Vân Niệm thu hồi tầm mắt, trong lòng cảm khái muôn phần.
Người từng cần nàng bảo vệ giờ đã có thể một mình đảm đương mọi việc, đứng chắn trước mặt nàng.
Hệ thống mỉa mai: [Thực ra tôi thấy trước kia hắn cũng đâu cần cô bảo vệ lắm đâu.]
Vân Niệm thấy cũng đúng.
Tu vi của Tạ Khanh Lễ chắc chắn không chỉ tăng vọt sau khi lấy được Toái Kinh, có lẽ trước đó hắn đã giấu nghề rồi.
Chỉ là nàng nghĩ hắn quá yếu đuối thôi.
Nàng ủ rũ đi theo sau Tạ Khanh Lễ, thiếu niên dừng lại lúc nào không hay, Vân Niệm đ.â.m sầm vào lưng hắn.
“Ui da, sao tự nhiên dừng lại thế?”
Nàng ôm trán.
Bàn tay lạnh lẽo gạt tay nàng ra, thiếu niên nhẹ giọng nói: “Để đệ xem nào.”
Trên trán không có gì cả, bị hắn nhìn chằm chằm như vậy Vân Niệm có chút không quen, theo bản năng lùi lại một bước.
“Không sao, ta chỉ bị giật mình thôi.”
“Không sao là tốt rồi.”
Vân Niệm nhìn con đường hầm hun hút không thấy điểm cuối sau lưng Tạ Khanh Lễ, không kìm được than vãn:
“Sư đệ, đi thế này bao giờ mới đến nơi đã một canh giờ rồi. Đệ cũng nói sát trận bao phủ cả Cầm Khê Sơn Trang, sơn trang rộng lớn như vậy, chúng ta hoàn toàn không biết Hoàng hậu ở đâu.”
Tạ Khanh Lễ không trả lời câu hỏi của nàng mà hỏi lại: “Phượng Khấu đâu rồi, sư tỷ?”
Vân Niệm lấy từ túi Càn Khôn ra theo bản năng: “Đây này.”
Tạ Khanh Lễ cầm lấy nửa miếng ngọc khấu, cúi đầu đeo vào thắt lưng cho Vân Niệm.
Thấy hắn không trả lời mình, Vân Niệm nhíu mày: “Sư đệ, trọng điểm bây giờ không phải là tìm Hoàng hậu như thế nào sao, nếu không ngày mai yến tiệc Lưu Hoa...”
“Sư tỷ.” Tạ Khanh Lễ thắt xong ngọc khấu, ngước mắt nhìn Vân Niệm.
Đôi mắt hắn lạnh lẽo, không chút cảm xúc, nhẹ nhàng vén tóc mai cho Vân Niệm.
“Ở yên đây đừng cử động.”
Vân Niệm: “?”
“Tạ Khanh Lễ!”
Nàng vừa gọi tên hắn, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, bức tường bên cạnh bỗng vỡ tung từ giữa, đá vụn bay tứ tung, bụi mù mịt.
Tạ Khanh Lễ kéo nàng ra sau lưng.
Toái Kinh xuất chiêu, chặn lại thanh kiếm của người mặc thanh y.
Tạ Khanh Lễ lạnh lùng, xoay kiếm lao lên tấn công.
Tu vi hai người ngang ngửa nhau, một xanh một trắng nhanh như chớp, Vân Niệm muốn giúp cũng không chen vào được.
Hệ thống sững sờ: [Cái này... tên dở hơi từ đâu chui ra thế này! Nhìn tu vi không thấp đâu, chắc phải Hóa Thần nhưng Tạ Khanh Lễ lẽ ra phải đ.á.n.h lại hắn chứ, sao tôi thấy hai người ngang sức ngang tài vậy?]
Vân Niệm nhíu mày, chăm chú nhìn hai người tung chiêu qua lại.
Đối phương ra tay rất tàn độc, chiêu nào cũng nhắm vào t.ử huyệt của Tạ Khanh Lễ, uy áp tỏa ra khiến cả đường hầm rung chuyển.
“Không, Tạ Khanh Lễ không phải đ.á.n.h ngang tay với hắn, đệ ấy đang... kiêng dè hắn.”
Nói cách khác, Tạ Khanh Lễ cố tình thu tay lại.
[Tại sao phải kiêng dè tên này, hắn là con rối hay... cái thứ gì vậy!]
Giọng hệ thống bỗng trở nên ch.ói tai.
Vân Niệm không dám tin vào mắt mình.
Tạ Khanh Lễ vừa đ.â.m một kiếm xuyên qua bụng người mặc thanh y, vết thương nặng như vậy, m.á.u tươi ồ ạt chảy ra từ bụng hắn ta.
Là m.á.u đỏ tươi ấm nóng còn bốc hơi nghi ngút.
Không phải con rối.
Là người sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khanh Lễ nhếch môi cười nhạt, lười biếng nói: “Hóa ra là vậy.”
Hắn lao lên phía trước, áp chế đối phương ra đòn rất mạnh nhưng đều cố tình tránh những chỗ hiểm yếu.
Giống như muốn khống chế hắn ta vậy.
Hệ thống khó hiểu: [Sao không g.i.ế.c quách đi? Đánh đ.ấ.m kiểu bó chân bó tay thế này chỉ tổ tốn sức.]
Vẻ mặt Vân Niệm phức tạp.
