm trước.”

“Hoàng hậu hình như có thể nhìn thấy ta, hai lần trước bước vào ký ức, bà ấy cũng nhìn ta một cái rồi ta bị đẩy ra ngoài. Ta đoán bà ấy có thể nhìn thấy ta vào một thời điểm nào đó và đưa ta ra ngoài.”

“Bà ấy cho ta thấy những hình ảnh trước đó để nhắc nhở chúng ta Hoàng đế không vô tội, ông ta cấu kết với Khối Lỗi Sư đều có mục đích riêng. Vậy mục đích lần này của bà ấy là...”

Ánh mắt Hoàng hậu nhìn nàng lại hiện lên trước mắt.

Đôi mắt mờ mịt ánh nước, vẻ mặt ai oán, mang theo sự cầu xin.

Bà đang cầu xin Vân Niệm.

“Bà ấy muốn ta tìm thấy bà ấy, giúp bà ấy giải thoát.”

Đúng vậy.

Nếu Hoàng hậu đã nhắc nhở họ tất cả những điều này thì chứng tỏ bà biết những chuyện xảy ra trong những năm qua, biết mình đã biến thành yêu nghiệt sống bằng m.á.u người, biết Hoàng đế và Khối Lỗi Sư đã g.i.ế.c bao nhiêu người để cứu bà.

Bà biết rõ sự tồn tại của mình là trái với luân thường đạo lý, giẫm đạp lên núi xác người c.h.ế.t.

Người lương thiện như bà hận không thể xuống địa ngục A Tỳ để chuộc tội, sao có thể cam tâm sống tiếp như vậy?

Những x.á.c c.h.ế.t đó đè nặng lên bà khiến bà không thở nổi.

Trong phòng rất yên tĩnh, Tạ Khanh Lễ cũng không nói gì.

Hắn rũ mắt không biết đang nghĩ gì, hàng mi rậm rạp che khuất đôi mắt, ngồi đó như một bức tượng điêu khắc.

Áp suất quanh người hắn rất thấp, lạnh lẽo, Vân Niệm nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của hắn.

Hắn không bình thường, hình như đang tức giận.

Vân Niệm tưởng hắn giận vì Hoàng đế g.i.ế.c quá nhiều người, nàng nghĩ ngợi một chút rồi tìm cách trấn an hắn trước.

“Sư đệ, cái c.h.ế.t của những người đó nhất định sẽ được làm sáng tỏ, lần này chúng ta nhất định sẽ phơi bày những nợ m.á.u này ra ánh sáng, chắc chắn sẽ không để họ hại người nữa đâu, đệ đừng...”

“Sư tỷ.”

Thiếu niên ngước mắt lên, đáy mắt hơi đỏ.

Môi hắn mím c.h.ặ.t, trong mắt chứa đựng cảm xúc mà Vân Niệm khó lòng phân biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn dường như thực sự rất tức giận, giận đến mức không thể kìm nén, giận đến mức Toái Kinh cảm nhận được cơn giận của chủ nhân, bất an rung lên bần bật bên cạnh.

“Sư đệ, đệ sao thế?”

Tạ Khanh Lễ quay đi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, thiếu niên vốn quen che giấu cảm xúc nay lại mất kiểm soát trước mặt người khác.

Dáng vẻ này của hắn khiến Vân Niệm nhớ lại hôm qua Tạ Khanh Lễ trước mặt nàng và Giang Chiêu, khăng khăng khẳng định Hoàng hậu bị Hoàng đế ép c.h.ế.t.

Lúc đó hắn cũng tức giận như thế này.

“Sư đệ, đệ quen Hoàng hậu sao?”

Tạ Khanh Lễ siết c.h.ặ.t t.a.y rồi lại buông lỏng.

Hắn thở hắt ra, che giấu sự u ám và sát ý trong đáy mắt, giữ c.h.ặ.t thanh Toái Kinh đang rung động bên cạnh.

