Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 96:



Dải buộc tóc của hắn màu xanh đen, thắt trên eo nàng cũng không có vẻ gì là lạc lõng.

Chỉ là nàng gầy quá, vòng eo thon gọn, dải buộc tóc quấn một vòng vẫn còn thừa.

Tạ Khanh Lễ nhặt sợi tóc vương trên cổ áo nàng: “Sư tỷ, sau này phải ăn nhiều vào, gầy quá rồi.”

Tay Vân Niệm đặt lên dải buộc tóc bên hông, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi hắn: “Đệ không thay đồ à, buổi tối mặc cả cây trắng thế này nổi bật lắm đấy?”

Tạ Khanh Lễ cười lắc đầu: “Không ai phát hiện được đệ đâu cũng chẳng ai đ.á.n.h lại đệ.”

Vân Niệm ngơ ngác gật đầu còn thiếu niên đã lách qua người nàng vào trong phòng.

Nhìn bóng lưng cao lớn của Tạ Khanh Lễ, Vân Niệm cuối cùng cũng hoàn hồn.

Hắn trở thành đại lão từ bao giờ thế!

Đây chính là sức mạnh của hào quang nam chính sao?

Nàng, một kẻ qua đường Giáp đến cái tên cũng không xứng có, sắp khóc vì ghen tị rồi đây.

Vân Niệm chua chát bước tới, thiếu niên lấy hình nhân giấy từ túi Càn Khôn ra, cắt ngón tay nhỏ m.á.u lên đó.

Vân Niệm cũng làm theo.

Dưới sự thúc đẩy linh lực của Tạ Khanh Lễ, hai “người” sống động như thật nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Rất giống thuật Họa Bì lần trước Vân Niệm dùng để thử trận Thiên Cương Vạn Cổ nhưng cũng có điểm khác biệt.

Thuật Họa Bì dựa vào tu vi để duy trì, tu vi Vân Niệm không cao, lừa những kẻ tu vi thấp hơn nàng thì được nhưng tuyệt đối không qua mắt được Khối Lỗi Sư.

Nhưng Tạ Khanh Lễ thì khác.

Vân Niệm đăm chiêu nhìn sang, thiếu niên trầm giọng ra lệnh: “Ở yên trong phòng này, nghe theo sự sắp xếp của Giang Chiêu. Nếu có người đến mời, cứ nói sư tỷ không khỏe cần điều trị, lát nữa sẽ đến.”

“Vân Niệm” giả và “Tạ Khanh Lễ” giả vâng dạ.

Vân Niệm mặt đơ ra đã chấp nhận sự thật sư đệ của mình là một đại lão ẩn mình.

Hình nhân giấy hắn làm ra không những sống động hơn của nàng mà có lẽ còn qua mắt được cả Khối Lỗi Sư.

Dù sao tu vi của Tạ Khanh Lễ so với Khối Lỗi Sư... chưa biết ai cao hơn ai.

Sau khi ra lệnh xong: “Vân Niệm” giả nằm lên giường còn “Tạ Khanh Lễ” giả ngồi bên mép giường giả vờ chăm sóc nó.

“Sư tỷ, ngày mai yến tiệc Lưu Hoa bắt đầu, tối nay chúng ta hành động. Hoàng đế hiện giờ chắc chưa biết chúng ta đã nắm được kế hoạch của ông ta và Khối Lỗi Sư, đoán chừng vẫn đang đợi đến yến tiệc Lưu Hoa mới ra tay. Đêm nay chúng ta đi trước, phía Hoàng đế sư huynh sẽ tìm cách câu giờ, chúng ta cố gắng ra ngoài trước khi yến tiệc bắt đầu.”

Vân Niệm gật đầu: “Được.”

Hai người sánh vai bước ra khỏi phòng.

Dọc đường đi lính canh không ít, Tạ Khanh Lễ luôn kéo nàng né tránh, hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, Vân Niệm khẽ giãy vài cái, thấy không thoát được thì buông xuôi.

Tạ Khanh Lễ nhếch môi cười.

Vân Niệm lẽo đẽo theo sau hắn một hồi lâu, lí nhí hỏi: “Đệ chắc chắn chúng ta có thể qua mặt được bọn họ để vào trong không?”

“Được.”

Tạ Khanh Lễ kéo nàng rẽ trái rẽ phải đến trước một cung điện, hắn quay đầu nhìn Vân Niệm: “Sư tỷ, đưa tay cho đệ.”

Vân Niệm đưa tay cho hắn.

Thiếu niên vẽ bùa chú lên lòng bàn tay nàng, đầu ngón tay mát lạnh lướt trên lòng bàn tay mềm mại khiến nàng cảm thấy hơi tê dại và ngứa ngáy.

Khi hắn lẩm nhẩm pháp quyết, bùa chú trong lòng bàn tay Vân Niệm tỏa sáng, hơi thở của nàng dần yếu đi, cho đến khi chính nàng cũng không cảm nhận được.

Đây là thuật che mắt, chỉ những người có tu vi cao hơn hắn mới có thể nhìn thấu.

Trong mắt người ngoài, họ không khác gì một luồng không khí.

Tạ Khanh Lễ ngang nhiên kéo nàng đi qua mặt lính canh ở cửa cung điện, xuyên qua hành lang dài đến thiên điện, đưa nàng vào hầm băng mà không hề che giấu.

Vừa bước xuống, Vân Niệm đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo thấu xương, nơi này thực sự rất lạnh.

Hầm băng chứa t.h.i t.h.ể Quý phi cách nơi ở của Hoàng đế không xa nhưng rõ ràng chỉ là nơi để x.á.c c.h.ế.t, vậy mà Hoàng đế lại phái đến ba đội lính canh gác, nói là để trông coi t.h.i t.h.ể Quý phi.

Nhưng ai cũng hiểu rõ, Quý phi đối với Hoàng đế không quan trọng đến mức đó, tại sao ông ta lại phái nhiều người canh giữ nơi này như vậy?

Chứng tỏ thứ cần canh giữ không phải là Quý phi.

Mà là chính cái hầm băng này.

Nơi này cách tẩm điện của Hoàng đế không xa, ông ta ngày nào cũng đến, nói là luyến tiếc Quý phi, đến bầu bạn với bà, giờ xem ra, người ông ta muốn bầu bạn có lẽ là người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khanh Lễ kéo nàng đi sâu vào hầm băng, càng đi vào trong càng lạnh.

Bàn tay Tạ Khanh Lễ nắm lấy cổ tay nàng cũng ngày càng lạnh hơn.

Vân Niệm âm thầm vận công sưởi ấm kinh mạch cho hắn.

Tạ Khanh Lễ quay đầu nhìn nàng, nàng cong mắt cười nhẹ với hắn, nụ cười vẫn rạng rỡ như mọi khi.

Lòng hắn ấm áp, kinh mạch lạnh giá dường như cũng vì nàng mà ấm lên đôi chút, cái lạnh đáng sợ ngày thường giờ cũng chẳng là gì.

Đi đến trước một bức tường, Tạ Khanh Lễ mò mẫm trên cửa đá, tìm thấy một chỗ lồi lên như mong đợi.

Ấn nhẹ xuống, cánh cửa đá đóng c.h.ặ.t xoay chuyển.

Vân Niệm ngạc nhiên: “Sao đệ biết ở đây có nút ấn?”

Tạ Khanh Lễ đáp: “Lúc đó Hoàng đế đã dẫn sư huynh đến xem rồi.”

Hoàng đế vốn định xóa bỏ nghi ngờ của họ, chắc cũng không ngờ họ lại nghi ngờ đến tận đây.

Hơi lạnh thấu xương ập vào mặt.

Chính giữa hầm băng nhỏ đặt một cỗ quan tài băng, hai người bước vào.

Vân Niệm không kìm được nhìn người nằm trong quan tài.

Bà nằm yên tĩnh, mặc bộ Phù Dung trang lộng lẫy, trang điểm rực rỡ, nhờ được bảo quản trong băng nên t.h.i t.h.ể chưa hề phân hủy.

Ngũ quan diễm lệ, son môi đỏ thắm che đi đôi môi tái nhợt.

Vân Niệm cảm thấy bà ta trông như người sống vậy.

Chẳng giống người c.h.ế.t chút nào.

“Đây... đây là Quý phi sao?”

Lúc đó Giang Chiêu đã đến kiểm tra, kiểm tra ngay trước mặt Hoàng đế.

Ban đầu họ tưởng là con rối nhưng Giang Chiêu nói người nằm đó là người thật, không phải con rối, họ đã đoán sai.

Người nằm bên trong có lẽ thực sự là Quý phi.

Hoàng đế vì diễn kịch mà có khi dám g.i.ế.c cả Quý phi thật.

Nhưng Tạ Khanh Lễ rũ mắt, ánh mắt lạnh lùng không chút hơi ấm.

“Phải hay không, thử là biết ngay.”

Vân Niệm chưa kịp ngăn cản đã thấy Tạ Khanh Lễ đưa tay mở nắp quan tài băng.

Vân Niệm sợ c.h.ế.t khiếp: “Tạ Khanh Lễ!”

Ngón tay thon dài của thiếu niên sờ soạng bên mặt người nằm trong quan tài.

Vân Niệm và hệ thống câm nín.

[Hắn điên rồi sao! Đó có thể là Quý phi đấy, sao hắn dám chạm vào!]

“Sư đệ, đây là t.h.i t.h.ể Quý phi!”

“Ừm.”

Hả?

“Ừm cái gì mà ừm? Đây là Quý phi, chúng ta không được vô lễ như vậy!”

“Bà ta không phải Quý phi.”

Giọng điệu Tạ Khanh Lễ chắc nịch.

Vân Niệm nhất thời không phản ứng kịp: “Ý đệ là sao?”

Tạ Khanh Lễ khẽ nhấc tay, nắm lấy một góc bên mặt “Quý phi”.

Xé toạc một tấm da người.

Vân Niệm trợn mắt há hốc mồm.

Họa bì phiên bản người thật sao.

Hệ thống u ám nói: [Cô quên nghề chính của Khối Lỗi Sư là gì rồi à?]