[Cô sao thế, sắc mặt khó coi vậy?]
Cổ họng Vân Niệm thắt lại, hỏi: “Ngươi nhìn kỹ chiêu thức của người đó xem, có thấy quen không?”
Người đó chắc chắn là kiếm tu, tu vi không thấp, bởi thanh kiếm trong tay hắn... đã sinh linh trí, người này đã ngộ ra kiếm tâm còn có tu vi Hóa Thần kỳ.
Ngũ quan rắn rỏi thô kệch, đôi mắt vô thần lạnh lẽo là một thanh niên, y phục trên người kiểu dáng cũ kỹ, giống như mốt của mười mấy năm trước.
Kiếm pháp của hắn lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài, rất nhu, rất nhẹ.
Kiếm pháp của Đạp Tuyết Phong chính là lấy nhu khắc cương.
Giọng hệ thống run rẩy: [Hắn xuất hiện ở Cầm Khê Sơn Trang, Cầm Khê Sơn Trang ở Nhạn Bình Xuyên, Đại sư huynh của cô mười lăm năm trước c.h.ế.t trận ở Nhạn Bình Xuyên...]
Đại sư huynh Đạp Tuyết Phong c.h.ế.t khi vừa tròn một trăm tuổi nhưng dung mạo vẫn giữ ở tuổi thanh niên. Nghe Phù Đàm Chân Nhân kể hắn trông không được hiền lành cho lắm, hay sầm mặt dọa khóc bao nhiêu cô nương.
Đại sư huynh Đạp Tuyết Phong có tu vi Hóa Thần, bảy mươi lăm tuổi ngộ ra kiếm tâm.
Đại sư huynh Đạp Tuyết Phong... mười lăm năm trước trừ yêu, vì bảo vệ bách tính mà chiến đấu đến khi đan điền khô kiệt, bỏ mạng tại Nhạn Bình Xuyên, đến nay vẫn chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể.
Vân Niệm lẩm bẩm: “Đại sư huynh...”
Hắn là Từ Tòng Tiêu.
Đại sư huynh đã c.h.ế.t mười lăm năm của Đạp Tuyết Phong - Huyền Miểu Kiếm Tông.
Đại đệ t.ử mà Phù Đàm Chân Nhân tìm kiếm suốt mười lăm năm qua.
Đây vậy mà là Từ Tòng Tiêu, người đã “c.h.ế.t” mười lăm năm.
Hóa ra hắn chưa c.h.ế.t.
Tạ Khanh Lễ cũng nhận ra, cho nên hắn không hạ sát thủ mà tìm cách khống chế hắn ta mà không làm tổn hại đến tính mạng.
Mặt Vân Niệm tái nhợt, trong lòng dậy sóng, dù nàng có chuẩn bị tâm lý đối mặt với mọi kẻ thù thì cũng không ngờ lại gặp phải tình cảnh này.
Từ Tòng Tiêu đang giao đấu với Tạ Khanh Lễ bỗng nhiên xoay chuyển mũi kiếm, phớt lờ sát chiêu của Tạ Khanh Lễ, lao thẳng về phía Vân Niệm.
Tốc độ của hắn rất nhanh, hoàn toàn không quan tâm Tạ Khanh Lễ phía sau có c.h.é.m cho hắn một nhát hay không, ánh mắt lạnh lẽo vô hồn c.h.é.m về phía Vân Niệm.
Sống lưng Tạ Khanh Lễ lạnh toát, trái tim thắt lại trong tích tắc, chút lý trí còn sót lại tan biến sạch sẽ.
Lần đầu tiên thiếu niên kinh ngạc đến lạc giọng: “Sư tỷ!”
Hắn hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, trái tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, theo bản năng vung kiếm c.h.é.m tới, kiếm quang quét thẳng vào cổ Từ Tòng Tiêu như muốn c.h.é.m bay đầu hắn ta.
“Đừng g.i.ế.c hắn!”
Vân Niệm chưa kịp ngăn cản đã thấy Từ Tòng Tiêu lao về phía nàng nhoáng một cái...
Lướt qua nàng bỏ chạy.
Nàng trơ mắt nhìn sát chiêu của Tạ Khanh Lễ lao về phía mình.
Hệ thống cảnh báo ầm ĩ: [Vân Niệm, đỡ mau!]
Vân Niệm vừa rút kiếm, gần như cùng lúc đó, kiếm quang đang lao tới như có ý thức tự động dừng lại.
Vỡ vụn ngay trước mắt nàng.
Gió nhẹ thổi tung lọn tóc trước trán nàng.
Vân Niệm lẩm bẩm: “Tự Phược Chú?”
Phượng Khấu bên hông nàng nhấp nháy, ánh sáng yếu ớt thu hút sự chú ý của Vân Niệm.
Nàng nghe thấy tiếng rên rỉ nhưng rất nhanh đã bị thiếu niên kìm nén, nhanh đến mức nàng tưởng mình nghe nhầm.
Tạ Khanh Lễ lao đến trước mặt nàng, mày nhíu c.h.ặ.t, hơi thở nặng nề dồn dập, kéo nàng xoay trái xoay phải kiểm tra.
“Tỷ có sao không? Hắn có làm tỷ bị thương không? Có đau ở đâu không?”
Vân Niệm nắm lấy tay hắn: “Ta không sao.”