Thiếu niên quay lại, khóe môi cong lên nụ cười: “Chỉ là cảm thấy người dịu dàng như Hoàng hậu không đáng có kết cục như vậy, có chút bất bình thay bà ấy thôi.”

Thấy Vân Niệm vẫn chưa tin, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tạ Khanh Lễ khẽ thở dài, vẻ mặt có chút buồn bã: “Hoàng hậu... rất giống a nương đệ, họ đều rất dịu dàng, đối xử tốt với mọi người, tâm tính thiện lương, đệ chỉ là nhớ đến a nương thôi.”

Vân Niệm có chút luống cuống, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.

“Xin lỗi, ta không nên nghi ngờ đệ.” Nàng dừng lại một chút, lén nắm lấy tay hắn thì thầm: “Chúng ta đi giúp Hoàng hậu nhé, chỉ có gặp được bà ấy, bí mật của Cầm Khê Sơn Trang mới được phơi bày.”

Mấu chốt phá giải cục diện này có lẽ nằm ở Hoàng hậu.

Nàng muốn hỏi Hoàng hậu, Tô Doanh đang ở đâu?

Nàng muốn làm rõ thân phận của Khối Lỗi Sư, tại sao hắn lại có quan hệ với tổ chức sát hại mẹ Tạ Khanh Lễ.

Nàng muốn biết, Hoàng đế những năm qua rốt cuộc đã g.i.ế.c bao nhiêu người, tại sao lại mời họ đến Cầm Khê Sơn Trang và muốn làm gì họ?

Hơn nữa...

Vân Niệm nhìn chiếc vòng ngọc trên tay.

Trong vô thức dường như có thứ gì đó đang chỉ dẫn nàng, rõ ràng không có bằng chứng xác thực chứng minh suy đoán của nàng nhưng nàng cứ cảm thấy Hoàng hậu đang ở đâu đó trong Cầm Khê Sơn Trang.

Bà ấy đang ở đây.

Bà ấy sẽ ở đâu?

Hoàng đế sẽ không giấu Hoàng hậu quá xa, chắc chắn phải ở nơi ông ta có thể chạm tới, vậy thì...

Vân Niệm nghĩ đến một nơi hợp lý nhất.

Thiếu niên ngồi dậy, nhìn ánh trăng mờ nhạt ngoài cửa sổ rồi nói: “Tối ngày kia, một ngày trước khi yến tiệc Lưu Hoa bắt đầu, chúng ta hành động.”

Vân Niệm nhìn sang, hai người nhìn nhau qua khoảng không.

Trong lòng cả hai cùng nảy ra một phỏng đoán.

Khi trăng lên cao, Tạ Khanh Lễ gõ cửa phòng Vân Niệm.

Vân Niệm mở cửa.

Thiếu niên ngoài cửa nhìn thấy trang phục của nàng thì ngẩn người.

Vân Niệm xoay một vòng cười tít mắt hỏi: “Thế nào, trang bị đầy đủ chứ?”

Tạ Khanh Lễ bật cười.

Thiếu nữ thường ngày hay mặc thanh y giờ mặc một bộ hắc y sẫm màu, tóc b.úi cao thành đuôi ngựa, trông rất anh khí.

Nàng thắt lại đai lưng hơi lỏng, lầm bầm: “Mua từ hồi theo sư phụ đi bắt yêu quái nhưng cảm giác đai lưng hơi lỏng, chẳng lẽ ta gầy đi rồi?”

Tạ Khanh Lễ bước tới, lấy dải buộc tóc của mình từ trong túi Càn Khôn ra quấn quanh eo nàng.

Đôi bàn tay thon dài nhanh nhẹn thắt nút cho nàng, vòng tay hắn ôm trọn eo nàng, hơi thở của hắn bao trùm lấy nàng, len lỏi vào tận xương tủy.

Eo thắt lại, hắn đã thắt xong cho nàng.

Tạ Khanh Lễ lùi lại một chút.