Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 99:





Ánh mắt nàng trượt xuống, dừng lại ở thắt lưng rắn chắc của thiếu niên.

Long Khấu như đang đáp lại Phượng Khấu cũng nhấp nháy sáng tối.

Nàng hiểu rồi.

Tạ Khanh Lễ đã tự yểm Tự Phược Chú lên mình, vật dẫn chính là hai miếng ngọc khấu này.

Chỉ cần hai người họ còn đeo ngọc khấu, Tạ Khanh Lễ sẽ không bao giờ làm hại nàng được, mọi sát chiêu hắn tung ra đều sẽ phản phệ gấp bội lên chính mình.

Hắn sợ một ngày nào đó mình thực sự bị tâm ma khống chế, sợ mình không nhận ra Vân Niệm.

Cho nên vừa nãy hắn mới bảo nàng đeo Phượng Khấu là sợ lúc đ.á.n.h nhau hăng m.á.u quá mất lý trí làm nàng bị thương sao?

Vân Niệm hoảng hốt nhìn mặt hắn, môi hắn quả nhiên tái nhợt, một tia m.á.u rỉ ra từ khóe miệng.

“Sư đệ!”

Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm Từ Tòng Tiêu đã chạy mất, chiêu vừa rồi của Tạ Khanh Lễ dùng đến mười phần công lực là tuyệt sát chiêu, giờ phản phệ gấp bội lên người hắn, dù hắn có mình đồng da sắt, có Toái Kinh hộ thể thì lục phủ ngũ tạng chắc chắn cũng bị tổn thương nghiêm trọng.

Hắn vốn rất giỏi chịu đựng, lúc trong Kiếm Cảnh bị Bùi Lăng đ.á.n.h tơi bời mà mặt không đổi sắc, giờ đây môi lại run rẩy, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh lấm tấm trên làn da trắng ngần.

Vân Niệm vội vàng lấy linh đan từ túi Càn Khôn đút cho hắn: “Đệ ăn mau đi, đừng nói gì cả, ta không sao!”

Tạ Khanh Lễ hơi hé miệng, m.á.u tươi đầy miệng.

Hắn rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, một tay chống vào tường phun ra một ngụm m.á.u lớn, m.á.u đỏ thẫm lẫn cả những mảnh vụn nội tạng nhuộm đỏ đôi mắt Vân Niệm.

Vân Niệm cuống cuồng đỏ hoe mắt, tim đập thình thịch, ngay cả lúc suýt bị Từ Tòng Tiêu g.i.ế.c c.h.ế.t nàng cũng chưa từng hoảng sợ đến thế.

“Tạ Khanh Lễ, ta đưa đệ ra ngoài tìm sư huynh!”

Tạ Khanh Lễ nắm lấy tay nàng, quay đầu lau vết m.á.u bên khóe miệng, lúc này vẫn không quên dùng thuật làm sạch tẩy sạch vết m.á.u trên áo.

Hắn không muốn làm nàng sợ.

Hắn lắc đầu, điểm vài huyệt đạo trên người mình, xác định tạm thời sẽ không thổ huyết nữa mới quay lại nhìn nàng.

“Sư tỷ, đệ không sao.”

Tạ Khanh Lễ ăn liền mấy viên linh đan từ tay Vân Niệm.

Hắn đứng thẳng người, biết rõ lục phủ ngũ tạng của mình đang rối tinh rối mù.

Tạ Khanh Lễ cười cười: “Không dọa tỷ chứ?”

Vân Niệm tức giận: “Ta thì có sao được, đệ lo cho cái thân đệ đi!”

Hắn lại dám tự yểm Tự Phược Chú lên mình.

Loại chú thuật này thường dùng để khống chế nô lệ để họ không thể làm hại chủ nhân, hắn vậy mà dám dùng lên chính mình?

Tạ Khanh Lễ đứng không vững, sợ làm nàng sợ nên giả vờ dựa lưng vào tường ngồi xuống.

Hắn cố nén dòng m.á.u đang trào lên cổ họng, cố gắng duy trì vẻ sạch sẽ trước mặt nàng.

Giọng thiếu niên vẫn bình thản: “Sư tỷ, lát nữa hãy mắng đệ, đệ vận công chữa thương, tỷ ra ngoài canh chừng giúp đệ một lát được không?”

Vân Niệm ngồi xổm trước mặt hắn: “Ta giúp đệ.”

Thấy nàng không chịu đi, Tạ Khanh Lễ đành bịa chuyện lừa nàng: “Phía trước hình như có con rối, phiền sư tỷ đi giải quyết giúp đệ với?”

Vân Niệm nhắm mắt lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng sột soạt.

Nàng mở mắt cầm lấy Thính Sương: “Ta đi giải quyết đám con rối đó còn đệ?”

“Đệ khỏe mà, không sao đâu, tự chữa thương được.”

Vân Niệm nghi ngờ nhìn hắn.

Khóe môi Tạ Khanh Lễ vẫn giữ nụ cười dịu dàng, sắc mặt cũng coi như ổn, không có dấu hiệu thổ huyết nữa.

Vân Niệm im lặng một lát, lấy hết linh đan trong túi Càn Khôn và mấy tấm trận pháp Tô Doanh đưa đặt trước mặt hắn: “Ta giải quyết xong đám con rối sẽ quay lại ngay, đệ đợi ta ở đây.”

Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Được.”

Hắn nhìn bóng dáng mặc hắc y của thiếu nữ biến mất khỏi tầm mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân nàng nữa.

Tạ Khanh Lễ ho khan dữ dội, m.á.u tươi phun ra tung tóe.

Vai hắn run lên bần bật, mái tóc đuôi ngựa rũ xuống lắc lư theo từng cơn ho, sương giá dần phủ lên hàng mi và đôi lông mày tuấn tú.

Cả người như vừa được lôi ra từ trong tuyết lạnh.

Hắn cúi đầu để lộ phần gáy, xương sống nhô lên rõ rệt.

Ánh sáng yếu ớt phát ra từ đó, có thứ gì đó đang muốn phá vỡ da thịt hắn chui ra ngoài.

Tạ Khanh Lễ nghiến răng, điều động kinh mạch toàn thân nghịch chuyển, cố sống cố c.h.ế.t áp chế thứ đang ẩn nấp trong xương sống.

“Cút về!”

Kiếm Toái Kinh bay lên không trung, trước khi ngất đi, Tạ Khanh Lễ theo bản năng dựng kết giới bao quanh.

Ánh sáng từ thân kiếm Toái Kinh bùng phát, hóa thành những sợi tơ bạc len lỏi vào kinh mạch thiếu niên đã bất tỉnh từ lâu.

Trăng tròn lên cao, cô gái mặc áo xanh xách giỏ trái cây bước vào tiểu viện, ánh nến leo lét hắt lên cánh cửa đóng kín, người trong phòng dường như vẫn chưa ngủ.

Tô Doanh bước tới gõ cửa: “Niệm Niệm, muội ngủ chưa?”

Người mở cửa lại không phải Vân Niệm.

Giang Chiêu mở cửa, thân hình cao lớn đứng thẳng tắp, tóc đen được b.úi gọn bằng ngọc quan, cúi đầu nhìn Tô Doanh đang đứng bên ngoài.

Tô Doanh sững sờ: “A Chiêu? Sao huynh lại ở đây?”

Người nàng cứng đờ, nụ cười trên môi cũng gượng gạo.

Giang Chiêu không trả lời ngay, lẳng lặng nhìn nàng một cái, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.

Tô Doanh gượng cười: “A Chiêu, sao thế?”

Nàng dè dặt thăm dò, Giang Chiêu bỗng bật cười.

Hắn xoa đầu nàng, nói như mọi khi: “Ta đi tuần tra xong ghé qua thăm Niệm Niệm, Niệm Niệm tối qua đột nhiên sốt cao, không biết ăn phải cái gì, ta lo sư đệ một mình chăm sóc không xuể.”

Tô Doanh lập tức cau mày: “Sao lại thế được để ta vào xem sao?”

Nàng nói rồi định lách người vào trong nhưng Giang Chiêu đã chắn ngay cửa, thân hình cao lớn che kín lối đi vốn đã hẹp.

“A Chiêu?”

Giang Chiêu hỏi: “Sức khỏe muội chưa tốt, đừng lo lắng ở đây nữa, về nghỉ ngơi đi.”

Trên mặt Tô Doanh vẫn giữ nụ cười đúng mực: “Ta lo cho Niệm Niệm, nhìn muội ấy một cái rồi đi ngay được không?”

Giang Chiêu nhìn nàng không nói gì.

Hai người im lặng nhìn nhau, một sự c.h.ế.t ch.óc khó tả lan tràn.

“A Chiêu?”

“Được.”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

Giang Chiêu tránh sang một bên, nhường đường cho Tô Doanh vào.

Tô Doanh ngẩn ra, không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy, nàng còn chưa kịp nói thêm gì hắn đã nhượng bộ rồi.

Tuy trong lòng nghi ngờ nhưng mục đích của nàng là đến xác nhận xem Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ có hành động gì không.

Tô Doanh nghiêng người bước vào.

Nàng kín đáo hít hà, cẩn thận ngửi mùi trong không khí, trong phòng rất ấm áp, ngoài mùi hương cơ thể của Tạ Khanh Lễ và Vân Niệm còn có mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng.

Bán hạ, cam thảo và một số loại thảo d.ư.ợ.c khác.

Đúng là t.h.u.ố.c trị sốt cao.

“Sư muội sao lại không biết chăm sóc bản thân thế này, mai là yến tiệc Lưu Hoa rồi, sức khỏe thế này thì đi làm sao?”

Tô Doanh vén rèm châu bước đến bên giường, thiếu niên áo trắng ngồi bên mép giường nắm lấy một bàn tay của thiếu nữ, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú.